Trương Tiểu Oản rửa sạch chén đũa, lại dọn dẹp xong, rửa sạch chậu lớn nhỏ đem để vào bếp. Động tác của nàng nhanh nhẹn, chưa đến nửa canh giờ đã xong, cả người cũng đổ mồ hôi.
Làm xong nàng thừa dịp người còn nóng liền mặc áo khoác vào, sau đó không vào bếp nữa.
Nữ đầu bếp tốt bụng kia đã gói thức ăn vào bao giấy dầu xong đưa ra cho nàng, miệng nói: “Mau về nhà thay bộ quần áo ấm khác, lại nấu nước gừng mà uống, đừng để bị cảm lạnh.”
“Cháu biết, cảm ơn thím.” Trương Tiểu Oản cúi người chào bà ta, thầm nghĩ lần sau tới phải mang theo chút gì cho nữ đầu bếp này, cũng không thể cứ nhận của người ta mãi.
Nói xong nàng cũng không dám trì hoãn thời gian, vội vàng đi ra. Cha nàng và Chu đại thúc còn ở phía trước chờ, không biết lúc này thế nào rồi.
Trương A Phúc quả thực là người có phúc khí. Trương Tiểu Oản vừa đến phía trước đã thấy có lái buôn đến thương lượng giá cả với chưởng quầy.
Người ở vùng khác nhau thì lúc nói chuyện cũng có chút khẩu âm.
Người ở trấn Cam Thiện và thôn Ngô Đồng nói chuyện hơi khác biệt, mà lái buôn kia nói chuyện lại càng khác. Vì thế Trương A Phúc và Chu Điền đều đứng ở đó nghe chưởng quầy dùng thứ giọng bọn họ không quen thuộc mà thương lượng giá cả. Thấy Trương Tiểu Oản tới, Trương A Phúc khẩn trương nhìn con gái, hy vọng đứa con gái giỏi giang này của mình có thể nói cái gì đó.
Bọn họ đã đứng đó được một lúc lâu rồi. Mà chưởng quầy lúc này thấy nàng tới thì gật gật đầu, sau đó vẫn tiếp tục nói thứ tiếng mà nếu không cẩn thận nghe thì sẽ chẳng hiểu gì kia. Trương Tiểu Oản lại có thể đoán cơ bản những gì bọn họ đang nói. Chưởng quầy chỉ đang mặc cả thêm tiền cho đám thỏ của bọn họ vì đây đều là đồ sống, có mấy con có bộ lông trắng muốt, không một chút tạp chất, vì thế ông ấy muốn nhiều tiền hơn.
Trương A Phúc và Chu Điền đều không hiểu gì, còn Trương Tiểu Oản cũng không thể nói nàng hiểu. Đầu óc nàng linh hoạt là vì nàng xuyên không tới. Sự thông minh và kinh nghiệm xử thế đều là nàng tích lũy được từ kiếp trước. Nếu hiện tại nàng thể hiện ra quá nhiều thì sẽ khiến mọi người nghĩ nàng là yêu nghiệt.
Vì vậy Trương Tiểu Oản cũng đứng bên cạnh cha mình, chờ chưởng quầy và người kia đàm phán xong, tính toán tiền. Chu Điền được trả 700 đồng, đúng là quá tốt, gần một lượng bạc chứ chẳng ít!
Mà nàng cha cũng không kém, kiếm được 500 đồng!
Số tiền này khiến hai người kia đều kinh ngạc, sau đó run rẩy vươn tay nhận tiền. Chu đại thúc còn rất khoa trương, lúc cúi người cảm tạ chưởng quầy với đám Trương Tiểu Oản, ông ta dùng sức mạnh đến nỗi đầu đập xuống đất. Một tiếng vang lớn này khiến tiểu nhị đi theo thu hàng cười ha ha, mà chưởng quầy cũng không nhịn được cười.
“Đừng dập đầu, nếu cảm kích Lý chưởng quầy thì chia cho ông ấy chút quà môi giới đi.” Lái buôn kia nói lời này rất chậm nên Trương Tiểu Oản hoàn toàn nghe hiểu, nhưng nàng thấy cha mình và Chu đại thúc chỉ ngây ra cười, nhìn có vẻ không hiểu gì hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-44.html.]
