Nói đến đây hắn duỗi tay gãi gãi mặt rồi tiếp tục, “Nàng còn nói té ngã bò dậy là được, bị giáo huấn thì lần sau sẽ biết tránh, không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ qua chuyện lớn. Trước kia ta nghĩ mẫu thân nói rất tốt, sau này mới biết có những lúc không phải cứ ngã là có thể đứng dậy được. Có khi ngã một cái là mất mạng luôn, làm gì còn bò lên được. Nhưng hiện nay có lẽ ta đã hiểu chút……”
Hắn nói đến đây thì ngẩng đầu nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu, lẳng lặng nói, “Nàng đẩy ngài tới trước mặt ta để ngài chống đỡ, nếu ta có té ngã thì ngài có thể giúp ta chắn mũi tên, để ta có thời gian bò dậy.”
Uông Vĩnh Chiêu vẫn viết chữ của hắn mà không nói gì.
“Phụ thân……” Lúc hắn lại viết xong một tờ giấy, Uông Hoài Thiện lại gọi hắn.
“Ngươi biết là được,” Uông Vĩnh Chiêu gác bút, xoa xoa tay, tinh tế nhìn chữ viết của mình, miệng thất thần nói, “Đừng ngã quá nhiều.”
Lần này hắn rất vừa lòng với chữ viết của mình nên nói với Uông Hoài Thiện, “Đi mở cửa gọi người mang Hoài Mộ lại đây.”
“Làm chi?” Uông Hoài Thiện mở cửa nhưng lại hỏi.
“Chữ của hắn hơi mềm, mẫu thân ngươi để ta viết chữ cho hắn xem.” Uông Vĩnh Chiêu nói đến đây lại nhìn nhìn chữ trên mặt bàn, sau đó vừa lòng gật đầu.
Uông Hoài Thiện nhìn chữ viết phóng đãng giống như một nét đã xong nhưng lại mạnh đến sắp đ.â.m thủng giấy của cha mình thì hồi lâu mới ngẩng đầu lên nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Hoài Mộ còn nhỏ.”
“Ngươi biết cái gì, mẫu thân ngươi nói là có đạo lý của nàng.”
Quả nhiên, hoài mộ bị mang tới đây, vừa thấy chữ của cha hắn thì nhìn hồi lâu sau đó tự cầm bút viết mấy chữ. Mặt hắn nhăn lại vì khổ sở, cực kỳ chán nản nhìn bọn họ, “Phụ thân, đại ca, chữ của Hoài Mộ thật xấu, hai người chờ con một chút, đợi con luyện xong ba tờ giấy sẽ theo hai người về viện tìm mẫu thân.” Dứt lời hắn lại khoanh tay cung kính vái chào bọn họ, sau đó hắn nghiêm túc đề bút viết từng nét một.
Uông Hoài Thiện trộm đi qua nhìn sau đó quay đầu thì thầm với Uông Vĩnh Chiêu, “Không xấu.”
“Hơi mềm.”
“Nhưng vẫn không xấu.”
“Luyện chữ có thể luyện tính tình.” Uông Vĩnh Chiêu nhẹ liếc mắt nhìn hắn ý bảo hắn câm miệng.
Uông Hoài Thiện ngồi xuống một bên, lười nhác mà ườn ra như kẻ không xương. Uông Vĩnh Chiêu nhíu mày liếc hắn một cái sau đó ném một cuốn binh thư trên bàn cho hắn. Uông Hoài Thiện đón lấy, vừa thấy bên trên có chữ viết của cha hắn thì biết đây là sách Uông Vĩnh Chiêu đọc hàng năm. Lúc này hắn thành thật ngồi thẳng, mở trang đầu tiên ra đọc.
Đại sư làm pháp sự bói một quẻ nói ngày đưa tang lần trước không hợp nữa, cần phải đưa tang ngày khác mới thỏa đáng. Tiết Độ Sứ đại nhân là đứa con có hiếu nên tất nhiên là để đại sư tính lại ngày, vì thế Uông gia hai lão được đưa tang trễ thêm nửa tháng.
Lúc này sắp đến tháng bảy, thời tiết kinh đô cực kỳ nóng bức, Thiện Vương phủ lại bỏ tiền mua thêm băng, bên ngoài đồn đại có đến mấy vạn lượng bạc. Bình dân bá tánh cảm thán đại quan quý nhân thật là xa xỉ, làm một tang sự thôi mà tiền mua băng đã đủ nuôi sống người một nhà bình thường trong mấy trăm năm. Trong hoàng cung, Tĩnh Hoàng nghe nói ngày đưa tang lùi lại nửa tháng thì không khỏi cười lạnh nói, “Hắn cho rằng kéo dài thêm vài ngày thì trẫm sẽ để hắn trốn sao?”
