Sau khi nói chuyện với Mạnh tiên sinh, Uông Hoài Thiện tìm Uông Vĩnh Chiêu đến thư phòng nói chuyện. Mãi đến giờ Dậu hai người mới đi ra khỏi thư phòng, Uông Hoài Thiện thở dài nhẹ nhõm một hơi, đồng thời trái tim nặng trĩu cũng nhẹ nhàng hơn. Đại chiến lần này có chút việc ngoài ý muốn xảy ra nhưng may không tạo thành sai lầm lớn.
Trước đó vài ngày cứ nghĩ tới đứa con bị mất là Uông Hoài Thiện lại bi thương, nhưng theo như lời mẹ hắn nói thì đời người vẫn phải tiếp diễn, chỉ nhớ chuyện xấu không nhớ chuyện tốt thì cuộc đời này sẽ khó mà tiếp tục. Mộc Như Châu dù sao cũng là vợ hắn, mặc kệ thế nào thì hắn cũng đã chọn nàng làm người vợ kết tóc, vậy hắn nguyện đối xử tốt với nàng ta. Cho dù nàng ta từng khờ dại muốn ảnh hưởng đến hắn nhưng hắn vẫn sẽ đối xử tốt với nàng ta, làm tròn trách nhiệm vợ chồng.
Thế cục ổn định, Dung đế kế vị, Uông Vĩnh Chiêu cũng nói với Trương Tiểu Oản chút thế cục có liên quan tới Nam Cương. Hoàng đế kế vị không chỉ thu phục Mộc phủ, mà còn có ba mỏ vàng nằm sâu trong Nam Cương. Mỏ vàng là Dung đế năm đó thân là Hoàng trưởng tử mang người tài ba đến Nam Cương thưởng lãm mà tìm ra. Nhưng Nam Cương Mộc phủ cùng các trại và động phía dưới ỷ vào trời cao hoàng đế xa, bọn họ lại vốn không phục sự quản lý của Đại Phượng triều trong nhiều năm nên sau khi biết được tin tức về mỏ vàng thì lập tức khơi mào chiến tranh. Bọn họ muốn đuổi binh lính triều đình ra khỏi Nam Cương để độc chiếm vàng.
Bọn họ ở phía Nam đánh một trận thắng, Dung đế thưởng ba trấn biên mạc cho Uông gia, đời đời kế tục. Uông Hoài Thiện lần này mang theo chiếu thư có đế ấn và vết máu.
Đêm đó, từ trong miệng Uông Vĩnh Chiêu biết được những chuyện này, Trương Tiểu Oản lập tức ngây người, “Ngọc tỷ vẫn luôn ở……” Ngọc tỷ vẫn luôn ở trong tay Hoàng trưởng tử ư?
“Ừ,” Uông Vĩnh Chiêu đạm mạc cười, “Ngươi cho rằng một kẻ không có năng lực có thể ngồi lên đế vị sao?”
Trương Tiểu Oản ngây ngốc lắc đầu, sau khi mới cười khổ nói, “Ngài nói không sai, một nữ nhân như ta nào hiểu được nhiều chuyện như thế. Ngài mà không nói với ta những việc này thì ta sẽ chẳng biết gì hết.” Nàng biết được cái gì? Hiện tại những gì nàng biết đều là do Uông Vĩnh Chiêu nguyện ý nói cho nàng, mà cho dù thế thì sợ rằng đây cũng chỉ là một phần chân tướng thôi.
Cũng may năm đó nàng chịu thua, không đấu với Uông Vĩnh Chiêu nếu không kết cục hiện nay nàng không thể nghĩ ra được. Hiện thực chính là tàn khốc như thế. Người không chịu thua thì cũng phải có dũng khí đối nghịch và gánh vác hậu quả.
Sáng ngày thứ hai Mộc Như Châu tới thỉnh an, Trương Tiểu Oản cùng nàng ta trò chuyện vài câu, lại dặn nàng ta trở về nghỉ ngơi cho tốt. Mộc Như Châu đi rồi, ba bà tử bên người nàng ta được Bình bà tử lãnh về. Bình bà nói với nàng ý của Thiện Vương là Vương Phi đã chọn được ở quê nhà mấy nha hoàn bà tử, bên người không cần thêm hạ nhân nữa nên xin trả người lại cho mẹ hắn dùng.
Trương Tiểu Oản sửng sốt một chút, cùng mấy cái bà tử nói chuyện một hai rồi cho người gọi Uông Hoài Thiện tới. Hắn từ tiền viện trở về thì đĩnh đạc nói với nàng, “Con khát, mẫu thân mau mau cho con ngụm nước.”
Trương Tiểu Oản lắc đầu để bà Bảy đi xuống lấy trà, lại nhẹ giọng hỏi con trai cả lúc này đã ngồi xuống bên cạnh, “Con bực nàng ta sao?”
