Liệm qua chính là phát tang, qua bảy ngày sau Trương Tiểu Oản mới không đến Trương phủ nữa. Cuối tháng tư, Lưu Nhị Lang đang làm Tổng Binh ở Đông Hải tới, ở Trương gia hai ngày sau đó gửi thiếp muốn tới phủ Tiết Độ Sứ. Sau khi Uông Vĩnh Chiêu mời ông ta vào thì Trương Tiểu Oản chỉ ra mặt hành lễ với ông ta rồi muốn lui xuống.
“Uông phu nhân, chờ một chút.” Lưu Nhị Lang đã già, tóc đen đã bạc hết, lúc này ông ta đột nhiên gọi Trương Tiểu Oản lại.
“Cữu đại nhân có chuyện gì?” Trương Tiểu Oản quay người hỏi.
“Là ngươi để Trương gia đi theo ngươi tới nơi khổ hàn này sao?” Khẩu khí của Lưu Nhị Lang rất là không khách khí.
“Phải.”
“Ngươi biết rõ thân thể phụ mẫu ngươi yếu nhược mà còn để bọn họ tới nơi khổ hàn này ư?” Lưu Nhị Lang cười lạnh một tiếng.
Lúc này Uông Vĩnh Chiêu ngồi ở chủ vị chậm rãi giương mắt nhẹ liếc Lưu Nhị Lang một cái. Ông ta quay đầu lại, đột nhiên ép hỏi Uông Vĩnh Chiêu, “Hay là Uông Tiết Độ Sứ đại nhân có gì bất mãn với lão phu?”
Uông Vĩnh Chiêu lạnh lùng mà nhếch khóe miệng không nói. Hoàng đế sắp không được nên phái Lưu Nhị Lang đến đ.â.m hắn một kiếm sao?
“Uông đại nhân, Uông phu nhân là cháu ta, hôn sự của các ngươi cũng là do lão phu làm mối. Ta nói nàng vài câu thì vẫn đủ tư cách chứ?” Lưu Nhị Lang lại nói.
Trương Tiểu Oản thấy khẩu khí của ông ta thì lập tức nhún gối đạm mạc cười nói, “Đương nhiên nói được, cữu lão gia nói gì thế.”
Dứt lời nàng ngồi trở lại bên phía Uông Vĩnh Chiêu, chờ ngồi rồi nàng mới chậm rãi cầm chén trà lên uống, sau đó nhìn Lưu Nhị Lang nhàn nhạt nói, “Cữu lão gia còn muốn giáo huấn gì thì nói đi, ta nghe.”
“Biết rõ thân thể bọn họ không tốt mà ngươi còn mang theo bọn họ tới nơi khổ hàn này với ngươi. Ngừoi ngoài nói ngươi hiếu thuận, nhưng ta lại chẳng thấy thế. Ngươi đây là hại bọn họ, cũng hại c.h.ế.t bọn họ!” Lưu Nhị Lang đập cái bàn quát. Tội danh này mà được lập thì đúng là không phải việc nhỏ.
Trương Tiểu Oản lấy khăn lau lau khóe miệng, trên mặt bình tĩnh nói, “Cữu lão gia có phải định nói phàm là có người theo lão gia nhà ta tới tiết trấn này rồi qua đời thì đó là do lão gia nhà ta hại c.h.ế.t hả? Thế phàm là bá tánh của Hoàng Thượng c.h.ế.t trong cương thổ này thì đó là do Hoàng Thượng hại c.h.ế.t sao?”
“Ngươi……” Lưu Nhị Lang nhíu mày, “Ngươi dám nói lời này hả? Đừng có nói bậy.”
“Ta nói bậy? Thế cữu lão gia thử tự hỏi lương tâm một chút xem, ngài đang nói bậy hay ta nói bậy?” Trương Tiểu Oản cười cười, “Một viên dưỡng sinh hoàn mấy trăm lượng bạc, đó là tiền của lão gia ta mà ta mang cho phụ mẫu dùng. Một năm ta thay bọn họ may 2 bộ quần áo. Nếu như được ta còn muốn lấy 10 tuổi thọ của mình để bọn họ sống được lâu hơn. Theo ý ngài thì ta tẫn hiếu với phụ mẫu mình chính là hại họ sao? Bên này biên mạc là nơi khổ hàn, nhưng bọn họ ở trong phủ không lạnh không nóng, hai nhi tử hiếu kính bọn họ, con dâu cũng chăm sóc thỏa đáng, cháu trai cháu gái đều hiếu thuận. Vậy ý ngài là cả hơn mười mấy người Trương gia gội cả ta vào đều muốn hại c.h.ế.t phụ mẫu sao?!”
