XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 40

Cập nhật lúc: 2024-12-11 11:14:55
Lượt xem: 151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy năm kia nhờ vào tâm tính cứng rắn lạnh lẽo của bản thân, cùng với việc mặc kệ người nọ mà nàng mới có thể trải qua mấy năm đầu sau khi thành thân. Lúc đó nàng cũng nghĩ tới em trai, em gái, trong lòng cũng không yên tâm.

Sau này khi nàng đã c.h.ế.t lặng, hiểu được cuộc sống này không có cơ hội tốt lên thì có nhớ tới gương mặt đờ đẫn vô vị của Lưu Tam Nương khi nghe tin anh trai mình trở về năm ấy. Khi đó nàng vẫn nhịn không được chua xót trong lòng nhưng cũng chẳng còn nước mắt mà khóc nữa.

Người cậu này của nàng chính là nguồn cơn cho mọi khổ cực của mẹ nàng và nàng. Rất nhiều năm sau khi Lưu Nhị Lang già cả qua đời, con trai ông ta tự mình tới mời nàng về chịu tang nhưng nàng nhất quyết không về.

*********

Lúc này Trương Tiểu Oản cũng không biết cậu nàng sẽ khiến những ngày sau này của nàng trắc trở nhiều. Nàng thấy sắc mặt vợ chồng Trương thị không đúng thì tự động mang hai đứa em trai đi dọn dẹp công việc trong nhà, nhân lúc trời vẫn đang mưa.

Nàng đem mấy tấm da thỏ đã phơi khô, xử lý tốt làm thành một cái áo. Cái áo này cực kỳ hoa mỹ, đẹp đẽ. Nó khiến cho Trương A Phúc và Lưu Tam Nương thực sự kinh ngạc vô cùng.

“Chúng ta có thể mang vào trong trấn xem có lái buôn đi ngang qua thì nhờ người ta bán, có khi sẽ được chút tiền.” Thấy người trong nhà đều nhìn đến choáng váng, kinh ngạc với tay nghề của mình, Trương Tiểu Oản cũng rất vừa lòng.

“Có thể bán được không ít tiền đâu.” Lưu Tam Nương vuốt lông thỏ, miệng có chút ý cười.

“Ta thấy hẳn là không rẻ, chắc cũng được nửa lượng bạc đúng không?” Trương A Phúc cũng cẩn thận mà duỗi tay qua sờ soạng một cái. Lông thỏ mềm tới nỗi ông ta không dám sờ thêm cái nữa.

“Không chỉ nửa lượng,” Lưu Tam Nương có chút kiến thức hơn nên lúc này lắc đầu cười nói, “Tay nghề tốt thế này đúng là hiếm thấy. Mấy tấm da này may liền nhau giống như một tấm da, không ai nhận ra đường may. Nếu gặp đúng người thì có thể bán hai ba lượng.”

“Nhiều như vậy sao?” Trương A Phúc hít một hơi. “Ừ.” Lưu Tam Nương gật gật đầu.

“Vậy không phải là……” Trương A Phúc ngây dại há miệng, sau đó lại nuốt nuốt nước miếng nói, “Đến lúc đó là có đủ tiền mua gạo trắng nấu cháo cho đứa nhỏ……”

Lưu Tam Nương sờ sờ bụng, nhếch miệng cười cười, lại gật gật đầu.

Trương A Phúc nhìn bụng bà, lại nhìn Lưu Tam Nương, sau đó đi tới một bên ngồi xổm xuống nhìn hai mẹ con họ mà vui tươi hớn hở, ngây ngô cười. Trên khuôn mặt ngày thường vẫn sầu khổ kia lúc này cũng có chút tinh thần, không còn u sầu như trước nữa.

Thấy thế, Trương Tiểu Oản cũng không nhịn được cười nói: “Đó là tìm được người chịu mua. Để con hỏi kỹ xem ngày nào có lái buôn đến, phụ thân cùng con đi bán, vận khí của ngài tốt, một lần đi hẳn là sẽ bán được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-40.html.]

Trương A Phúc nghe thấy thế thì cười đến mang tai, liên tục gật đầu nhưng cũng không nói gì, chỉ lo cười.

*********

Mưa cuối cùng cũng tạnh, mặt trời treo cao cực kỳ ấm áp. Bầu trời vạn dặm không mây cho thấy vài ngày nữa cũng sẽ không có mưa. Người hai nhà lúc này nhân đêm tối liền lên đường.