“Có gì mà bực?”
“Vậy……”
Uông Hoài Thiện nghĩ nghĩ rồi cười nói, “Chuyện của các bà tử ư?”
“Đúng thế.”
“Ngài nghĩ nhiều rồi,” Uông Hoài Thiện cười, “Nàng nguyện ý mà.”
“Nàng cũng là vì con.” Trương Tiểu Oản cúi đầu nhìn khăn tay nhà nhạt nói.
“Con biết,” Uông Hoài Thiện nói đến đây thì ghé sát nói với Trương Tiểu Oản, “Ngài yên tâm, nhi tử của ngài không phải người sẽ cô phụ thê tử của mình.”
Trương Tiểu Oản không nhịn được cười. Uông Hoài Thiện nhìn thấy nàng cười thì nhẹ thở phào, lười nhác nằm trên ghế cảm khái nói, “Hiện giờ nghĩ đến thì cũng không thể nói nàng không đúng. Nàng vốn là Mộc phủ cô nương mà.”
Điểm này Trương Tiểu Oản không cho là đúng nói, “Điểm này nếu nàng không thể nghĩ thông thì lúc trước nàng không nên gả cho con.”
Uông Hoài Thiện cười, “Mẫu thân nói thế không đúng rồi, chuyện ngài có thể nghĩ rõ ràng thì không phải ai cũng làm được như thế.”
Trương Tiểu Oản im lặng.
“Cứ thế thôi, ngài cũng đừng quá chiều nàng. Nàng là Thiện Vương Phi, là con dâu ngài, nên cho thì cho, không nên thì sớm hay muộn nàng cũng phải chấp nhận.” Uông Hoài Thiện đạm mạc cười nói.
“Phụ thân con nói gì với con?” Trương Tiểu Oản nhìn hắn.
Uông Hoài Thiện cười, lại ghé sát vào nàng nháy mắt hỏi, “Sao ngài biết?”
Thấy gương mặt tươi cười của hắn, Trương Tiểu Oản nhịn không được hỏi, “Không thương tâm sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-421.html.]
“Không thương tâm,” Uông Hoài Thiện lắc đầu, ngay sau đó tươi cười tan đi, hắn nghiêm túc nói, “Mẫu thân, con nghĩ kỹ rồi, không thể so đo được. Con đã thấy nhiều người như vậy, mẫu thân vì hài nhi mà bằng bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ, nhưng vì phu quân lại không thế. Con không nên yêu cầu Như Châu như vậy, nàng không thương con như con muốn, đây không phải nàng sai. Nghĩ lại cẩn thận thì con không thương tâm, cũng không trách nàng nữa. Nếu nàng nguyện ý cùng con sống thật tốt thì con sẽ coi nàng như châu ngọc, và vẫn yêu thương nàng.”
Cha hắn nói mẹ hắn còn muốn dạy cho vợ hắn biết thế nào là hiện thực, khai thông để nàng ta đi một đoạn đường nhưng Uông Hoài Thiện lại không muốn như thế. Mẹ hắn đối xử với con dâu đã đủ tốt rồi, nếu dạy quá nhiều thì chỉ giống như việc nàng tặng bà tử qua, nàng kia sẽ không cảm kích, chỉ biết tổn thương tâm ý của mẹ hắn. Nàng ta là do hắn lựa chọn, thị phi tốt xấu thì để hắn tự xử trí, không thể để mẹ hắn lại phải lo lắng.
“Ngài để chúng ta tự giải quyết thôi, con biết phải làm thế nào.” Uông Hoài Thiện nhìn vẻ mặt trầm tư của Trương Tiểu Oản rồi cười nói.
Trương Tiểu Oản nhìn ánh mắt trầm ổn của hắn thì khẽ thở dài rồi gật đầu nói, “Ta biết được, con cũng lớn rồi.”
“Mẫu thân……” Uông Hoài Thiện nhìn nàng, ánh mắt an tĩnh, “Ngài biết là tâm của hài nhi không nhỏ như thế, chỉ cần qua lúc này là tốt rồi.”
“Ừ.” Trương Tiểu Oản khẽ lên tiếng sau đó cúi đầu nhẹ nhàng nói, “Trên đời này việc không như ý quá nhiều, nếu nghĩ ra được thì tốt, chớ nên vì việc nhỏ hỏng việc lớn.”
Tư tình nam nữ tự nhiên là quan trọng, nhưng tình yêu chỉ nhiệt tình nhất thời, một ngày nào đó nó sẽ vì một ít nguyên nhân mà mất đi, đến lúc đó ai cũng phải tự đối mặt. Nghe khẩu khí này của con trai thì hẳn là hắn đang phải chịu đựng sự tổn thương tình cảm này. Nếu hắn đã có tính toán cho ngày sau vậy thì kệ hắn thôi.
