Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 1219: Lại Có Thai Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:25:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý thị đ.á.n.h giá nàng vài , hốc mắt chút đỏ, : “Sao gầy thế , ở bên ngoài ăn uống đàng hoàng ?”

 

Lão gia t.ử gật đầu: “Là gầy ít.”

 

Chu Quả dang hai cánh tay , : “Con đây là gầy , là rắn chắc hơn , nương, con là đang trổ mã đấy.”

 

Lý thị : “Con mấy năm bắt đầu trổ mã , còn trổ mã, sắp thành cây sào , thế thì chỗ nào? Đi, về nhà, nương đồ ăn ngon cho con.”

 

Đang chuyện, Chu Cốc, Ngô Nha và Tiểu Hoa rớt phía cũng đến .

 

Tiểu Hoa nhảy cẫng lên, ngọt ngào gọi cô cô, Chu Quả xoa xoa đầu con bé, đó tầm liền cái bụng lớn của Ngô Nha thu hút, kinh ngạc vui mừng: “Cái là mấy tháng , trong thư chứ?”

 

Bọn họ thành nhiều năm như , Tiểu Hoa đều lớn thế , Ngô Nha bây giờ rốt cuộc cũng m.a.n.g t.h.a.i .

 

Ngô Nha kìm lòng hai tay đỡ lấy bụng, khẽ : “Bảy tháng , đại phu là một bé trai.”

 

Chu Quả: “… Cái cách lớp da bụng cũng thể ?”

 

Chu Cốc hắc hắc: “Mọi đều bụng đại tẩu nhọn hoắt, cái bụng , chắc chắn là một bé trai.”

 

Lý thị cũng vui mừng: “Lần con trở về , qua hai tháng nữa là thể kịp lúc chất nhi con chào đời , đến lúc đó con đặt cho nó một cái tên.”

 

Chu Quả chút khó xử: “Nương, con ở nhà bao lâu , qua một thời gian nữa con .”

 

Nàng trở về là vì thương lượng với bọn họ chuyện Phì Trang, bên Kinh Thành hiện tại đang trong trạng thái giằng co, lúc nào sẽ xuất hiện lỗ hổng. Lúc ngay cả Hổ Tử, Đại Bàn đều nàng điều phía Nam , Bắc Địa mấy , nàng chủ t.ử , cũng thể nhàn rỗi a.

 

Mọi đều thất vọng, vất vả lắm mới trở về, bao lâu ?

 

Chu Mạch và Chu Mễ : “Có gì chúng thể giúp ?”

 

Chu Quả gật đầu.

 

Hai vui mừng.

 

Chu Quả : “Đương nhiên bây giờ, lúc các ca ca bận rộn.”

 

Lý thị đau lòng : “Hay là con đem các ca ca cũng mang theo ? Không đại ca con , con đem Hổ Tử, Đại Bàn còn nhiều đều điều đến phía Nam , phía Nam nếu bận rộn như , thiếu như , để các ca ca giúp con?”

 

Chu Quả : “Nương, chuyện nương đừng quản nữa, ngày lúc các ca ca bận rộn, nhưng bây giờ, bây giờ bọn họ giúp .”

 

Mọi một khoảnh khắc trầm mặc.

 

Lão gia t.ử thấy thế lập tức : “Về , chắn đường thể thống gì, đứa trẻ đường ăn ngon ngủ yên, đường lâu như , chắc chắn là đói , về nấu cơm ăn .”

 

“Ồ, đúng đúng đúng, về, về nhà .”

 

Trong nhà cái gì cũng sẵn, bây giờ bếp lúc nào cũng hâm nóng đồ ăn, Ngô Nha tháng lớn , chốc chốc đói, để nàng miếng đồ nóng ăn, bếp là quanh năm tắt lửa.

 

Một bàn đồ ăn ngon dọn lên, mắt Chu Quả sáng rực: “Đồ ăn trong nhà chính là ngon hơn bên ngoài a, thơm!”

 

Mọi thấy nàng ăn nhanh, khỏi đều đau lòng.

 

Chu Túc và Lý Lai liên tục gắp thức ăn cho nàng, Tiểu Hoa ở bên cạnh chen cũng chen , gắp thức ăn cũng chỗ.

 

Lão gia t.ử : “Con ăn chậm một chút, xem , những theo con trở về , một ai nấu ăn ngon cả, con dứt khoát tự tìm một đầu bếp cho xong.”

 

Lý thị vội vàng : “Hay là…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-1219-lai-co-thai-roi.html.]

 

Chu Quả xua tay: “Không cần , bên cạnh con một đầu bếp, trở về gấp, mang theo , nấu ăn cũng ngon, con mang về cho nếm thử tay nghề của .”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Chu Cốc : “Trong nhà đầu bếp, nếu chuyên môn hầu hạ , thì vẫn chuyên môn hầu hạ .”