Qua bảy ngày nữa tin từ biên mạc đến tay Tĩnh Hoàng. Quân báo theo sau một ngày cũng tới. Lúc Tĩnh Hoàng đã nhận được 5 tin cấp báo thì Uông Vĩnh Chiêu chỉ ngốc ở nhà vì cha mẹ khóc tang. Lúc này còn cách ngày đưa tang 7 ngày.
Hoàng đế lại lệnh cho người triệu Uông Vĩnh Chiêu vào cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-408.html.]
“Uông Vĩnh Chiêu, chuyện của người Hạ ngươi có biết không?” Tĩnh Hoàng nhìn người đang cung kính cúi đầu bên dưới, cố gắng nhịn lửa giận hỏi.
“Việc của người Hạ ư?” Uông Vĩnh Chiêu mê hoặc mà ngẩng đầu, “Hoàng Thượng đang nói tới chuyện gì?”
“Hạ Vương nhường ngôi cho Đông Dã vương.” Tĩnh Hoàng nghiến răng nghiến lợi nói từng câu từng chữ.
“Thần không biết.” Uông Vĩnh Chiêu nhíu mày nói, “Đây là việc khi nào? Từ khi thần về kinh chỉ tiếp nhận một ít tin tức của phán quan trong trấn, mà cũng không thấy bọn họ nhắc gì tới chuyện này.”
“Ngươi còn dám giả vờ với trẫm ư?!” Tĩnh Hoàng cầm cái chén trà trên bàn ném về phía hắn.
Uông Vĩnh Chiêu không trốn, cái chén kia cứ thế tàn nhẫn đập lên mặt hắn, rơi xuống nát bấy. Máu mũi từ trên mặt Uông Vĩnh Chiêu cũng theo đó rơi xuống mảnh sứ trắng nõn, màu sắc đan xem quả là cực kỳ nổi bật.
“Ngươi giả vờ với trẫm có tin trẫm g.i.ế.c ngươi ngay không?!” Tĩnh Hoàng đứng phắt dậy, đi nhanh tới rút bảo kiếm treo trên tường xuống rồi lập tức sải bước tới kề kiếm lên cổ Uông Vĩnh Chiêu.
“Người đâu.” Lúc này Tĩnh Hoàng lên tiếng, hô to ra ngoài, “Phái người đi Thiện Vương phủ mời Uông đại phu nhân và tất cả các vị công tử tới đây!” Dứt lời ông ta âm lãnh nở nụ cười với Uông Vĩnh Chiêu, “Ngươi cho là trẫm không làm gì được ngươi sao?”
“Ngài là Hoàng Thượng, hết thảy đều là do ngài định đoạt.” Uông Vĩnh Chiêu khẽ nâng tay, xoa vặn cái nhẫn phụ nhân kia cho hắn, miệng nhàn nhạt trả lời.
“Ngươi……” Tĩnh Hoàng vung kiếm về phía trước một phân, cổ Uông Vĩnh Chiêu bị cắt qua, má nhỏ xuống.
“Hoàng Thượng.” Đại thái giám quỳ xuống.
“Thành Thuận, câm miệng, để trẫm g.i.ế.c hắn.”
“Hoàng Thượng……” Đại thái giám đã khóc nước mắt đầy mặt, “Ngài tạm tha cho Uông đại nhân đi, ngài ấy là hổ tướng của Đại Phượng triều, ngài còn phải phái ngài ấy đi canh biên cương, thay ngài chinh phạt Hạ Quốc nữa mà!”
Hoàng Thượng từ từ suy sụp, Thái Tử còn nhỏ, thậm chí ngọc tỷ truyền quốc cũng không ở trong tay bọn họ. Quan viên thay đổi, cả triều bảy phần đều là quan mới, phần lớn chỉ biết cúi đầu vâng dạ với mệnh lệnh của ông ta. Hiện nay không có một ai là người khiến ông ta có thể tín nhiệm, mà võ tướng có thể mang binh đánh giặc cũng chỉ dưới năm đầu ngón tay, đó là đã kể cả ông ta.
Lúc này g.i.ế.c Uông Vĩnh Chiêu thì sao, người Hạ tới ai đi trấn áp bây giờ? Kể cả Thiện Vương, liệu hắn có vì vị hoàng đế g.i.ế.c cha hắn mà xuất chinh không? Huống chi phía nam gần đây cũng không an ổn.
“Cấp báo ba ngàn dặm.”
“Cấp báo ba ngàn dặm.”
Lúc này bên ngoài truyền đến từng tiếng hô vang.
“Hoàng Thượng.” Thấy m.á.u chảy trên mặt đất càng lúc càng nhiều, đại thái giám vội dập đầu kêu vang hô, “Ngài nghĩ lại đi, ngài nghĩ lại đi.”
Trên đời này há có thể việc gì cũng theo ý nguyện của ông ta, dù ông ta muốn g.i.ế.c Uông Vĩnh Chiêu thì cũng không thể vào lúc này được.