XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 428

Cập nhật lúc: 2025-01-09 09:48:42
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày này, Trương Tiểu Oản túm lấy Hoài Nhân, dẫn hắn cùng Hoài Mộ đi dạo mọi nơi trong trấn một lần. Nàng không biết nhiều lắm, lúc sư gia và Hoài Mộ thương thảo xong nàng chỉ có thể hỏi chút chuyện bếp núc, những chỗ ra vào, coi như đề điểm chút ít cho Hoài Mộ.

Hoài Mộ được vài vị tiên sinh chân truyền, bản lĩnh cũng không thể khinh thường, lúc nói với sư gia về trận đồ bát quái ở đây Trương Tiểu Oản cũng không quá hiểu. Đến đêm nàng hỏi Uông Vĩnh Chiêu, nghe hắn giải thích rồi nàng mới hơi hiểu một chút.

Lúc này nàng mới kinh ngạc phát hiện gần 10 năm này tâm tư nàng toàn đặt trên người cha con họ vì thế thế giới của nàng cũng chỉ đều là bọn họ. Ngày thường lật sách đọc, nhìn qua vài lần thấy những chữ không hiểu nàng cũng không có tâm tư đi tìm hiểu. Lúc này nàng đã sống được giống hệt một phụ nhân trong nội trạch, từ trong ra ngoài đều thế.

Nghe nàng thở dài, Uông Vĩnh Chiêu cúi đầu nhìn nàng khó hiểu hỏi, “Ngươi than cái gì?”

“Thiếp chẳng hiểu gì hết……” Trương Tiểu Oản cầm lấy cuốn sách Uông Vĩnh Chiêu đang đọc, chỉ vào mấy chữ bên trên nói, “Ngài dạy ta đi, cái chữ này đọc thế nào?”

Uông Vĩnh Chiêu thật là buồn cười nói, “Không hiểu thì không hiểu, có gì phải sốt ruột.”

Nói thì nói thế nhưng nhìn cầu xin trong mắt Trương Tiểu Oản lòng hắn vẫn mềm mại, cũng không ngại phiền mà dạy nàng đọc chữ. Hai trang sách Trương Tiểu Oản đọc nửa canh giờ, nghe Uông Vĩnh Chiêu giảng giải nửa canh giờ mới hiểu được ý tứ ở giữa.

Thấy nàng nhíu mày suy tư, Uông Vĩnh Chiêu thầm nghĩ nàng muốn biết ý tứ trong sách cũng được, về sau nếu có thời gian hắn sẽ giảng giải với nàng một vài. Cho dù nàng biết cũng vô dụng.

Qua mấy ngày, Trương Tiểu Oản theo một hàng người đi khắp trong ngoài trấn, thế mới biết mình không có nhiều vai trò lắm. Mang tiếng là nàng mang theo Hoài Mộ đi an bài còn không bằng nói là hắn mang theo nàng để nàng biết rõ trong ngoài trấn.

Nói gì thì đây cũng là chỗ con cháu nàng đời đời ở lại, là nhà bọn họ nên Trương Tiểu Oản nhìn đường tắt, ngõ nhỏ, giếng nước, hành lang đều cảm thấy cực kỳ thân thiết lại buồn bã. Nơi này thuộc về con cháu nàng, chỉ sợ cũng là dấu vết duy nhất nàng lưu lại tại triều đại này.

Ở Ngàn Trọng Sơn nửa tháng đoàn người mới về trấn. Lúc này phía nam có thư tới, Uông Kỳ Tu thăng lên hàm chính tứ phẩm. Uông Đỗ thị mừng đến không khép được miệng, vừa thấy Trương Tiểu Oản đã che khăn cười khanh khách vài tiếng, cả người như trẻ ra tới vài tuổi.

Thấy nàng ta mừng rỡ, đi đường giống như đang bay, Trương Tiểu Oản lo lắng nàng ta ngã, vài lần đều phải dặn dò nàng ta đi đường cẩn thận. Uông Đỗ thị cất tiếng thanh thúy đáp lại, còn mừng rỡ tới nỗi mắt cũng cười.

