XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 379

Cập nhật lúc: 2025-01-09 08:34:57
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai, Thái Sư bên kia cho người tới mời đại phu trong phủ, Trương Tiểu Oản phái vị đại phu Hoài Thiện mang theo quân.

Sau giờ ngọ, tướng gia phu nhân đến bái phỏng, Trương Tiểu Oản đứng ở cổng lớn đón người. Tướng gia phu nhân là vị phu nhân tướng mạo xuất sắc đến cực điểm, trang điểm lại càng mỹ diễm. Trương Tiểu Oản đứng ở cửa đón bà ta thì chỉ thấy trước mắt sáng ngời. Bên người bà ta có một vị nghĩa nữ đi theo, một người là biểu muội phương xa, đều là nữ tử tuyệt đại phong hoa.

Chỉ một lần đã thấy ba vị mỹ nữ nên ý cười bên miệng Trương Tiểu Oản càng vui hơn. Sau khi đón bọn họ vào phòng, tướng gia phu nhân nhìn mấy bà tử tướng mạo bình thường bên người nàng, đến nha hoàn cũng không thấy ai thì lúm đồng tiền cười càng sâu.

Sau đó, Uông Vĩnh Chiêu ở bên kia lãnh tướng gia đi tới. Ở nhà chính Trương Tiểu Oản được Uông Vĩnh Chiêu gọi ra thấy tướng gia. Ông ta nói vẫn luôn ngưỡng mộ và muốn thấy mẹ đẻ của Thiện Vương. Lúc nàng lui ra tướng gia phu nhân cũng cười ra mặt mang theo hai vị nữ tử bên cạnh đi gặp Uông Vĩnh Chiêu và Hoài Thiện.

Đêm đó, ở gian ngoài phòng mình Trương Tiểu Oản cười hỏi Hoài Thiện, “Cảm thấy khuê nữ nhà người ta xinh đẹp không?”

Uông Hoài Thiện cười nói, “Nghe nói là xinh đẹp thật sự nhưng con chẳng thèm nhìn.”

Trương Tiểu Oản cười hỏi hắn, “Con cảm thấy như thế nào?”

“Cũng thế,” Uông Hoài Thiện cười nói với mẹ mình, “Mẫu thân, mỹ nhân kế này đã có người dùng rồi, vô dụng thôi, ngài yên tâm.” Nói đến đây hắn lại nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu, thấy hắn vẫn luôn ngồi mà không nói thì quay đầu nới với Trương Tiểu Oản, “Ngài nên lo xem không biết phụ thân đại nhân có muốn nạp mỹ thiếp không kia kìa?”

Trương Tiểu Oản trừng hắn một cái, chỉ cười mà không nói.

“Phụ thân vừa thấy tướng gia thì nói,” Uông Hoài Thiện nói đến đây thì ý cười bên khóe miệng cũng phai nhạt xuống, “Nói là hai năm trước vì tuổi tác đã lớn, vì con cháu trong nhà nên đã ra ước định với thúc phục là sẽ không nạp thiếp nữa.”

Trương Tiểu Oản nghe vậy thì quay đầu lại nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu, não nghĩ vài lần mới do dự mở miệng nói, “Ý ngài là không thừa nhận thiếp của ……”

Uông Vĩnh Chiêu liếc nhìn nàng một cái, vân đạm phong khinh nói, “Chỉ là ta không thừa nhận mà thôi, nhị đệ cưới thiếp, hắn thừa nhận hay không thừa nhận thì đó là chuyện của hắn, phân gia rồi thì ta quản được bao nhiêu?”

Trương Tiểu Oản nhẹ thở ra một hơi, không hề nói gì nữa. Uông Hoài Thiện lại nhìn Uông Vĩnh Chiêu vài lần, lúc này hắn đã hơi hiểu vì sao mẹ hắn không cho hắn xem nhẹ nam nhân này. Hắn quá tàn nhẫn, cũng quá tùy lúc mà động tay, cùng hắn đối nghịch quá mức hung hiểm.

Tĩnh Huy nămg thứ 5, ngày 25 tháng 12.

Vào giờ Dần, Trương Tiểu Oản rời giường, hầu hạ Uông Vĩnh Chiêu mặc tốt quần áo, để hắn uống trà sâm. Bà tử bưng tới phần trà của nàng thì Trương Tiểu Oản quay đầu nói với bọn họ, “Các ngươi đều uống rồi chứ?”

“Đều uống rồi.”

“Đưa phần của Bình bà bà qua đó.” Trương Tiểu Oản gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-379.html.]

