XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 403

Cập nhật lúc: 2025-01-09 09:03:12
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến đêm, trong phủ của Uông Vĩnh An đã c.h.ế.t bảy người, bao gồm cả vị di nương họ Dương kia.

Hoàng đế triệu Dương Miễn tiến cung.

Trong Chính Đức điện âm trầm, ngọn đèn dầu lay động lập lòe như ma trơi khiến người ta sởn tóc gáy. Dương Miễn quỳ trên mặt đất chừng nửa canh giờ hoàng đế mới ngừng bút, hỏi ông ta, “Dương gia các ngươi sinh được một nữ nhi dám coi khinh Hoàng Hậu, ngày mai ngươi tới chính là coi khinh hoàng như trẫm có phải không?”

Sắc mặt Dương Miễn trắng bệch, một hồi lâu sau ông ta mới ngẩng đầu run rẩy nói, “Tấm lòng trung quân của thần bệ hạ biết rõ. Nàng kia vô lễ là do thần thất trách, tìm lầm người leo lên Uông gia, mạo phạm Hoàng Hậu. Thần tội đáng c.h.ế.t ngàn lần, mong Hoàng Thượng ban tội c.h.ế.t cho thần.”

Hoàng đế nghe xong thì cả người dựa trên long ỷ, đôi mắt trống rỗng mà nhìn ngọn đèn đuốc một hồi lâu mới nói, “Trẫm bảo ngươi kéo Uông gia về thành một nhà, không phải để ngươi tát trẫm một cái.”

“Thần……”

“Lui xuống đi.” Tĩnh Hoàng phất tay để ông ta lui ra, giữa trán hoàng đế là tràn đầy nếp nhăn mệt mỏi, “Đi đi, g.i.ế.c ngươi thì sao? Trẫm không thể đổi một Thừa Tướng nữa.”

Dương Miễn không dám nói nữa, chỉ nhẹ nhàng bò lên, cong eo rồi chậm rãi lui về sau.

“Dương Miễn, ngươi tự giải quyết cho tốt.”

Dương Miễn nghe được lời này thì quay người ở cửa, lại quỳ xuống dập đầu thật mạnh nói, “Thần đã biết, tạ chủ long ân.”

Đợi ông ta đi rồi Tĩnh Hoàng cúi đầu châm chọc mà nhếch khóe miệng lẩm bẩm, “Ngươi cũng thế, Lưu Tĩnh.”

Uông Vĩnh An vì mạo phạm bề trên mà bị tước chức quan, bị xét nhà đuổi ra khỏi phủ. Thiện Vương phái người đón Đỗ thị và ba đứa con trai vào trong phủ. Uông Vĩnh An quỳ gối trước Thiện Vương phủ nhưng không được nửa nén hương đã bị người ta kéo đi.

Uông Vĩnh An viết một lá thư cho Thừa Tướng nói anh trai chị dâu hắn ta đại nghịch bất đạo, tất sẽ khiến trời phẫn nộ, người oán thán. Nhưng thư kia bị gã sai vặt thân tín của hắn đưa tới trong tay Uông Vĩnh Chiêu. Uông Vĩnh Chiêu xem qua thì ngửa mặt lên trời cười to một trận. Hồi lâu sau hắn mới dần nín cười, tay xoa trán khẽ cười nói với tờ giấy viết thư, “Mẫu thân, ngài đúng là ở Uông gia âm hồn không tan. Đệ đệ ta dùng mạng bảo vệ trên chiến trường bây giờ cùng đi theo con đường của ngài.”

Bọn họ từng bước đều hận không thể khiến Uông gia diệt môn.

“Tiểu Oản.” Màn đêm buông xuống, Uông Vĩnh Chiêu gọi phụ nhân trong lòng mình.

“Lão gia.” Trương Tiểu Oản ngẩng đầu nhìn hắn, thấy mặt hắn lạnh băng như một tảng đá không có cảm xúc thì trong lòng khẽ thở dài.

Nàng ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, cũng không hỏi gì mà chỉ nói, “Ngủ đi, ngày mai tỉnh lại ngài còn phải mang theo ba đứa nhỏ đi tập võ đó.”