Nàng không thể lại nhúng tay vào cuộc sống của hắn. Tuy hắn là con trai của nàng, nhưng đồng thời cũng là một nam nhân đỉnh thiên lập địa. Ham muốn khống chế của hắn không kém cha hắn là bao, nàng không thể ỷ vào tình cảm mà đi can thiệp vào cuộc đời con mình.
Nếu như thế nàng có khác nào ỷ vào tình mẫu tử mà đòi hỏi hắn? Nàng không làm được như thế nên chỉ có thể theo hắn.
Con cái lớn đều có ý tưởng của mình.
“Bà ngoại……”
Sáng sớm các bà tử đi rồi Mộc Như Châu vẫn còn thấp thỏm bất an, cho dù đêm qua phu quân bộc bạch khiến nàng ta rơi lệ nhưng nàng ta vẫn không tin hắn thực sự thiên vị mình.
Nhưng đến giờ ngọ, gã sai vặt bên người Hoài Thiện tới mời nàng ta đi chủ viện ăn cơm thì Mộc Như Châu không khỏi vui sướng. Nàng ta vững bước vào phòng bà ngoại, chờ nha hoàn bên người lui ra nàng ta mới vui mừng khẽ gọi bà ngoại một tiếng.
Bà ngoại chậm rãi mở mắt, thở hổn hển vài hơi mới nhẹ giọng nói, “Chuyện gì?”
“Trong lòng chàng thực sự có cháu.” Mộc Như Châu dứt lời thì cười, trong ánh mắt có nước mắt chảy ra. Nàng ta nhẹ cười lau nước mắt, ổn định tâm thần, nhẹ nhàng nói bên tai bà ngoại chuyện sáng nay.
“Ngài nói xem, rốt cuộc chàng cũng biết thê tử và mẫu thân bất đồng đúng không?” Mộc Như Châu mỉm cười nói.
Bà ngoại nhắm mắt nói, “Cháu nên tôn kính bà ấy.”
“Cháu tôn kính bà ấy mà!” Mộc Như Châu cực kỳ chắc chắn nói.
Bà ngoại lại chậm rãi mở mắt nhìn nàng ta.
“Cháu thật sự tôn kính bà ấy,” Mộc Như Châu nhàn nhạt nói, “Chỉ là bà ấy từng ấy tuổi rồi, không nên tự tay lo cả giày tất cho nhi tử. Công công còn đó, dù bà ấy muốn chăm sóc người khác thì cũng nên chăm sóc công công thì đúng hơn.”
Hổ Quân của nàng luôn nói mẹ mình là người khác biệt, nàng ta quả thật cũng biết người mẹ chồng này không giống những phụ nhân khác. Nhưng mặc kệ mẹ hắn thế nào thì bà ấy cũng không nên ở cách ngàn dặm còn quản lý tới cuộc sống của Mộc Như Châu nàng. Nàng là Thiện Vương Phi, là nữ chủ nhân của Thiện Vương phủ chứ không phải bà ấy.
Một ngày hai ngày nàng ta còn chịu đựng được, nhưng thời gian lâu rồi thì ai không nổi điên? Nàng ta yêu hắn như thế, hắn lại là chồng của nàng ta, của một mình Mộc Như Châu mà thôi.
“Cháu khiến hắn tổn thương, tốt nhất lầ nên trấn an.” Bà ngoại lại nhắm mắt, chậm rãi nói.
Bà ta già rồi, sắp không sống được. Lần trước vì tộc nhân, bà ta cho rằng dựa vào ân ái của bọn họ và đứa nhỏ trong bụng sẽ có thể kéo được Thiện Vương nhất thời. Chỉ nhất thời đủ để tộc nhân của bọn họ có thể kéo một phần tài phú kia đi. Dựa vào tài phú đó, về sau bọn họ có thể nuôi sống không biết bao nhiêu người trong tộc.
Chỉ là bà ta vẫn nhìn lầm hổ tướng của Đại Phượng triều, khi hắn g.i.ế.c người thì chỉ đi về phía trước, không bị bất kỳ kẻ nào bám chân, một bước cũng không ngừng. Bà ta nhận rõ nhưng Tiểu Kim Muội của bà ta còn chưa.
“Cháu sẽ,” Mộc Như Châu hít một hơi thật sâu, sờ sờ bụng mình không khỏi cười nói, “Bà ngoại sờ xem.”
Nàng ta cười cầm tay bà ngoại đặt lên bụng mình, khóe miệng nhếch cao nói, “Bà ngoại, cháu đã nói rồi, thứ nên là của cháu thì tất cả đều sẽ là của cháu. Ngài yên tâm đi, cho dù cháu nhất thời sai lầm thì cũng vẫn có thể đoạt lại, bù đắp. Trước kia như thế, về sau cũng sẽ như thế.”