Trương Tiểu Oản vươn tay, lấy chén trà hung hăng đập đến chân Lưu Nhị Lang, mắt như đao khắc quét qua, “Cữu lão gia, ngài nhục mạ cả nhà Trương gia, ta thật muốn xem ngài trị tội Trương gia thế nào! Ta biết ngài hiện tại là đường đường Tổng Binh của một châu phủ, nhưng ta nghe khẩu khí của ngài thì giống như ngài còn muốn lướt qua Hoàng Thượng mà trị tội nhà chúng ta cơ đấy.”
Trương Tiểu Oản há mồm là Hoàng Thượng thế này thế nọ, Lưu Nhị Lang biết nàng từ trước đến nay có gan làm loạn nhưng không biết nàng lại to gan tới độ lời này cũng dám nói. Nhất thời ông ta nóng m.á.u quay ra nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Phụ nhân đại nghịch bất đạo bực này mà ngươi lại không nhốt lồng heo thả sông hả?”
Uông Vĩnh Chiêu nghe vậy thì lạnh lùng nhếch khéo miệng nói, “Lưu đại nhân, mời đi cho.” Hắn đứng lên, bình tĩnh vươn tay tiễn khách.
Lưu Nhị Lang tức giận đến râu cũng run rẩy, lúc ra cửa ông ta quay đầu lại lạnh lùng nói với Trương Tiểu Oản, “Ngươi cứ chờ xem.”
Lưu Nhị Lang cuối cùng cũng không chờ được tới lúc thu thập một nhà họ Uông. Trên đường ông ta hồi triều, Tĩnh Hoàng băng hà, con cả Lưu Dung kế vị. Lưu Dung kế vị, Thiện Vương ở Nam Cương đại thắng, đang trên đường hồi triều giao binh quyền.
Dung đế thượng vị, việc lớn đầu tiên là lập châu phủ ở Nam Cương, sửa Mộc phủ thành châu phủ, lệnh cho đương triều đại học sĩ tới đó nhậm chức Nam Châu tri phủ. Dung đế nghĩ Thiện Vương mang binh đánh giặc không thể tận hiếu với ông bà ngoại nên cho phép Thiện Vương được để tang nửa năm, về biên mạc tẫn hiếu. Tháng 6 năm đó Thiện Vương và gia quyến về biên mạc của cha mình.
Sáng sớm tinh mơ ngày Thiện Vương hồi phủ, Trương Tiểu Oản sớm đã sửa soạn xong, chờ Uông Vĩnh Chiêu luyện võ trở về nàng để bà tử đi thay quần áo cho Hoài Mộ và Hoài Nhân, còn mình thì xoay quanh Uông Vĩnh Chiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-420.html.]
Chờ hắn tắm gội xong nàng lại lau tóc cho hắn sau đó không nhịn được thở dài nói, “Ngài nói lần này cũng không phải xa cách quá lâu nhưng sao ta lại cảm thấy như đã cách nhiều năm vậy nhỉ?”
Trong hai tháng này, biết được hắn vì con trai cả mưu hoa một con đường sống, phụ nhân này cũng có thêm thói quen nói nhiều hơn với hắn. Uông Vĩnh Chiêu nghe thấy thì thoải mái cực kỳ, nhưng ai ngờ nàng chỉ nói được vài câu là đã không nói nữa. Vì thế hắn cũng nuôi thói quen trả lời nàng một hai. Lúc này nghe nàng nói thế thì hắn cũng thuận miệng đáp một câu, “Ngươi nhớ hắn nhiều thì sẽ thấy thời gian lâu.”
Trương Tiểu Oản vừa nghe cũng cảm thấy có lý nên cười nói, “Cũng phải.”
Buổi trưa hôm đó Uông Hoài Thiện mang theo Uông gia quân vào tiết trấn. Uông Hoài Mộ cùng Uông Hoài Nhân mang theo võ quan trong binh doanh đi nghênh đón hắn. Uông Hoài Thiện mừng rỡ còn cùng Uông Hoài Nhân cưỡi chung một con ngựa. Vẫn là Uông Hoài Nhân cảm thấy như vậy không uy phong lắm nên nói với anh hắn cho hắn xuống.
Uông Hoài Thiện cùng Vương Phi Mộc Như Châu vào phủ, vừa vào cửa đã lớn tiếng gọi to cha mẹ. Đợi vào nhà chính, thật sự thấy bọn họ Uông Hoài Thiện lại dừng bước. Hắn nhìn người cha uy nghiêm lãnh khốc đang ngồi trên ghế chủ vị, còn có người mẹ với khuôn mặt tràn đầy ôn nhu yêu thương kia thì nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, thật nhiều cảm xúc nảy lên trong lòng.
Hắn chỉ ngừng một bước đã cười đi nhanh đến, quỳ xuống dập đầu với bọn họ nói, “Bái kiến phụ thân, bái kiến mẫu thân, con trở về chậm trễ để mọi người phải chờ lâu đúng không?”