Hắn còn có con phải chăm sóc lớn lên, còn có ba thành trấn nơi biên ải đang đợi hắn quay về. Dù tâm tình có không tốt thế nào thì chỉ cần nghĩ tới những thứ này là sẽ vượt qua hết.

“Ngươi ấy……” Uông Vĩnh Chiêu nghe nàng tự nhiên nói thì khóe miệng cong lên.

Trương Tiểu Oản nhìn hắn nhếch khóe miệng thì than một tiếng, “Ngài thật là.” Nàng biết hắn thống khổ, bởi vì nàng cũng đã từng trải qua thống khổ. Lúc nàng quá mức khổ thì làm sao cười nổi, cũng sẽ chẳng thể an ủi người khác. Nhưng hiện nay nàng biết mình nhất định không thể bỏ mặc hắn.

Con người ta đều vì tình thế bắt buộc mà đi về phía trước.

“Vĩnh An thì thế nào?” Trương Tiểu Oản sắp xếp lại suy nghĩ rồi vẫn hỏi câu này.

“Ta gọi người cắt đầu lưỡi của hắn, chọc mù mắt, đánh gãy gân mạch rồi ném vào từ đường.” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt nói, trên mặt hờ hững không có chút biểu tình, đến ánh mắt cũng lãnh khốc trước sau như một.

Trương Tiểu Oản vươn tay lau nước mắt của hắn chảy xuống, nhẹ nhàng nói, “Ngài khóc đi, đợi khóc xong rồi hãy đối xử tốt với Vĩnh Trang và Vĩnh Trọng.”

“Thê tử Vĩnh Trọng không phải thứ tốt.”

“Không phải thứ tốt thì sao? Nàng ta chỉ cần không khiến đệ đệ của ngài mệt mỏi thì chỉ cần nói rõ với Vĩnh Trọng là được, hắn cũng sẽ hiểu rõ.”

Uông Vĩnh Chiêu không lên tiếng, chỉ dùng ngón tay chải vuốt mái tóc dài của nàng từng chút một.

“Vĩnh Trang và Vĩnh Trọng đều là đệ đệ của ngài, ta nghe nói ngày xưa một tay ngài chăm sóc bọn họ trưởng thành trên chiến trường. Năm đó ngài bảo hộ bọn họ thế nào thì hôm nay cũng che chở bọn họ như thế. Cho dù tuổi mọi người đã lớn thì huyết mạch tình thâm há có thể nói đoạn là đoạn?”

“Đúng không?”

“Ngày mai ngài tìm bọn họ nói là rõ.”

Uông Vĩnh Chiêu không nói gì.

“Ngài cũng không thể bởi vì Vĩnh An không ổn mà liên lụy bọn họ. Hai đệ đệ ngài tốt hay không thì ngài biết rõ nhất, ngại gì không đối xử với bọn họ đúng theo tâm ý của mình.”

“Ừ.” Uông Vĩnh Chiêu buồn bực ừ một tiếng sau đó vùi đầu vào tóc nàng.

“Vì sao ngươi không hỏi ta vì sao lại khiến hắn tàn phế?”

“Ngài tất có nguyên nhân của mình.”

Trương Tiểu Oản duỗi tay ôm lấy đầu của hắn vào lòng, chậm rãi vỗ lưng cho hắn nhàn nhạt nói, “Ta biết ngài khổ, kể cả Hoài Thiện cũng biết, chẳng qua hắn không nói thôi. Ngài không cô đơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-403.html.]

Nàng không ngừng vỗ nhẹ lưng hắn. Chờ hắn ngủ nàng mới bình tĩnh nhắm mắt lại.

Sau khi hiếu đường được dọn đến Thiện Vương phủ thì nguy cơ coi như rút đi một nửa. Ngày này, bà Bảy mang về hai bà tử trẻ tuổi cho Trương Tiểu Oản. Nàng gặp mặt bọn họ, đang nói chuyện phiếm thì đột nhiên có một bà tử quỳ xuống trước mặt nàng nói có chuyện muốn thưa.