Lúc trước Chu Điền còn sợ Trương Tiểu Oản là trẻ con sẽ làm chậm trễ hành trình nhưng nhìn Trương Tiểu Oản hoàn toàn không thua Trương A Phúc thì lo lắng này cũng biến mất. Đặc biệt khi ông ta biết Trương Tiểu Oản đã cùng cha mình tới đây rồi, nàng lại quen thuộc đường đi, giờ giấc và chỗ nghỉ chân thì không khỏi lau mắt nhìn tiểu cô nương này.

Ông ta vốn nghe nói Trương Tiểu Oản lợi hại nhưng không để ý lắm. Ban ngày ông ta thấy Trương Tiểu Oản không biết mỏi mệt tìm kiếm cái nọ cái kia, buổi tối bọn họ thế nhưng được ăn một bình canh rau dại thơm ngào ngạt. Chén gỗ, bánh ngô cũng ăn ngon hơn bình thường nhiều. Ban đêm Chu Điền nói với Trương A Phúc, “Con gái huynh đó là khó lường, nàng thật sự đảm đang, sau này gả cho ai thì chính là phúc của nhà đó.”

Lúc này Trương A Phúc còn không biết số phận sau này của con gái nhà mình vì thế vị hán tử hàm hậu này cũng chẳng biết cái gì là khiêm tốn, chỉ liên tục gật đầu nói, “Phải, Tiểu Oản rất có năng lực, nhà ai cưới được nàng thì đều không lo không có cái ăn.”

Chu Điền nhìn khuôn mặt vừa lòng của Trương A Phúc thì nhịn không được cười ha ha.

Trương Tiểu Oản ở một bên cũng nhếch miệng cười nho nhỏ, cảm thấy Chu Điền làm người không tồi. Đại khái gần đèn thì rạng, cả nhà bọn họ ở trong thôn thanh danh đều tốt mà Chu gia ở thôn cũng là một gia đình lớn. Vài hộ gia đình của Chu gia đều có tráng đinh, về sau cho dù người trong thôn vào trong núi tranh đồ ăn thì nể giao tình của nhà họ với Chu gia, hẳn bọn họ vẫn sẽ có chút lợi ích.

Đây cũng là nguyên nhân Trương Tiểu Oản muốn để Chu Điền đi cùng. Nhà bọn họ không thể dựa vào Trương gai, chỉ có thể tìm sự hỗ trợ từ bên ngoài. Cùng người ngoài qua lại nhiều sẽ có tình cảm, lúc này bọn họ mới có thể vững chân ở trong thôn.

Về sau nếu xảy ra chuyện không ai giúp thì cho dù một mình chiến đấu hăng hái cũng sẽ không tìm thấy đường đi.

Bởi vì có Chu Điền cùng đồng hành nên hai cha con đi trên đường cũng không bị chậm trễ gì. Ba người bước nhanh về phía trước, đến cả Trương A Phúc ngày thường đi một lúc nghỉ một lúc cũng cố chịu đựng. Vì có Chu Điền ở đây nên một người chủ gia đình như ông ta có mệt cũng không dám kêu. Cũng may có Trương Tiểu Oản ở đây, nàng vừa thấy không ổn sẽ viện cớ muốn nghỉ ngơi, có thế mới không khiến Trương A Phúc mệt đến không chịu nổi.

Hơn nữa Chu Điền cũng không phải người không hiểu tình thế. Thân thể Trương A Phúc không tốt, chuyện này người cả thôn đều biết, vì vậy dù ông ta có khẩn trương nhưng một khi đã nghỉ cũng sẽ dừng chân, chờ hai cha con Trương gia nghỉ đủ mới đi tiếp.

Nhưng cho dù có nghỉ chân thì tốc độ của bọn họ cũng rất nhanh.

Chỉ cần một ngày bọn họ đã tìm được sườn dốc nghỉ chân đầu tiên……

Lúc này chân núi xanh non hơn năm trước Trương Tiểu Oản đến nhiều. Năm trước lúc nàng tới cây cỏ khô héo bao nhiêu, hiện tại dưới chân núi này đều là màu xanh cây lá. Trương Tiểu Oản vừa nhìn đã thấy mấy cây rau dại lúc trước cứng rắn khô cằn nay non tươi đến mức bóp ra nước được.

Mà sau trưa, dưới sự dẫn dắt của Trương A Phúc, Chu Điền không cần đến nửa canh giờ đã đào được một ổ thỏ. Trong ổ có hơn mười con thỏ, nhiều đến nỗi Chu Điền mừng rỡ cười híp mắt. Lúc trời sắp tối ông ta còn bắt thêm được hai con gà rừng. Mới non nửa ngày mà bọn họ đã bắt được nhiều đồ như vậy làm cho Chu Điền liên tục dậm chân, gấp gáp trách lão bà nhà mình chuẩn bị cái sọt bé quá, đến dây cỏ cũng không chuẩn bị bao nhiêu.

Loading...