XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 422

Cập nhật lúc: 2025-01-09 09:43:37
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng ta biết mình quá tham lam, nhưng nàng ta không phải không đối tốt với mẹ hắn. Chỉ cần bà ta giống một người mẹ thì nàng ta sẽ tôn kính bà ta như cũ. Dù sao thì nếu nàng ta không tranh không đoạt thì lấy đâu ra ngày hôm nay?

Nếu như không miệt mài theo đuổi, chỉ so với những người khác thì Mộc Như Châu cũng là một đứa con dâu tốt, tiến thối thoả đáng. Sáng tối Trương Tiểu Oản đều gặp nàng ta hai lần, cùng nhau trò chuyện, coi như tốt đẹp. Hẳn là Hoài Thiện và nàng ta dù không ân ái nhưng vẫn có thể tôn trọng nhau như khách.

Sau khi nói chuyện với Hoài Thiện, nàng cũng mặc Mộc Như Châu. Nàng vốn còn muốn lạnh nhạt với đứa con dâu này để dạy dỗ nàng ta một hai nhưng cũng giống như Uông Vĩnh Chiêu đã báo với nàng: thứ nàng cho thì đứa con dâu này chưa chắc đã biết tốt, ngược lại còn biến khéo thành vụng. Giống như chuyện tìm bà tử giúp nàng ta lúc trước, chỉ khiến nàng ta phản cảm và thấy nàng nhiều chuyện.

Hiện tại nàng và con dâu này sớm tối đều nói chuyện nửa nén hương, lời nói ra cũng toàn vui vẻ. Ngẫu nhiên Hoài Thiện mang nàng ta tới dùng bữa, hai vợ chồng thoạt nhìn vẫn ân ái. Trên bàn ăn, Trương Tiểu Oản cũng không ở trước mặt con dâu nói chuyện nhà nữa mà chỉ lo lắng cho Uông Vĩnh Chiêu và hai đứa con trai nhỏ, còn lại thì mặc kệ hai vợ chồng con cả.

Sau khi Lưu Tam Nương được an táng là tới tháng 7. Những ngày đầu tháng thời tiết biên mạc nóng bức, ngày này Mộc Như Châu ở trong viện của bọn họ đột nhiên té xỉu. Hoàng Sầm đi qua xem mạch nói là đã có thai hơn ba tháng.

“Hơn ba tháng, nàng ta cũng khỏe mạnh thật đất.” Uông Đỗ thị nghe được tin tới thăm Trương Tiểu Oản.

Trương Tiểu Oản cười vỗ vỗ tay nàng ta nói, “Muội chớ nói lời này, để ta tính xem.” Tính ra đứa nhỏ này hẳn là hoài trên đường hồi kinh. Khi đó tin về tang lễ của Lưu Tam Nương còn chưa truyền ra.

Thấy Trương Tiểu Oản cúi đầu trầm tĩnh, Uông Đỗ thị quay quay vỗ vỗ mu bàn tay nàng, không cho là đúng nói, “Ngài chớ trách muội mạo phạm thông gia lão thái gia và lão phu nhân nhưng nói gì đi nữa thì việc có thai sau khi lão thái gia an táng xong lại thế nào? Nơi này cách phía nam vạn dặm, ai biết được chuyện trong nhà là thế nào? Đứa nhỏ này đến là việc vui, ngài chớ nghe người ngoài nói này nọ mà phí tâm lo lắng.”

Trương Tiểu Oản nghe vậy thì cười, Bình bà đổ thêm trà cho Uông Đỗ thị cũng cười nói, “Phu nhân chỉ là cẩn thận.”

“Hiện giờ không cần phải cẩn thận như vậy, hơn nữa Thiện Vương Phi cũng là người có bản lĩnh, nàng ta còn sợ ai nói?” Uông Đỗ thị dứt lời thì uống ngụm trà sau đó đứng dậy nhàn nhạt nói, “Muội sẽ thay ngài đi thăm Thiện Vương Phi xem nàng ta có khỏe không.”

“Đi đi, nhờ muội thay ta vất vả một chuyến.” Trương Tiểu Oản lắc lắc đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho Uông Đỗ thị đến lúc đó nói chuyện uyển chuyển chút.

Uông Đỗ thị cười gật gật đầu hành lễ với nàng rồi mang theo bà tử rời đi. Trên đường, bà tử nhẹ giọng nói với Uông Đỗ thị, “chuyện vui này phu nhân không muốn đi xem một cái sao?”