Sáng sớm ngày thứ hai Uông Vĩnh Chiêu luyện võ xong trở về, lúc nàng hầu hạ hắn thay quần áo có nói, “Ta muốn vào cung.”

Uông Vĩnh Chiêu hơi ngẩn ra một chút hỏi: “Ngươi có ý gì?

“Vì Uyển Cùng công chúa,” nàng đạm mạc nói.

“Nàng ta đã điên rồi.” Uông vĩnh viễn không chút nghĩ ngợi nói.

“Hiện tại nàng ấy sống thế nào?” Trương Tiểu Oản cúi đầu hỏi.

“Đây không phải việc ngươi nên quản.” Uông Vĩnh Chiêu không kiên nhẫn nói, sau đó khó hiểu hỏi, “Nàng ta càn rỡ như thế mà vì sao ngươi phải vì nàng ta cầu tình?”

“Ai, dù sao nàng cũng là con gái của Hoàng Hậu.” Trương Tiểu Oản cười khổ nói.

“Hồ đồ!” Uông Vĩnh Chiêu thấy nàng thừa nhận thì lập tức không chút suy nghĩ đi đến trước bàn đập một cái quát, “Hoang đường, ngươi đây là không có việc gì tự rước việc vào người, ngươi cái đồ ngu ngốc!”

Thấy hắn vòng qua nàng để đập bàn, đôi mắt Trương Tiểu Oản lập tức ôn nhu hơn. Nàng đi tới trước mặt hắn, cầm lấy bàn tay vừa đập lên bàn của hắn cẩn thận vuốt ve rồi mới ngẩng đầu lên nhỏ giọng nói với hắn, “Hoàng Hậu năm đó gặp ta có ý phó thác. Lão gia, ta cũng lợi dụng bà ấy nhiều lần, bây giờ ta chỉ muốn làm một việc để tâm này an bình.”

“Nếu công chúa kia từng muốn mạng của ngươi thì chẳng nhẽ ngươi cũng muốn giúp sao?” Uông Vĩnh Chiêu rất là buồn cười, nhìn phụ nhân đột nhiên từ bi này hỏi.

“Muốn giúp,” Trương Tiểu Oản nhìn khuôn mặt tràn đầy chê cười của hắn, sắc mặt bình tĩnh thong dong, “Bởi vì ta có chắc chắn rằng chỉ cần có ngài ở đây sẽ có thể che chở ta. Trước khi vào kinh ta còn nghĩ vì ngài mà đi c.h.ế.t nhưng hôm nay ta đã suy nghĩ cẩn thận. Cho dù c.h.ế.t thì hẳn là ngài vẫn sẽ bảo vệ ta, có phần tâm ý này của ngài thì ta sợ cái gì? Ta cũng không phải vì cứu Uyển Cùng công chúa, ta chỉ muốn trả lại ân tình cho Hoàng Hậu để con gái bà ta sống có thể diện một chút, cũng coi như cho Hoàng Hậu chút thể diện.”

“Công chúa điên kia vẫn truyền được tin tới đây ư?” Uông Vĩnh Chiêu đột nhiên sáng tỏ. Hắn lập tức híp mắt lại, “Ai đưa?”

“Ngài cũng đừng hỏi.”

Uông Vĩnh Chiêu không nói nữa, phụ nhân này còn cho là hắn không tra ra sao?

Sau khi nói chuyện với Uông Vĩnh Chiêu, Trương Tiểu Oản chuẩn bị một hộp đồ ăn sau đó vào cung.

“Thần thiếp Uông Trương thị bái kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Bình thân.”

Trương Tiểu Oản ngẩng đầu, Tĩnh Hoàng nhìn nàng lại thấy khóe mắt nàng có nếp nhăn thì không khỏi cười nói, “Trương thị, không nghĩ tới ngươi cũng già rồi.”

“Ai có thể không già chứ?” Trương Tiểu Oản ôn hòa cười nói, “Hoàng Thượng nhìn cũng có vẻ già đi một ít.”

“Ngồi đi.” Tĩnh Hoàng nghe vậy thì cười to, vung tay lên cho nàng ngồi xuống.