Trương Tiểu Oản ở một bên nhìn, tâm tình cũng vì thế mà tốt hơn vài phần. Sáng sớm ăn cơm xong ba cha con đi tiền viện, nàng cũng ngóng trông Uông Đỗ thị lại đây thỉnh an mình, nhìn khuôn mặt vui mừng của nàng ta, nàng cũng có thể cười nhiều vài tiếng.

Từ khi Đại Trọng đi rồi, bởi vì Thính quản gia cũng già rồi nên Trương Tiểu Oản cũng đề bạt nhị quản sự lên. Thính quản gia ở trong phủ làm đại tổng quản, nhưng Trương Tiểu Oản dặn ông ta chỉ làm việc lớn, còn việc khác để nhị quản gia đi làm.

Vì Thính quản gia trung thành và tận tâm cả đời nên Trương Tiểu Oản phát cho ông ta một cái sân, người hầu gã sai vặt đều cho ông ấy chọn, đồng thời đón vợ ông ta cùng vào ở để dưỡng lão.

Trương Tiểu Oản không tước quyền của ông ta. Thính quản gia cũng là đã theo Uông gia mưa gió cả đời, tự biết các làm người của nàng. Người nào đáng được cái gì thì được cái đó, vì thế ông ta không phàn nàn, cũng không gây thêm phiền toái cho Trương Tiểu Oản. Tuy đứa con thứ ba của ông ta ở bên ngoài gây họa ông ta cũng không báo cho Trương Tiểu Oản một tiếng mà tự giải quyết.

Có điều việc này cuối cùng vẫn đến tai nàng, Trương Tiểu Oản nghe nói con ông ta ở bên ngoài thiếu nợ cờ b.ạ.c thì suy nghĩ một hồi, vẫn giúp ông ta xử lý.

Lúc này nàng đi tới tiền viện nói với Uông Vĩnh Chiêu chuyện mình cho người tới Đại Đông giúp quản sự trông coi thôn trang, sau đó nàng nói, “Thính thúc theo ngài cả đời, không thể khiến người ta lạnh lòng.”

Uông Vĩnh Chiêu nhẹ “Ừ” một tiếng.

Nói đến chỗ này Trương Tiểu Oản đột nhiên nhớ tới việc của Trương Tiểu Muội. Nàng trầm mặc một hồi mới ngồi xuống cạnh Uông Vĩnh Chiêu, kéo tay áo hắn hỏi, “Triệu Đại Cường hiện giờ ra sao?”

Chung quy vẫn là cha của con Tiểu Muội, lúc trước không g.i.ế.c hắn cũng không tống hắn vào nhà lao, lại để lại chút tiền bạc và tòa nhà cho hắn ở. Tiểu Muội thì được Tiểu Bảo an bài ở thôn trang tại Thương Châu cùng mấy đứa con. Nàng ta nói cũng đã để tiền bạc lại cho chồng, cũng nói nếu hắn nhớ nàng ta và con thì có thể tới tìm bọn họ.

Đã sắp hai năm, Trương Tiểu Oản cũng không nghe nói Triệu Đại Cường tìm tới nên nghĩ việc cứ thế là xong. Hiện giờ hỏi như thế trong lòng nàng cũng muốn nhìn xem có tin tức gì không.

“Triệu Đại Cường?” Uông Vĩnh Chiêu nhất thời không nghĩ tới người này, sau đó hắn mới nhớ lại từng tin báo mình nhận được, cuối cùng nói, “Ở phố hoa xài hết tiền rồi làm ăn mày, sau không biết đi đâu.”

Dứt lời hắn lại đề bút xử lý công việc. Trương Tiểu Oản không dám quấy nhiễu hắn nên dựa vào lưng ghế, nhìn đồ vật trên bàn, nhẹ thở dài nhắm mắt lại. Nàng đã đoán hắn sẽ không tìm tới, không nghĩ quả thật như thế.