Uông Đỗ thị che khăn cười khẽ không nói gì. Để Thiện Vương Phi trước tiên ở trước mặt người thím như nàng chơi uy phong là được. Còn nàng ta muốn ở trước mặt mẹ chồng mình dùng chút tâm kế đáng thương này thì đời này cũng đừng mơ. Nàng ta cũng không nghĩ xem mẹ chồng mình một đường đấu tới đây đã bao giờ chịu thiệt. Một tiểu bối như nàng ta ở trước mặt người mẹ chồng cả đời sát phạt quyết đoán chơi tâm nhãn khiến Uông Đỗ thị cũng phải bật cười.

Hơn ba tháng, nàng ta coi người trong phủ đều ngốc không ai nhìn ra sao. Chẳng qua cha mẹ chồng nàng ta lười không thèm lên tiếng mà để mặc nàng ta thì đúng hơn.

Mấy ngày đầu bụng Mộc Như Châu không thoải mái cực kỳ. Trương Tiểu Oản phái người tặng thuốc qua vài lần, hôm sau nàng có đi thăm và ôn nhu an ủi vài câu. Mộc Như Châu lôi kéo tay nàng, chảy nước mắt một hồi lâu mới nói mình có lỗi với Uông gia.

Trương Tiểu Oản lại nhẹ giọng an ủi nàng ta vài câu để nàng ta giải sầu dưỡng thai.

Ngày này đại phu mù tới ăn chực chỗ nàng, ăn xong ông ta không chút khách khí nói với TrươngTiểu Oản, “Nhìn ngươi tâm tư thiện lương nhất nhưng cũng tàn nhẫn nhất.”

“Làm mẫu thân khó, làm bà bà cũng thế.” Lão đại phu nói không khách khí, nhưng tính ra thì ông ta cũng là trưởng bối, lại tận tình dạy dỗ Hoài Mộ nên Trương Tiểu Oản cũng không để bụng mà ôn hòa nói với ông ta.

“Tôn tử cũng không thích?”

“Ai, thích, nhưng cũng phải chờ người ta cho ta thích mới được.” Trương Tiểu Oản cười cười, rót thêm trà cho ông ta sau đó cẩn thận kiểm tra độ ấm rồi mới để vào tay ông ta, ôn hòa nói tiếp, “Con cháu đều có phúc của con cháu, nếu vẫn còn ở được với nhau thì cứ kệ thôi.”

“Ngươi cũng coi như nghĩ thoáng.” Lão đại phu hừ hừ.

Trước nói nàng tàn nhẫn, nay lại nói nàng nghĩ thoáng, Trương Tiểu Oản dở khóc dở cười, chỉ đành đáp, “Còn có thể như thế nào, cuộc sống này vẫn phải tiếp tục thôi.”

Lão đại phu hừ hừ, uống trà xong thì móc từ trong tay áo ra hai cái bình sứ nói, “Để bổ khí, nhứo ăn đều.” Dứt lời ông ta cao giọng kêu gã sai vặt dìu mình trở về. Đi tới cửa lão đầu nhi còn lẩm bẩm một câu, “Thịt ba chỉ này không thơm như lần trước, chắc chê ta ăn nhiều nên mới cho ta ăn thứ bỏ đi này, đúng là đồ xấu xa.”

Ông ta ăn xong còn phải mắng hai câu mới chịu. Đợi ông ta đi rồi bà Tám vào thu thập chén đũa cười không khép được miệng, nghiêng đầu nói với Trương Tiểu Oản, “Ngài đừng dựa vào ông ta nữa, càng dựa tính tình càng trẻ con.”

“Ông ta nói năng chua ngoa nhưng tâm mềm như đậu hủ.” Trương Tiểu Oản lắc đầu cười nói.

Bà Tám cũng gật đầu.

“Kêu nha hoàn tới dọn đi.” Trương Tiểu Oản vươn tay kéo bà ta nói, “Ngươi ngồi nghỉ chút, đợi lát nữa đi ra cửa phủ nhìn giúp ta xem lão gia đã mang ba vị công tử về chưa.”

