XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 6

Cập nhật lúc: 2024-12-11 10:25:23
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong núi cũng có chút hoa quả dại, nhưng chẳng có mấy thứ ăn xong mà không việc gì, đa số ăn vào đều bị tiêu chảy. Bọn họ vốn đã ăn không đủ no, nếu còn bị tiêu chảy thì hẳn là nửa cái mạng cũng không còn, vì thế người lớn ở thôn Ngô Đồng thường cấm trẻ con hái trái cây dại ăn. Nếu đứa nào dám ăn, cho dù không mất mạng, được cứu về thì cũng sẽ bị đánh một trận.

Cách thôn Ngô Đồng một đoạn xa là thôn Lưu gia, cũng là nhà mẹ để của mẹ nàng. Nghe nói núi ở đó lớn hơn bọn họ bên này nhiều, đồ ăn trong núi cũng nhiều, vì thế người ở đó sống sung túc hơn ở đây —— nhưng đây cũng chỉ là những gì nàng nghe được từ Hồng thẩm ở cửa thôn, có phải thật hay không thì chính Hồng thẩm cũng không rõ lắm. Đây là vì số người từng đi qua thôn Lưu gia không nhiều, đường đến đó quá xa, không thể đi rồi về trong một ngày, lại phải nghỉ đêm ở bên ngoài nên người trong thôn không có hứng thú. Nếu không phải đi thăm thân thích rất gần gũi thì chẳng ai muốn phí nhiều công sức như thế để đi ra ngoài.

Trương Tiểu Oản đoán thôn Lưu gia kỳ thật cũng không tốt hơn thôn Ngô Đồng bao nhiêu, bởi vì nếu tốt thế thì mẹ nàng cũng sẽ không gả đến thôn này làm gì.

Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ nhất thời của nàng, kỳ thật việc Lưu Tam Nương gả đến thôn Ngô Đồng đúng là có lý do, nhưng đó là việc sau này Trương Tiểu Oản mới biết.

Buổi sáng Trương Tiểu Oản không đi hái nấm mà mang theo hai đứa em trai đi cắt cỏ heo. Nàng nàng không có heo, bọn họ không nuôi nổi. Một con heo phải tốn hai tháng lương thực của nhà họ mới đổi được, cho dù là lúc đủ lương thực thì Trương Tiểu Oản nghĩ Trương gia cũng chỉ có hai ba tháng lương thực là cùng lắm, bọn họ đâu

dám mang ra đổi lấy môt con heo phải nuôi một hai hăm mới bán được chứ.

Cỏ heo này là của nhà Trương Đại Ngưu, em họ của Trương A Phúc. Lần trước Trương Tiểu Oản xin nhà bọn họ ít chỉ may để sửa quần áo, mỗi lần xin xong nàng đều phải cắt năm sọt cỏ heo tới trả. Vì thế, tuy Đại Ngưu thẩm cũng lời ra tiếng vào nhưng mỗi lần Trương Tiểu Oản há mồm xin chỉ thì bà ta vẫn trầm mặt rút mấy sợi chỉ cho nàng.

Mấy ngày trước Trương Tiểu Oản mượn mấy sợi chỉ để may vải vụn thành hai bộ quần áo cho Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ vì vậy cỏ heo này nàng phải mang qua. Sáng nay rảnh rỗi nên nàng mang theo hai đứa em đi cắt một sọt cỏ heo mang qua.

Rất nhanh bọn họ đã cắt xong một sọt, Trương Tiểu Oản chỉ chọn cỏ non để cắt, phần già nàng không thèm. Lúc đưa qua sắc mặt Đại Ngưu thẩm vẫn không tốt, bởi vì kim chỉ không phải thứ nhà nào ở thôn Ngô Đồng cũng có, Trương Tiểu Oản lại tới mượn rất nhiều lần nên bà ta không vui. Nếu không phải nàng chỉ là đứa nhỏ, mà nhà Trương A Phúc thực sự quá nghèo, lại có chút quan hệ thân thích thì Đại Ngưu thẩm căn bản không thèm mở cửa.

“Thẩm, cái này cho Đại Phúc ăn.” Trương Tiểu Oản vói tay móc vào túi áo, lấy ra một miếng kẹo kéo dài bằng nửa ngón tay út mà lần trước đi chợ nàng được đại thúc bán kẹo kéo cho, để vào tay Đại Ngưu thẩm.

“Oa, cái này ở đâu ra?” Cho dù chỉ bằng nửa ngón tay út nhưng Đại Ngưu thẩm vẫn kinh ngạc. Kẹo kéo này chính là làm từ mầm lúa mạch, con nhà nghèo hai ba năm chưa chắc đã được ăn một miếng, vậy con gái của Trương A Phúc lấy cái này ở đâu ra chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-6.html.]

“Lần trước cháu đi chợ, Xuyên Tu đại thúc cho cháu một khối này.” Trương Tiểu Oản nắm chặt lấy tay hai đứa em mình, không dám nhìn mặt bọn chúng, bởi vì chỉ nghe tiếng hai đứa nuốt nước bọt thèm thuồng đã đủ khiến nàng thấy khó chịu.

“Cũng phải, Xuyên Tu kia cũng là người tốt. Nghe nói lần trước hắn gặp phải một đứa nhỏ bị đông lạnh gần chết, hắn còn tốt bụng cho đứa nhỏ kia chén cháo. Có lẽ hắn thấy ngươi đáng thương nên mới cho ngươi……” Đại Ngưu thẩm lập tức mặt mày hớn hở, đi ra cửa gọi đứa con trai đang chơi bên ngoài về, “Đại Phúc Đại Phúc, mau về nhà……”

Lúc từ nhà Đại Ngưu thúc đi về, Trương Tiểu Đệ nhỏ giọng nức nở, cho dù khóc hắn cũng chỉ khóc rất nhỏ, vì quá yếu nên giọng nghe hừ hừ như con mèo. Tiếng hắn khóc truyền đến tai Trương Tiểu Oản khiến nàng cực kỳ khó chịu.

Trương Tiểu Bảo thì không ngừng nuốt nước miếng, lôi tay Trương Tiểu Oản gọi chị cả ngày càng tha thiết, mắt thì trông mong mà nhìn Trương Tiểu Oản, hy vọng nàng có thể lấy ra thêm một khối kẹo nữa.

Nhưng Trương Tiểu Oản làm gì có? Nàng cho Đại Ngưu thẩm khối kẹo đó chỉ vì muốn lần sau mượn chỉ nhà bà sẽ dễ hơn chút. Nhà nàng không có một đồng thì làm sao mua nổi chỉ?

Không có chỉ, nàng làm sao may vá quần áo cho bọn họ được?

Trong nhà nàng chỉ có một cây kim, đó cũng là Lưu Tam Nương mang theo khi gả đến đây.

Trương Tiểu Oản muốn nói với hai đứa rằng lần sau sẽ cho chúng, nhưng lần sau nàng làm gì có vận may mà có được kẹo chứ? Cho dù có thì cũng phải đổi lấy thứ khác……

Thế nên nàng nuốt xuống lời đã lên đến miệng, chỉ cười khổ, cũng quyết tâm coi như không nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy khát vọng của hai đứa.

Chuyện nàng không làm được thì cũng không muốn cho bọn hắn hy vọng, miễn cho chúng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm còn phải thất vọng và khổ sở.

Loading...