Nàng thở dài trong lòng nghĩ hẳn là lúc sau phải chia chút tiền cảm tạ chưởng quầy. Chuyện này phải làm cho tốt bởi vì nếu không có chưởng quầy giúp đỡ thì bọn họ sao bán được hàng. Hơn nữa có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, luôn có lúc bọn họ phải nhờ vả nên cũng phải để người ta nguyện ý giúp mình mới được.
*********
Vật còn sống đã bán xong, Chu Điền cực kỳ cảm kích cha con Trương A Phúc, ông ta thậm chí phải lau mắt mà nhìn. Lúc ra khỏi khách điếm ông ta đã vỗ vai Trương A Phúc vài cái nói, “A Phúc, Điền ca ca lần này thật sự phải cảm ơn ngươi. Ta về sẽ bảo tẩu tử nấu cơm khô, làm vài món ăn mời cả nhà các ngươi làm khách!”
Trương A Phúc vốn đã mệt mỏi đến mức đi đường xiêu vẹo, nhưng vì kiếm được tiền nên ông cũng vui mừng, cho dù bị Chu Điền vỗ vai đến lảo đảo thì vẫn cười gật đầu liên tục, không cảm thấy đau, cũng không biết mà tránh.
Trương Tiểu Oản nhìn hai người kia, trong lòng nghĩ cha nàng là người chưa từng trải nên có lẽ không hiểu đối nhân xử thế, nhưng Chu đại thúc có lẽ hiểu một chút. Có điều chắc ông ấy bán được tiền mừng đến hôn mê rồi, đầu óc không nghĩ được gì nhiều. Trong lòng nàng thở dài, nhân lúc hai người kia còn đang vui vẻ liền quay đầu chạy về khách điếm. Bọn họ cũng chưa đi xa nên nàng có thể vòng lại rồi đuổi kịp họ. Nàng cầm lấy một ít tiền đồng, thở hồng hộc mà vươn tay ra đưa cho lão bản khách điếm, “Chưởng quầy, cái này là để ngài uống rượu.”
“Ôi chao……” Chưởng quầy đang tính toán sổ sách, thấy Trương Tiểu Oản nhón chân để tiền lên quầy thì không nhịn được cười, “Vừa rồi cháu nghe hiểu hả?”
“Một chút.” Trương Tiểu Oản có chút ngượng ngùng đáp.
“Thông minh thật, quả là lanh lợi.” Chưởng quầy cười, khích lệ nàng. Sau đó ông đi ra khỏi quầy, nhét tiền vào tay Trương Tiểu Oản nói, “Cháu cầm về đi, lần sau bắt được đồ thì để lại cho ta một con là được.”
Chưởng quầy cũng không quá tốn sức, hơn nữa lần trước cha con Trương gia đưa đồ tới kịp lúc. Đoàn thương lữ cuối năm trước đến trọ được ăn uống vui vẻ thì thưởng cho ông ta năm lượng bạc.
Việc này, chưởng quầy tất nhiên không nói ra, chỉ có ông ta và vợ mình biết. Lần trước nhờ phúc của cha con họ nên lần này tất nhiên ông ta muốn giúp đỡ. Đứa nhỏ biết báo ơn này cũng khiến ông ta rất thích, thái độ cũng hòa nhã nói, “Lần sau có việc cứ tới tìm ta, giúp được ta sẽ giúp.”
Trương Tiểu Oản không biết chuyện năm trước vì thế lúc này nàng chỉ nghĩ rằng lòng người ở thời cổ đại này chất phác lương thiện.
Nàng xuyên qua, những người tiếp xúc hàng ngày đa phần đều tốt bụng. Cho dù trong lòng họ có chút tư lợi nhưng đáy lòng thì không phải người ác. Nếu có việc gì có thể giúp, đại đa số bọn họ cũng sẽ giúp một tay.
Đây cũng là lý do vì sao Trương Tiểu Oản dù ích kỷ cũng không muốn giấu chuyện vào trong núi kiếm ăn với người trong thôn.
Thân ở nơi như vậy nàng cũng cũng không muốn làm chuyện quá mức ích kỷ.