Thấy thần thái hắn vui vẻ, lại nhìn thấy Vương Phi đang quỳ gối phía sau hắn, sắc mặt Trương Tiểu Oản không thay đổi, miệng chỉ ôn nhu cười nói, “Đều đứng lên đi.”
Lúc này con nàng còn chưa đứng dậy đã quay đầu nhìn nữ tử phía sau một cái. Hành động này của hắn cho nàng biết hắn vẫn yêu thương Vương Phi của mình. Trương Tiểu Oản biết hắn rốt cuộc cũng thương tâm.
“Con dâu thỉnh an phụ thân, mẫu thân.” Mộc Như Châu cười đẹp đẽ, sau khi đứng dậy nàng ta còn vén áo hành lễ với hai người, lại cảm kích cười nói, “Để mọi người phải lo lắng cho chúng con.”
Trương Tiểu Oản cười cười, nhẹ gật đầu nhìn nàng ta lui ra phía sau con trai mình. Mộc Như Châu cười lui ra, ngay sau đó cúi đầu giấu bi thương trong đáy mắt. Mẹ chồng nàng ta sợ là đã biết chuyện của nàng ta đúng không? Phụ nhân của Đại Phượng triều từ trước đến nay đều lấy chồng làm trời, lấy con làm trời, sau khi biết nàng ta để mất đứa nhỏ vậy sau này bà ấy hẳn sẽ không còn nhiệt tình với nàng ta như trong dĩ vãng nữa. Quả nhiên, mẹ chồng chính là mẹ chồng, không thể thành mẹ đẻ được.
“Con hỏi nàng có muốn ở lại trong kinh không, biên mạc nghèo khổ, con lại phải vì ông bà ngoại thủ hiếu nửa năm nên sợ liên lụy tới nàng. Nhưng nàng nói không ngại vì thế con mang theo nàng tới đây.” Lúc ngồi ở phòng cha mẹ, Uông Hoài Thiện dựa vào cái ghế mềm của mẹ mình, nhàn nhạt nói.
“Nàng dù sao cũng là Vương Phi của con.” Nghe ra lạnh lẽo trong lời hắn, Trương Tiểu Oản nói một câu này.
Uông Hoài Thiện nghe thế mới cười gật gật đầu nói, “Con biết, con sẽ không khiến nàng phải tủi thân, ngài yên tâm.”
“Ai.” Trương Tiểu Oản thở dài.
Lúc này Uông Vĩnh Chiêu lạnh mặt liếc Uông Hoài Thiện một cái, rồi lạnh lùng nói với phụ nhân ngốc nghếch bên này, “Ngươi đáng thương Thiện Vương Phi làm gì? Tâm tư của nàng ta còn không tới phiên ngươi thương hại đâu.”
Trương Tiểu Oản cười khổ, lại nghiêng đầu hỏi Uông Hoài Thiện, “Trên người có bị thương nặng không?”
“Không quan trọng đâu mẫu thân, tí nữa con sẽ gặp đại phu xem qua, ngài yên tâm.”
Trương Tiểu Oản gật gật đầu nói, “Lúc đi gọi ta một tiếng.”
Uông Hoài Thiện gật đầu, hắn đi gặp đại phu cũng chỉ vì để nàng an tâm chứ không có gì cần giấu diếm. Lúc này hắn thấy sắc trời không còn sớm nên mới nói, “Con đi gặp Mạnh tiên sinh trò chuyện một lát, chút nữa dùng cơm con sẽ về.” Nói xong hắn đứng lên cười hì hì với Trương Tiểu Oản sau đó chắp tay với cha hắn rồi ngẩng đầu bước đi.
Bên này bà tử của Mộc Như Châu tới báo nàng ta muốn qua thỉnh an trò chuyện với Trương Tiểu Oản. Trương Tiểu Oản suy nghĩ một hồi mới lắc đầu với Bình bà để bà ta đi đáp lời.
Như Châu, Như Châu, trước kia nàng coi đứa con dâu này như hòn ngọc quý trên tay, muốn yêu thương nàng ta như con đẻ nhưng nàng vẫn không làm được. Từ khi biết con trai nàng ở núi sâu đánh giặc bị thương trở về còn phải giấu đau xót an ủi Mộc Như Châu mất con thì nữ tử dị tộc này đã không còn là đứa con dâu nàng muốn yêu thương khoan dung nữa.
Nàng là người mẹ ích kỷ, nàng ta đối xử tốt với con trai nàng thì Trương Tiểu Oản cũng đối xử tốt lại, còn nếu không thì bọn họ vẫn nên là mẹ chồng và nàng dâu thôi. Trên đời này chưa từng có yêu thương vô cớ, Thiện Vương Phi cũng nên hiểu rằng trước kia yêu thương và bao dung nàng ta nhận được từ người mẹ chồng này là từ đâu mà tới.