“Vâng.” Trương Tiểu Oản tìm vị trí ngồi xuống, mở hộp đồ ăn ra nói với ông ta, “Điểm tâm này ấn theo phương thuốc làm ra, nếu răng ngài còn tốt thì ăn thử một chút.”

Giọng nàng binh tĩnh, lời nói lại khiến Tĩnh Hoàng nở nụ cười.

Trương Tiểu Oản cũng cười nói, “Cũng là thần phụ lớn mật, nghĩ đi nghĩ lại không biết nên mang theo cái gì. Theo thần thấy thì bệ hạ chẳng thiếu gì vì thế thần cũng chỉ nhớ tới phương thuốc của Vương Phi trước kia, sau đó dựa theo làm chút điểm tâm mang tới cho ngài nếm thử. Cũng không phải thứ quý giá gì nhưng rốt cuộc cũng là thứ thần phụ có thể nghĩ ra mang tới cho ngài thử xem.” Dứt lời nàng lại cười cười với Tĩnh Hoàng.

Lúc này đại thái giám được Tĩnh Hoàng ra hiệu mới cười đi tới, cầm đũa bạc gắp mấy khối lên đĩa, sau đó khom người khen, “Ngài thật là có tâm.”

Ông ta mang đĩa lên, Tĩnh Hoàng nếm hai miếng sau đó gật đầu nói, “Bánh củ cải này hơi ngọt, Hoàng Hậu làm vị nhạt hơn.”

Trương Tiểu Oản cũng lấy một miếng ăn sau đó thở dài nói, “Trong nhà nhiều hài tử nên tay này của thần quen bỏ nhiều đường, thật đúng là hơi ngọt.”

“Điểm tâm ngọt cũng tốt, chứng tỏ cuộc sống của các ngươi rất tốt.” Khuôn mặt tươi cười của Tĩnh Hoàng lạnh hơn một chút.

“Cũng thế mà thôi,” Trương Tiểu Oản vẫn không nhanh không chậm nói, “Nếu trong nhà Uông đại nhân thiếu lạnh mặt một chút, ít mắng thần phụ vài câu ngu ngốc một chút thì cuộc sống hẳn sẽ tốt hơn vài phần.”

Tĩnh Hoàng nghe xong thì nở nụ cười hỏi, “Hắn còn mắng ngươi sao?”

“Ai, cũng không thể nói là mắng, chỉ là giáo huấn. Thần phụ quả thật vô tri,” Trương Tiểu Oản khẽ thở dài, nói nhỏ, “Ngẫu nhiên cũng có lúc không thuận mắt Uông đại nhân.”

Nàng nói rất tự nhiên, Tĩnh Hoàng cười vài tiếng sau đó nhấc chân đi xuống dưới, đến trước cái bàn nàng đang ngồi sau đó phất tay miễn lễ cho Trương Tiểu Oản đang muốn đứng dậy hành lễ có thể ngồi xuống. Ông ta nhéo một miếng bánh hồng trước mặt nàng ăn một chút mới nói, “Quả bánh này cũng quá ngọt.”

Trương Tiểu Oản cầm một khối lên nếm nếm, lại lắc đầu thở dài, “Đây đại khái chính là thần phụ làm được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều như đại nhân nhà thần nói.”

Tĩnh Hoàng cười ha ha hai tiếng mới nói, “Ngày xưa ngươi đến gặp trẫm miệng ngậm chặt, kể cả ngày ấy vì bản thân ra mặt ngươi cũng chỉ nói hết lời cần nói rồi ghé vào một bên bất động. Đây là lần đầu tiên trẫm biết ngươi có thể ăn nói thế này đấy.”

Trương Tiểu Oản nghe thế thì cúi đầu cười khổ một tiếng, “Ngày xưa khác, thần phụ phải cụp đuôi làm người còn không kịp. Ngài cũng biết mấy năm đó Hoài Thiện được ngài và Thế Tử phi thưởng, mỗi ngày hắn đều nghĩ cách mang bạc ra khỏi phủ để thần phụ được sống tốt một chút.”

Loading...