 

Chu Mạch cũng : “Muội bây giờ một năm hơn nửa thời gian đều ở bên ngoài, bên cạnh là cần hầu hạ, thể bận rộn cả ngày, còn tự nấu cơm. Ta thấy a, tiểu nha đầu cũng tìm mấy , tiểu nha đầu cẩn thận, thể hầu hạ .”

 

Bên cạnh Ngô Nha bây giờ chỉ bà t.ử, cũng nha đầu, Tiểu Hoa cũng .

 

Hắn tận mắt thấy tiểu nha đầu, ngày tháng của các nàng thoải mái hơn ít, trong nhà lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng, Tiểu Hoa thu dọn lưu loát.

 

Lý thị : “Nói đúng lắm, nương giữ cho con hai , con trở về nếu xuôi Nam, thể mang . Có các nàng ở đó, đường con bớt chịu nhiều tội, dù con cũng là nữ nhi, những tiểu t.ử bên cạnh đó một chỗ rốt cuộc cũng tiện hầu hạ.”

 

Chu Quả nghĩ ngợi gì liền lắc đầu.

 

Lý thị thấy thế bất đắc dĩ.

 

Chu Mễ : “Muội yên tâm, hai là nha đầu bình thường đó , chút quyền cước công phu, từ nhỏ chịu khổ, Nam xông Bắc, là tiểu nha đầu nũng nịu, da thô thịt dày lắm, thể tùy ý sai bảo.”

 

Chu Quả khựng : “Tìm hai ?”

 

Nương nàng còn mối quan hệ ?

 

Nếu thì là Lão gia t.ử tìm đến, về phía Lão gia t.ử.

 

Lão gia t.ử nàng.

 

Lý thị giải thích: “Là Hổ T.ử tìm đến, con những năm nay bên cạnh nha đầu hầu hạ, cái gì cũng tự , cũng tiện.”

 

Lão gia t.ử : “Ta con thử thủ của hai bọn họ , một quật ngã bốn năm tên đại hán thành vấn đề.”

 

Ngô Nha cũng : “Nửa năm nay, thẩm t.ử đích dẫn dắt hai , dạy các nàng cách hầu hạ , những cái khác , công việc hầu hạ , các nàng học , hai học nhanh, cái gì cũng .”

 

Lý thị : “Gọi các nàng lên con nhận mặt nhé?”

 

Chu Quả : “Đợi con ăn xong , nếu thật sự như , con sẽ mang .”

 

Bên cạnh nàng thật đúng là thiếu một hai như , những chuyện nhỏ nhặt tuy bắt mắt, nhưng cũng cực kỳ hao phí tinh lực. Nàng cả ngày xuống tới, tâm lực đều hao phí ở chỗ khác , lấy tinh lực dư thừa phân bổ những chỗ , đôi khi chỉ thể qua loa cho xong.

 

Như a, ăn mặc , những chỗ khác cũng thể thiếu, nếu đều sống những ngày tháng , nàng vẫn còn khổ sở tự động thủ, chất lượng cuộc sống cũng quá thấp .

 

Thấy nàng đồng ý, một nhà đều vui mừng khôn xiết.

 

Lý thị tại nào cũng đau lòng như , chính là đau lòng Chu Quả ở bên ngoài hầu hạ, Đại Thử Tiểu Thử những đều là nam nhi, cẩn thận bằng nữ nhi thì chớ, một chỗ rốt cuộc cũng thể gần.

 

Bận rộn như , ngày tháng còn trôi qua , thể lo lắng ?

 

Nếu bên cạnh hai nha đầu theo, sự lo lắng của bà ít nhất thể bỏ một nửa.

 

Chu Quả thấy đều vui vẻ, cũng : “Lại đây, cùng ăn , lâu cùng ăn cơm , đều ăn một chút, cứ coi như là ăn bữa cơm tất niên .”

 

Lý thị : “Con còn bữa cơm tất niên a, con hai năm ở nhà đón năm mới , đại tỷ con gả ngoài, còn về thường xuyên hơn con, con cứ như là gả xa , mấy năm gặp mặt một .”

 

Chu Quả chỉ ngây ngô: “Hai năm nay bận rộn, đợi lúc con bận nữa, gặp sẽ nhiều thôi, đến lúc đó con ngày ngày ở mặt nương.”

 

Lý thị xua tay: “Thôi bỏ , con bận thì cứ bận , nay con chịu mang theo tiểu nha đầu , nương cũng yên tâm nữa. Chỉ cần con ở bên ngoài thể tự chăm sóc cho bản , thỉnh thoảng gửi cho trong nhà một bức thư, nương mãn nguyện , dù việc lớn nào, quanh năm suốt tháng đều buộc ở mặt lão nương chứ?”

 

 

Loading...