XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 398

Cập nhật lúc: 2025-01-09 08:58:04
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tiểu Oản ở bên nhìn hắn nhẫn nại dạy con thì dựa vào lưng ghế cười không nói gì. Thẳng đến khi bà Tám ngồi ở cạnh cửa đi vào thông báo, “Nhị lão gia tới, bên người còn mang theo một mỹ kiều nương.”

Trương Tiểu Oản nhíu mày, đứng lên suy nghĩ một chút rồi hành lễ với Uông Vĩnh Chiêu nói, “Thân thể ta hơi mệt nên muốn vào nhà nghỉ ngơi, hài tử thì để bà tử trông giúp, ngài thấy sao?”

Uông Vĩnh Chiêu gật đầu, “Đi nghỉ ngơi đi.”

Trương Tiểu Oản lại nhẹ uốn gối gật đầu ý bảo Bình bà tử chăm sóc mấy đứa nhỏ, còn mình thì bước vào nội phòng. Lúc này hạ nhân bên người Uông Vĩnh An tới cửa báo, “Đại lão gia, nhị lão gia tới thỉnh an ngài và phu nhân.”

“Tiểu Sơn.”

“Có.” Giang Tiểu Sơn chờ ở cửa đáp.

“Mời Nhị lão gia đi nhà chính, ta sẽ tới đó.”

“Vâng.”

Uông Vĩnh Chiêu lại cùng Hoài Mộ và Hoài Nhân nói chuyện sau đó để hai đứa đi theo bà tử đến trong viện chơi một hồi, không được làm phiền mẹ chúng, còn hắn thì đi tới nhà chính.

Vừa thấy hắn tới Uông Vĩnh An lập tức vái chào, “Bái kiến đại ca.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-398.html.]

Vị mỹ nhân đoan chính đứng bên cạnh hắn cung kính hành lễ nói, “Bái kiến đại lão gia.”

Uông Vĩnh Chiêu đi thẳng tới chủ vị, xốc bào ngồi xuống sau đó ngẩng đầu hờ hững hỏi, “Có việc gì?”

“Nói ra thì quả thực tổ phụ Thư Tình là tộc trưởng của Dương gia đại tộc, cũng là đường thúc của Dương Thừa tướng sẽ làm đại thọ 70 tuổi trong tháng này. Ông ấy biết nhà chúng ta đang có tang nên không tiện mời chúng ta qua dự tiệc, vì thế mấy ngày này ông ấy muốn mời nhà chúng ta cùng vài vị đại thần qua uống chén rượu nhạt, coi như ăn mừng trước vài ngày.” Uông Vĩnh An dứt lời thì ngước mắt nhìn thẳng anh cả.

Nhưng hắn không thấy ánh mắt tức giận hoặc bất mãn của Uông Vĩnh Chiêu, chỉ thấy hắn hững hờ, vẻ mặt vẫn lãnh khốc âm trầm như thường. Hắn nhìn một hồi lại không thể nhìn tiếp, cứ thế lơ đãng mà dời mắt, miệng cười nói, “Ngài xem như thế nào? Nghe nói Tướng gia bảo nếu ngài đi thì ông ấy cũng chắc chắn tới uống với ngài vài ly.”

Lời này có nghĩa Thừa Tướng không trách anh hắn chuyện nhục nhã ông ta ở biên mạc, ngược lại vẫn khách khí có lễ với người anh này của hắn. Quả thực là cho đủ mặt mũi, anh hắn vốn là nguyên lão bốn triều nhưng cũng không thể ở kinh thành này không nể mặt đương triều Thừa Tướng phải không?

Uông Vĩnh Chiêu nghe xong thì cũng đạm mạc cười hỏi hắn, “Ngươi cũng biết hiện tại trong nhà đang có hiếu cơ đấy?” Nói đến đây khóe miệng hắn nhếch lên, trong ánh mắt tràn đầy ý cười, “Cha mẹ còn chưa xuống mồ ngươi đã mang theo một di nương chạy tới trước mặt ta để ta không màng hiếu đạo chạy tới uống rượu nhà di nương của ngươi cơ đấy? Uông Vĩnh An, ngươi coi đại ca ngươi ngươi là người c.h.ế.t chắc?”

“Đại ca, đó cũng là tông tộc của Thừa Tướng!” Uông Vĩnh An không ngờ hắn lại không hề khách khí như thế. Hiện tại ở trong phủ của hắn còn thế này khiến hắn lập tức đổi sắc mặt, “Đỗ thị hồ đồ, trong nhà đại sự hiện đều là do Dương thị làm chủ, đến sân của ngài và đại tẩu ở cũng là nàng tỉ mỉ vì ngài và đại tẩu chuẩn bị.”

“Nếu ta không đi thì không thể ở lại sân do di nương của ngươi tỉ mỉ chuẩn bị sao? Đây là ngươi muốn đuổi ta đi à?” Ánh mắt Uông Vĩnh Chiêu sáng quắc mà nhìn về phía hắn khiến Uông Vĩnh An phải cúi đầu.

“Đệ đệ không dám, cũng không ý này, ngài cần gì phải nói thế.” Uông Vĩnh An cúi đầu hung hăng cười, “Ta chỉ ngóng trông ngài ở trong phủ của ta cho tốt, vì phụ mẫu tẫn hiếu, như thế Vĩnh An đã bằng lòng.”

Lúc này nếu anh hắn không cho hắn chút mặt mũi, chỉ mỗi đi gặp người ta cũng không gặp vậy đừng trách hắn. Cha mẹ còn ở đây, anh cả hắn lại ra ngoài ở vậy phải lấy mặt mũi nào mà đi gặp triều thần, còn mặt mũi nào đi gặp Hoàng Thượng!

Loading...