“Vâng.” Bà Bảy lui xuống, để lại bà Tám.

“Ngươi đi xem Hoài Mộ và Hoài Nhân đi.” Trương Tiểu Oản lại chuyển hai ngọn đèn sáng ngời tới trước kính, nhìn mình trong gương rồi nói, “Ta tự mình trang điểm.”

“Vâng.” Bà Tám thấy giọng nàng vững vàng thì biết ý nàng đã định nên nhanh chóng lui xuống.

Trương Tiểu Oản mở hộp trang sức, sau đó nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu, hơi mỉm cười với hắn sau đó duỗi tay trang điểm. Hôm gặp tướng gia phu nhân, nàng bận rộn vì việc trong phủ nên trang điểm cũng không chú ý lắm, quả thật cũng khiến tướng gia phu nhân chiếm nổi bật.

Hôm nay thì không thế được. Nàng đánh phần nền, hóa trang đến kiều nộn, lại mặc một cái áo màu lam, trên đầu mang trâm bạc nạm ngọc tím. Lúc nàng đứng lên thật sự giống như trẻ ra vài tuổi.

Uông Vĩnh Chiêu ngồi ở phía sau vẫn luôn nhìn nàng, thấy nàng chỉnh trang xong mới nhìn nàng vài lên rồi đạm mạc nói, “Rất tốt.”

Trương Tiểu Oản đi qua, đứng ở trước mặt hắn lúc này cũng mặc áo bào màu lam. Nàng cười nói với hắn, “Hôm nay ta để Tiểu Sơn chuẩn bị mấy bát canh giải rượu, đến lúc đó ngài nhớ uống.”

“Ừ.”

“Hậu viện mà có xảy ra chuyện gì thì ngài đừng tới.” Trương Tiểu Oản hơi hơi mỉm cười, “Đằng sau có ta, ngài không cần ưu phiền việc không đáng.”

“Ừ.”

“Lão gia.”

Lần này, Uông Vĩnh Chiêu không lên tiếng, chỉ dùng đôi mắt nội liễm thâm trầm của mình lẳng lặng nhìn Trương Tiểu Oản. Nàng vươn tay ôm lấy cổ hắn, hôn nhẹ hắn một cái rồi mới nhẹ giọng nói, “Thiếp thân từng nói với ngài là ngài ở đâu ta ở đó, lời này không có chút giả dối, ngài nhất định phải nhớ rõ.”

Uông Vĩnh Chiêu rũ mắt nhìn nàng, thấy tay hắn muốn ôm lấy eo nàng thì cửa vang lên tiếng gõ. Bà Bảy ở cạnh cửa nói, “Phu nhân, đã cho người đưa trà sâm đi, Đại công tử bên kia đã tỉnh lại, muốn ngài đi qua mặc quần áo giúp.”

Trương Tiểu Oản nghe vậy thì cười than, “Còn biết tỉnh lại, để người làm phụ mẫu như chúng ta còn sốt ruột hơn hắn không bằng.”

Nói xong nàng buông lỏng tay đi tới cửa, Uông Vĩnh Chiêu vừa thấy nàng đi khuất thì cũng bước nhanh ra cửa tới thư phòng ở tiền viện. Giang Tiểu Sơn theo sát hắn, vội vàng nhỏ giọng lẩm bẩm ở phía sau, “Phu nhân nói giờ Mão ngài phải dùng đồ ăn sáng, thời gian gấp gáp cũng phải ăn. Trước buổi trưa tuyệt không được uống rượu, sau giờ ngọ cùng chúng đại nhân uống rượu thì tiểu nhân sẽ chuẩn bị nhiều rượu vàng. Đó là rượu ngâm thuốc bổ mà hai tháng trước phu nhân đã chuẩn bị, không hại người……”

Uông Vĩnh Chiêu không đánh gãy lời hắn nói, vào đến tiền viện thấy chúng võ tướng đều đã đứng trước viện chờ hạ lệnh hắn mới ngừng bước chân. Giang Tiểu Sơn lập tức ngừng lời lui sang một góc.

“Nhớ kỹ hết cho ta,” Uông Vĩnh Chiêu giương mắt quét qua từng người trước mặt, “Làm cho tốt việc các ngươi cần phụ trách, xong việc mỗi người đề sẽ được thưởng tiền, hầm rượu phu nhân tự tay trữ cũng để mỗi người lấy 20 vò.”

“Thủ hạ tuân lệnh, đại nhân yên tâm.” Mười tám người cúi đầu, người đứng đầu nhẹ giọng nói.

Loading...