XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 391

Cập nhật lúc: 2025-01-09 08:45:17
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất nhanh Uông Hoài Thiện đã đi mất. Lúc hắn đi Trương Tiểu Oản sửa sang lại xiêm y cho hắn, lại cười nói, “Trước kia mẫu thân đã nói gì với con, có nhớ không?”

Uông Hoài Thiện cúi đầu gật nhẹ.

“Nhớ kỹ thì tốt,” nàng đón lấy áo choàng mỏng trên tay Bình bà đổi kiện áo khoác cũ cho hắn, “Đây là ta may cho con sau khi con đi, vốn muốn sai người mang tới cho con nhưng sau đó ta mang theo luôn.”

“Vâng.” Uông Hoài Thiện gật đầu.

“Đi đi.” Vỗ vỗ bờ vai của hắn phủi chỗ bụi bẩn vô hình nào đó xong Trương Tiểu Oản mới nhẹ nói.

“Đã biết.” Lần này Uông Hoài Thiện đáp rồi không ngẩng đầu mà cứ thế cúi đầu đi ra.

Hắn đi rồi Giang Tiểu Sơn đi vào, thỉnh an xong mới nói, “Đại nhân để tiểu nhân tới nhìn tiểu công tử, ngài ấy còn nói làm nghỉ ngơi cho tốt, chuyện trong phủ đã có nhị phu nhân quản. Đây là phủ của nhị lão gia, ngài không cần quá lao tâm.”

Trương Tiểu Oản gật gật đầu.

“Đại nhân còn nói……” Giang Tiểu Sơn hắc hắc cười hai tiếng.

“Nói cái gì?” Trương Tiểu Oản buồn cười nhìn hắn.

“Nói ngài mặc nhiều xiêm y một chút, cũng để tiểu công tử mặc nhiều một chút, lát nữa sẽ có hộ vệ mang băng tới. ” Giang Tiểu Sơn dứt lời thì đi luôn.

Hắn đi rồi Trương Tiểu Oản cười nói với Bình bà tử, “Lão gia hiện nay càng tri kỷ, còn biết ta mặc cởi quần áo phiền hà nên dứt khoát để ta mặc nhiều chút.”

Bình bà tử cũng cười gật đầu nhẹ nói, “Ngài đau lòng đại nhân thì đại nhân cũng thương ngài.”

“Chính thế.”

Nhìn phu nhân cười thở dài, Bình bà tiến lên đỡ nàng, “Ngài đi nghỉ ngơi đi.”

Trương Tiểu Oản nhẹ gật đầu sau đó đi vào phòng trong nằm lên giường. Nhìn Hoài Nhân vài lần, thấy khuôn mặt nhỏ của hắn thì ánh mắt nàng cũng ôn nhu hơn. Nàng quay đầu nói với bà tử ngồi trên ghế, “Buổi tối còn phải phiền các ngươi trông đứa nhỏ, hiện tại các ngươi cũng đi nghỉ đi, không cần đi đâu hết, nếu bà Tám về cũng đi nghỉ luôn.”

“Vâng.” Hai bà tử đều là người hầu hạ nàng nhiều năm nên biết tính nàng. Bọn họ lập tức lui ra đi nghỉ trên giường nhỏ.

Bữa tối Trương Tiểu Oản cùng nữ quyến trong nhà dùng cơm, Thiện Vương Phi không ở lại mà nói là hồi phủ dùng bữa. Trong bữa ăn này Uông Đỗ thị mở miệng nói là trong nhà có quý thiếp mới vừa sinh đứa con trai muốn đến gặp nàng.

Trước mặt các vị phu nhân, Trương Tiểu Oản nhàn nhạt nói, “Gặp ta? Gặp muội là được, nàng ta là tiểu thiếp nhà muội, nếu gặp ta thì còn ra thể thống gì?” Dứt lời, nàng nhìn thẳng Uông Đỗ thị, lạnh nhạt nói, “Cũng không phải ta nói muội nhưng muội đường đường là phu nhân một phủ, trước kia cũng từng chưởng quản cả nội trạch mà sao quy củ này cũng không biết thế? Mọt tiểu thiếp cũng muốn gặp ta, thúc thúc nhiều tiểu thiếp thế ta đều phải gặp hết sao?”

Uông Đỗ thị xấu hổ nói, “Là muội không phải, mong đại tẩu thứ lỗi.”

Trương Tiểu Oản cũng biết lời này nhất định không phải do nàng ta muốn nói. Muốn vội vàng giới thiệu vị tiểu thiếp kia với đương gia chủ mẫu như nàng hẳn là ý của Uông Vĩnh An. Nàng cũng không tiện nói thêm nữa, lúc về phòng tĩnh tọa một hồi thì thấy bà Bảy tới nói tiểu công tử được lão gia ôm đi ăn cơm, không về ngay được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-391.html.]

Trương Tiểu Oản không hề đợi mà để bà Bảy và bà Tám lại, còn mình mang theo Bình bà đến linh đường. Tới linh đường, nàng để Bình bà chờ ở bên ngoài nghe dặn dò, còn mình vào linh đường, thêm dầu vào đèn, sau đó quỳ xuống đệm đã trải sẵn.

Không bao lâu sau Uông Vĩnh Chiêu đã tới quỳ gối bên người nàng.

