XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 432

Cập nhật lúc: 2025-01-09 09:51:30
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảy năm sau hắn hồi triều, được làm quan lễ, muốn cưới nàng thì cha hắn bị hãm hại, cả nhà bị hạ ngục. Diệp Thượng Thư ở trước mặt hoàng đế phân rõ giới hạn với Trung Vương phủ. Hắn nghe nói nàng đập đầu vào cột nhà, thề sống c.h.ế.t không trả tín vật đính ước.

Hắn ra khỏi ngục là đi gặp nàng, nói tháng sau sẽ tới cưới nàng. Lúc này nàng vén tóc mái trên trán lên cười nói với hắn, “Ta đụng nhẹ thôi, bôi thuốc vào là không còn vết gì.”

“Nàng thực xinh đẹp.” Lưu Tĩnh nhàn nhạt nói với nàng, lại nhìn đôi mắt nàng cười như ánh trăng rằm.

Không đến một tháng nàng thành thế tử phi, nhưng cha hắn không còn yêu thương hắn nhất nữa. Ông ta cảm thấy dã tâm của hắn lộ ra quá rõ khiến hoàng đế quá mức chú ý tới Trung Vương phủ, khiến ông ta bị hạ ngục.

Chuyện này hắn cảm thấy thực hoang đường. Tham vọng của cha hắn viết rõ trong ánh mắt, chỉ cần không phải người mù thì đều có thể nhìn ra. Nhưng hắn xác thật biết hắn đã liên luỵ đến thế tử phi của hắn. Lúc ấy mẫu phi của hắn đã mất, Trung Vương phủ có tân Vương phi, tiểu thế tử phi của hắn ngày ngày phải đứng phía sau hầu hạ bà ta.

Đợi đến tối trở về trên mặt nàng lại không có chút mệt mỏi nào. Thay quần áo cho hắn xong, giúp hắn tắm rửa, miệng nàng vẫn không ngừng vui cười nói, “Thế tử, thế tử, hôm nay ở bên ngoài chàng vội cái gì thế? Có nhìn thấy cái gì hay mang về cho ta không?”

Hắn không đáp, nàng cũng không ngừng nói. Trong viện có hoa nào nở, buổi trưa nàng ăn được món ngon gì, sau cơm trưa nàng lại nghĩ phải làm cho hắn một cái áo mùa thua, bộ dáng đã nghĩ kỹ, chỉ đợi tìm được chỉ nàng ưng thì nàng sẽ thêu áo thu cho hắn……

Rất nhanh nàng đã có đứa nhỏ của hắn. Vì đứa bé đầu tiên của bọn họ, nàng tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t nha hoàn hạ độc nàng. Nửa đêm nàng năm mơ đều gọi tên hắn. Lưu Tĩnh ôm nàng, để nàng rúc trong n.g.ự.c hắn khóc nửa đêm.

Năm ấy hắn vì một nhà ba người bọn họ mà g.i.ế.c một đường máu, dọn khỏi Trung Vương phủ, vào ở thế tử phủ. Đêm dọn vào đó, nàng dùng đầu lưỡi không ngừng l.i.ế.m miệng vết thương trên cánh tay hắn. Lưu Tĩnh ôm nàng hỏi, “Sao nàng không khóc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-432.html.]

Nàng lập tức “Oa” một tiếng khóc lên, vừa đánh hắn vừa nói, “Ta đã thương tâm như thế mà chàng còn trêu đùa ta.”

Lưu Tĩnh lại cười duỗi tay lau nước mắt cho nàng nói, “Nàng đừng sợ ta.”

“Ta sợ chàng làm chi?” Nàng mỉm cười nói, “Ngày sau ta vì càng mà nhất định là có thể g.i.ế.c bất kỳ ai.”

“Cần gì nàng phải động thủ?” Lưu Tĩnh khi đó khí phách hăng hái, cho rằng hắn nhất định có thể bảo vệ nữ tử hắn âu yếm.

Nhưng không đến hai năm, vì cứu hắn lúc đó đang quỳ ở Chính Đức điện, thế tử phi của hắn dùng kiếm tự uy h.i.ế.p Thái Hậu khiến bà ta tát cho nàng một cái nhưng cuối cùng vẫn hạ chỉ cứu hắn ra khỏi điện của hoàng đế.

Nàng đến đón hắn, vừa ra khỏi hoàng cung thì nụ cười đoan trang trên khuôn mặt đã không còn. Nàng rúc trong lòng hắn khóc thành nước, nói nếu hắn không còn thì nàng nhất định sẽ c.h.ế.t trước hắn.

Lúc ấy Lưu Tĩnh không ngờ một lời này thành sấm, nàng thật sự c.h.ế.t trước hắn. Không lâu sau khi hắn đội mũ phượng cho nàng thì nàng ốm. Nàng dỗ hắn nói nếu kiếp sau chàng lại cưới ta thì ta sẽ khỏe lại, còn sinh cho ngài một tiểu vương gia nữa.

Lưu Tĩnh gật đầu đồng ý, để nàng nghỉ ngơi cho tốt, bữa tối hắn sẽ về cùng nàng dùng bữa.

Từ đây nàng ngủ không tỉnh lại nữa, Hoàng Hậu của hắn cứ thế mà đi.

Hắn vĩnh viễn biến thành người cô đơn, từ đây không còn ai trên đời này biết hắn đau đớn, sưởi ấm tim hắn, lại thay hắn khóc thút thít.

Loading...