Vào tháng 9, Uông Vĩnh Chiêu mang hai đứa con trai ở Ngàn Trọng Sơn vội vã nửa tháng, sau khi về có chút ho khan. Hoàng Sầm kê đơn uống vào vẫn không dứt hết. Hoàng đại phu lén nói với Trương Tiểu Oản nói phương thuốc có tác dụng nhưng đại nhân phải nghỉ ngơi nhiều hơn. Cứ ngày đêm hối hả như thế thì không thể khỏe lại được.

Ngày thường Trương Tiểu Oản đâu dám nói Uông Vĩnh Chiêu, chỉ thấy hắn ban đêm ho nhẹ vài tiếng thì cũng biết nếu cứ thế sẽ không ổn. Sáng hôm nay hầu hạ hắn rửa mặt nàng nói, “Ngài ăn xong cơm sáng thì cùng ta đi tiệm vải một chút nhé. Ta muốn chọn vải làm cho ngài và hài tử mấy bộ quần áo mùa thu.”

Uông Vĩnh Chiêu kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái.

“Hôm nay thời tiết tốt, ta muốn ra ngoài một lát.” Trương Tiểu Oản cười nói.

Ngày thường tiệm vải đều đưa vải tới trong phủ, nàng cũng rất ít ra ngoài. Mấy năm nay nàng chẳng yêu cầu gì, khó lắm mới được một lần này nên đoán chắc Uông Vĩnh Chiêu sẽ đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-428.html.]

“Ừ.” Uông Vĩnh Chiêu thấy nụ cười ôn nhu trên mặt nàng thì thật sự gật đầu.

“Đa tạ ngài.” Trương Tiểu Oản hành lễ với hắn.

Uông Vĩnh Chiêu nhìn mặt nàng không lên tiếng.

Hôm nay ngồi xe ngựa của phủ đi ra ngoài, Trương Tiểu Oản đi tiệm vải chọn mấy khối vải, lại đòi Uông Vĩnh Chiêu đưa đi lên núi gần đó. Cơm trưa nàng đã sớm chuẩn bị nên lúc này bọn họ cũng ăn ở bên ngoài.

Thuốc, nước lê nàng đều chuẩn bị xong, lúc ăn cơm ở trên núi Uông Vĩnh Chiêu đã hiểu ý nàng. Ăn cơm xong hắn còn cõng nàng lên núi, đi tới đỉnh vẫn không buông nàng xuống mà cùng nàng nhìn ra xa vùng đất thuộc về hắn.

Trên đường về nhà Trương Tiểu Oản dựa vào vai hắn nhắm mắt. Nàng cũng cảm thấy Uông Vĩnh Chiêu cũng dựa đến nhưng nàng không mở mắt mà chỉ nâng người dựa vào một cái gối mềm, sau đó duỗi tay ôm đầu Uông Vĩnh Chiêu vào lòng.

“Tiểu Oản.” Trong m.ô.n.g lung, Uông Vĩnh Chiêu gọi nàng.

“Ta ở đây, phu quân.” Trương Tiểu Oản cọ mặt lên tóc hắn, nhẹ giọng nói.

Nói xong hai người đều im lặng, dưới tiếng vó ngựa đều đều, cả hai dần ngủ say.

Trương Tiểu Oản nghĩ mọi cách để Uông Vĩnh Chiêu ở hậu viện nghỉ ngơi gần mười ngày thì tật ho khan của hắn mới coi như dứt hẳn. Hoàng Sầm và đại phu mù đều tới xem mạch và nói lần này đã ổn.

Lúc trước lão đại phu mù còn nghĩ Uông Vĩnh Chiêu sẽ bệnh cũ tái phát một lần, lúc này thấy hắn ổn ông ta còn rất là không vui, vừa đi vừa hừ hừ, ý bảo ông ta căn bản chẳng thèm để Uông Vĩnh Chiêu vào mắt.

Tới tháng 10, biên mạc dần lạnh hơn, lúc này kinh đô bên kia lại có tin tới. Xem xong Uông Vĩnh Chiêu không đưa cho Trương Tiểu Oản xem mà tìm hai đứa con trai tới cho bọn hắn xem.

“Nhạc nhi bị quái bệnh sao?” Uông Hoài Mộ xem xong tin thì nhíu mày, rất là sầu lo nói, “Thánh y trong cung đều không trị được sao?”