Trương Tiểu Oản quay đầu lại nhìn về phía hắn, thấy hắn lấy áo khoác trên người mình choàng cho nàng thì khóe miệng hơi động. Lúc sau nàng kéo lại áo khoác rộng rãi trên người sau đó nhẹ giọng hỏi hắn, “Con đâu?”

“Tiểu Sơn và bà tử đang trông.”

Trương Tiểu Oản lúc này mới quay đầu lại, rũ mắt.

Bên kia ba anh em Uông Vĩnh An cũng mang theo vợ mình tới quỳ xuống bên người họ. Uông Vĩnh An mang theo Uông Đỗ thị tới quỳ bên cạnh họ.

Vì tối nay phải canh linh đường từ giờ Tuất đến giờ Dần nên vào giờ Dậu, mặt trời vừa lặn mọi người đã ăn cơm. Trương Tiểu Oản là người đầu tiên tới, chờ Uông Vĩnh Chiêu tới thì cũng có người của Uông gai ở huyện Long Bình tới, nhẹ nhàng quỳ gối phía sau bọn họ.

Hỏi Uông Vĩnh Chiêu môt câu kia xong Trương Tiểu Oản lập tức im lặng không nói gì. Chờ Thiện Vương và Thiện Vương Phi tới rồi nàng vẫn nửa cúi đầu không ngẩng lên, cứ thế quỳ ở kia. Thi thoảng Uông Vĩnh Chiêu sẽ lơ đãng quét qua phía nàng, Thiện Vương cũng thế, cả hai đều nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng.

Giờ Dần qua đi, khi ngồi trên xe ngựa về Thiện Vương phủ, Mộc Như Châu hỏi chồng mình, “Vì sao mẫu thân không nói một lời?”

Thiện Vương nhẹ vỗ về mái tóc của nàng ta, lười nhác mà dựa vào vách xe, nửa khép mắt nói, “Nàng có thấy phụ thân nói chuyện không?”

“Có.” Mộc Như Châu gật đầu, cha chồng nàng thường sẽ nói vài câu với người tiến lên hỏi han. Nhưng nếu có nữ quyến tiến lên nói với mẫu thân thì nàng chỉ im lặng, cứ thế người kia cũng đành lui ra. Sau đó cũng không ai tiến lên nữa.

“Ý mẫu thân là có phụ thân ở đó thì không phải chỗ cho nàng nói.”

Mộc Như Châu nhẹ “A” một tiếng.

“Trong nhà nhiều quy củ, nàng làm rất tốt.” Nói đến đây Uông Hoài Thiện mở mắt ra nhìn vợ mình cười nói, “Nhưng và thời điểm thế này thì nói ít sai ít, nói nhiều sai nhiều. Nàng thấy mẫu thân không nói lời nào, vậy nữ quyến ở đây ai dám dị nghị cái gì?”

Kể cả ra ngoài bọn họ cũng chỉ có thể kẹp đuôi thành thật, không thể nói gì.

Mộc Như Châu trầm mặc một hồi mới thở dài nói, “Mẫu thân thật là lợi hại.”

Uông Hoài Thiện ôm eo nàng ta, kéo cả người vào trong lòng an ủi vỗ vỗ lưng nàng ta. Đợi người đã nằm ổn thỏa, hắn mới đạm mạc nói, “Miệng lưỡi thế gian thật lợi hại, nhưng trong đó cũng có chỗ sáng. Kẻ dám nói cũng phải có gan, nhưng người không nói thì càng khiến người ta không đoán được gì. Cho dù mẫu thân không nói gì nhưng người khác cũng phải nhìn sắc mặt của ngài ấy để làm việc.”

Mộc Như Châu nghe xong thì nghĩ một hồi rồi mới ngẩng đầu lên nhìn hắn nói, “Phu quân, cái này thật khó.”

Uông Hoài Thiện cười nói, “Nàng không vội, qua hai mươi năm nữa rồi lại nói.”

Đến giờ Mão về phòng Trương Tiểu Oản ăn qua chút cháo nóng lót dạ, lại uống một ngụm thuốc rồi mới thở ra một hơi. Sau đó nàng cùng Uông Vĩnh Chiêu tắm, ngâm nước nóng một hồi thì cũng mơ màng ngủ. Nàng ngủ lúc nào không hiểu được, chờ đến khi tỉnh dậy thì đã là buổi trưa ngày hôm sau.

Nàng mở mắt ra đã thấy Hoài Nhân nằm ở bên cạnh tự thổi bong bóng nước miếng chơi, thỉnh thoảng hắn lại vỗ tay cười khanh khách hai tiếng sau đó tiếp tục thổi. Nhìn một hồi, thấy hắn không biết nàng đã tỉnh lại nên nàng dựa sát đầu qua, ghé vào cái đầu nhỏ của hắn.

Lúc này Uông Hoài Nhân đã biết nàng tỉnh, có lẽ vì không khí sau giờ ngọ yên tĩnh nên Hoài Nhân cũng không thích âm ĩ như ngày thường. Hắn thấy mẹ mình dựa đến thì dán môi lên trán mẹ, hôn thật dài sau đó mới vươn tay nhỏ ra ôm lấy cổ Trương Tiểu Oản.

Loading...