“Ai da,” bà Tám vừa nghe vừa nhìn sắc trời nói, “Lại sắp giờ Dậu rồi, sao thời gian trôi nhanh thế nhỉ?” Dứt lời bà ta cũng mặc kệ Trương Tiểu Oản nói cái gì mà đi ra cửa gọi nha hoàn tới. Nhìn các nàng dọn chén bát bưng xuống, lại lau bàn và mặt đất xong bà ta mới đứng dậy nói với Trương Tiểu Oản lúc này đang may vá, “Nô tỳ sẽ đi gọi bà Bảy tới đây rồi mới đi ra cửa nhìn.”

“Ừ.” Trương Tiểu Oản gật đầu.

Thiện Vương vào phủ thì lập tức về sân của mình để thăm Vương Phi. Thấy nàng ta đang nằm trên giường đọc sách thì cười nói, “Xem ít sách thôi, đừng để hỏng mắt.”

“Chàng đã trở lại.” Mộc Như Châu vừa thấy hắn đã vội xuống giường, “Có nóng không?”

“Không sao.” Uông Hoài Thiện cười lắc đầu, “Nàng thì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-422.html.]

“Ta ở trong phòng có đặt chậu băng thì sao nóng được.” Mộc Như Châu đỡ bụng đến gần hắn, đón lấy khăn mặt từ nha hoàn rồi lau mặt cho hắn.

“Vậy là tốt rồi, nếu có nóng thì bảo người mang thêm băng vào.”

“Đã biết.” Nói đến đây Mộc Như Châu cười hỏi, “Chàng đã đi thỉnh an mẫu thân chưa?”

“Chưa.” Uông Hoài Thiện cười nói.

“Ta đi với chàng.” Mộc Như Châu nhịn không được nhếch khóe miệng, trong ánh mắt tràn đầy vui mừng.

“Không cần đi,” Uông Hoài Thiện sờ sờ bụng nàng ta cười nói, “Ta đã nói với phụ thân là sáng mai ta tới dập đầu bù hom nay. Tối nay ta ăn tối với nàng ở trong viện này.”

“Phụ thân đồng ý sao?” Mộc Như Châu ngước mắt, cười hỏi bâng quơ.

“Ừ.” Uông Hoài Thiện gật đầu, đón lấy khăn trong tay nàng ta rồi lại cười nói, “Nàng ngồi đi, đừng để mệt.”

Mộc Như Châu cười đến xinh đẹp, trừng hắn nói, “Ta nào có yếu ớt như thế.”

Uông Hoài Thiện cười khẽ một chút, vỗ nhẹ mặt nàng ta nói, “Đi thôi.”

Trong nhà Hoài Mộ đã 13, cũng có nữ quyến của quan lại tới thăm dò làm mai. Có khi gặp Hoài Mộ, Trương Tiểu Oản sẽ nhìn hắn đánh giá mãi. Ban đầu Hoài Mộ còn thẹn thùng nhưng sau đó hắn cũng bình tĩnh hào phóng hơn.

Nói đến việc hôn nhân, Trương Tiểu Oản kinh ngạc vì thái độ bình thản của Hoài Mộ. Nàng nói với hắn một lần nhưng hắn lại tự nhiên hào phóng nói, “Chỉ cần mẫu thân nhìn trúng, là cô nương dịu dàng là được, con sẽ thích nàng.”

Đến đêm Trương Tiểu Oản cùng Uông Vĩnh Chiêu buồn bực nói, “Hoài Mộ đã muốn cưới thê tử rồi.”

“Làm sao?”

Trương Tiểu Oản kể chuyện ban ngày nói chuyện với Hoài Mộ ở trong nhà kho. Nàng vừa dứt lời thì Uông Vĩnh Chiêu đã nhếch khóe miệng chê cười nàng, “Là ngươi nhắc tới, hắn nói như ngươi muốn, thế ngươi còn cằn nhằn cái gì?”

Trương Tiểu Oản nghe xong thì thở dài, “Ta nào có muốn, ta chỉ muốn hắn đi xem, nếu thích cô nương nhà ai. Nào biết hắn lại nói lời này làm ta nghẹn họng.”

“Hắn không phải Hoài Thiện, hôn sự của hắn một mình ngươi làm chủ là được.” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt nói.

Trương Tiểu Oản ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó lại nằm bò trong n.g.ự.c hắn thở dài.

“Hử?” Uông Vĩnh Chiêu sờ lỗ tai nàng.