Lúc này Uông Hoài Nhân nhe răng trợn mắt nhìn anh hắn nói, “Nhị ca, huynh ngốc à? Huynh quên nàng kia là người Nam Cương, biết dùng độc sao?”

“Đệ nói là nàng ta hạ độc Nhạc nhi ư?” Uông Hoài Mộ duỗi tay nhéo tai em mình, lắc đầu nói, “Cho dù không thích Vương Phi cũng không thể mang lòng tiểu nhân suy đoán người làm mẫu thân như thế được. Nếu mẫu thân biết sẽ thương tâm.”

“Mẫu thân mềm lòng, đương nhiên sẽ không nghĩ lòng người ác độc như thế,” uông Hoài Nhân ngiêng người một cái đã thoát khỏi tay anh hai, lẻn tới bên người cha hắn. Lúc này hắn mới to gan chống nạnh đúng lý hợp tình nói, “Nhưng Vương Phi kia huynh đã quên nàng ta đi thỉnh an mẫu thân mà còn chậm hơn chúng ta à? Đệ thấy con dâu của Tiêu phu nhân trời còn chưa sáng đã đứng ngoài cửa phòng chờ hầu hạ bà bà rời giường, còn lâu mới giống cái thứ không quy không củ đó.”

“Đệ lại đi đến nhà Tiêu đại nhân gây sự hả?” Uông Hoài Mộ vừa nghe thì lập tức híp mắt nhìn em trai.

“Nào có, đệ giúp cha đi xem buổi sáng Tiêu đại nhân làm cái gì.” Uông Hoài Nhân cười hắc hắc với anh hắn sau đó vọt ra sau ghế của cha vì sợ sẽ bị anh hắn đi tới nhéo tai.

“Phụ thân.” Uông Hoài Mộ đau đầu mà nhìn Uông Vĩnh Chiêu.

Thấy hai anh em ầm ỹ, Uông Vĩnh Chiêu lắc đầu nhẹ gõ cái bàn nói, “Tập trung vào.”

Lúc này Uông Hoài Mộ mới thu hồi tâm tư muốn tẩn em trai, suy nghĩ trong chốc lát mới xin lỗi cười, lắc đầu nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Con không biết thế nào nhưng tin này không thể để mẫu thân thấy. Mặc kệ thế nào, đó vẫn là hài tử của đại ca, mẫu thân sẽ lo lắng.”

“Đúng, không thể cho mẫu thân thấy.” Lúc này Uông Hoài Nhân mới ló đầu ra cầm lấy lá thư ném vào chậu than.

“Hoài Nhân!” Hoài Mộ thất thanh kêu một tiếng.

Nhưng lúc này giấy đã dính lửa thoáng chốc bốc lên, hắn chạy tới thì giấy đã hóa tro.

“Như vậy mẫu thân sẽ không biết được.” Uông Hoài Nhân vỗ vỗ tay, híp híp mắt nói, “Chúng ta không báo cho mẫu thân, thì nàng không thể biết được.”

“Thế chuyện của Nhạc nhi thì phải làm sao?” Uông Hoài Mộ đau đầu mà nhìn đứa em trai bướng bỉnh.

“Hỏi phụ thân.” Uông Hoài Nhân không chút nghĩ ngợi mà quay đầu lại nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu.

Thấy hai đứa con đều nhìn về phía mình, Uông Vĩnh Chiêu lúc này mới mở miệng, “Việc này chỉ là nghe Mộc thị nói, thám tử trong kinh không báo. Hiện tại Mộc thị không thể ra khỏi kinh một bước, nàng ta muốn xuống tay từ chỗ mẫu thân các con. Nàng ta cũng là kẻ có năng lực, có thể mời được thánh y trong cung, còn giấu diếm được nhiều người như thế.”

Nói đến đây hắn lạnh lùng nhếch khóe miệng, “Tốt nhất là thật sự bị bệnh, cũng thật sự mời thánh y nếu là giả thì viết thư báo cho đại ca các con.”

Loading...