“Hài tử càng lớn càng không biết làm sao bây giờ.” Trương Tiểu Oản lắc lắc đầu, suy nghĩ một hồi nói, “Ta nhất định phải nghĩ biện pháp theo chân bọn họ mới được.” Hoài Mộ quá ngoan, nàng nói cái gì thì chính là cái đó. Hoài Nhân quá xấu, ngoài mặt thì nghe lời nhưng ngấm ngầm lại làm trái, nàng mắng hắn thế nào hắn cũng không sợ.

Thấy nàng nói thật nghiêm túc, Uông Vĩnh Chiêu cười, nhẹ vỗ lưng nàng nói, “Hài nhi quá ngoan ngươi không muốn, quá nghịch ngợm ngươi cũng không muốn, ai biết được trong lòng ngươi nghĩ thế nào.”

Hắn hiểu rõ hết nguyên nhân ngọn nguồn mà còn nói ra lời này nên Trương Tiểu Oản chỉ có thể cúi đầu làm như không nghe thấy.

Tháng mười nơi biên mạc đã vào đông, Trương Tiểu Oản để Mộc Như Châu không cần tới thỉnh an vào sáng sớm, miễn cho bị cảm lạnh.

Bởi vì thân phận của Mộc Như Châu nên đám nữ quyến của quan viên xung quanh cũng đều tới bái kiến, nhưng sau đó không ai tới nữa. Mộc Như Châu bảo nha hoàn mời Tiêu phu nhân tới, tính tình bà ta sang sảng tương đồng với nàng kia nên cũng coi như hòa hợp. Chậm rãi cũngc ó phu nhân nhà khác rảnh rỗi tới thỉnh an Trương Tiểu Oản thì cũng qua nói vài câu với Thiện Vương Phi. Trong khoảng thời gian ngắn Thiện Vương Phi cũng qua lại không tồi với các vị phu nhân.

Cứ thế, chờ qua tết, đến ngày 25 tháng giêng, Mộc Như Châu vì Uông Hoài Thiện sinh hạ con trai cả Uông Nhạc. Đến tháng 3, Uông Hoài Thiện mang theo Vương Phi và Thế Tử hồi kinh.

Bọn họ đi rồi, trong phủ không có gì khác, nhưng nữ quyến của quan lại trong trấn lại thở phào nhẹ nhõm.

Tháng 4, Uông Vĩnh Chiêu mang Trương Tiểu Oản đi Thương Châu, đi qua biệt trang. Trương Tiểu Oản xuống xe ngựa nhìn rừng phong vài lần, lúc muốn lên xe thì có nô tỳ từ xa xa chạy tới hành lễ với bọn họ sau mới mang lẵng hoa trong tay đưa cho Trương Tiểu Oản cười nói, “Công chúa nhà ta nói năm trước thịt dê ngài đưa tới rất ngon, mấy tấm vải dệt nàng nhìn cũng thích. Nàng không có cái gì quá tốt để đưa cho ngài nên ngắt mấy bông hoa tự trồng đưa cho ngài làm quà.”

Trương Tiểu Oản cười để bà tử nhận lấy, sau đó lại hỏi vài câu về sức khỏe của Uyển Cùng công chúa. Nô tỳ đáp rất tốt xong thì nàng cũng lên xe ngựa rời đi. Nàng đi rồi, Uyển Cùng đứng trong biển hoa ở đỉnh núi nhìn xe ngựa dần rời xa sau đó khom lưng bế đứa nhỏ bên người lên, ôn nhu nói với nàng, “Chờ trong kinh có người tới đón chúng ta, tiện đường đi qua trấn Sa Hà mẫu thân sẽ mang con đi bái kiến vị nãi nãi hiền lành kia. Con thấy được không?”

“Bà ấy chính là bạn tốt của bà ngoại sao?”

“Đúng thế,” Uyển Cùng cười nói với đứa nhỏ, “Bà ấy và bà ngoại con giống nhau, rất thích những đứa nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, vì thế nhất định sẽ thích Nhạc Nhi của chúng ta.”

“Vâng, Nhạc Nhi ngoan.” Đứa nhỏ gật mạnh đầu, dùng đôi môi mềm mại hôn lên mặt mẹ mình, tay ôm cổ nàng ta nói, “Nhạc Nhi nghe lời mẫu thân.”

Uyển Cùng nhẹ giọng nở nụ cười, ôm đứa nhỏ chậm rãi đi xuống chân núi, biểu tình rất ôn nhu. Nàng phải sống thật tốt, để con gái có thể dựa vào nàng.

Loading...