XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 377

Cập nhật lúc: 2025-01-09 08:33:49
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi tính toán như thế nào?” Uông Vĩnh Chiêu đi tới nhàn nhạt hỏi.

Trương Tiểu Oản sờ sờ tay hắn, cảm thấy ấm áp thì mớ yên tâm.

“Chỗ Hoài Thiện có thể có việc cho tên kia.”

Trương Tiểu Oản ngẩng đầu, nhìn hắn nhẹ lắc đầu nói, “Mấy năm nay ngài và Hoài Thiện đã chăm sóc cho người nhà của ta rất nhiều rồi.”

Những ruộng đất nàng mua bằng tiền của Uông gia cũng có một ít được giao cho người nhà mẹ đẻ nàng. Thương đội của hai đứa em nàng cũng do hắn phái người chăm sóc hỗ trợ. Hắn vì Trương gia đã làm không ít chuyện, mà Hoài Thiện cũng không ít lần lén giúp hai cậu hắn.

Hiện tại Tiểu Muội tới thì dù Uông Vĩnh Chiêu đồng ý, Hoài Thiện không nói lời nào, nàng cũng làm sao có thể đồng ý?

“Hiện tại là dẫn ngựa, cách mấy năm là tướng quân, ngày sau không biết bọn họ muốn thế nào mới chịu bỏ qua……” Trương Tiểu Oản nhìn Uông Vĩnh Chiêu, bình tĩnh nói, “Nếu nàng chê ta đối xử với nàng không tốt thì ta sẽ thu hồi thôn trang đã cho nàng. Để nàng rời khỏi Trương gia, đi theo nhà chồng, của hồi môn cần cho nàng ta sẽ cho đủ mặc dù mấy năm nay nàng đã tiêu pha không ít. Phu quân nàng muốn làm tướng quân cũng được, nhập ngũ như người ta rồi cố mà đoạt được chiến công, lo gì không thành tướng quân? Ngài và Hoài Thiện không phải cũng như thế mà thăng chức sao? Mọi người làm được, vậy một người có năng lực như hắn cũng làm được thôi.”

“Cái này……” Uông Vĩnh Chiêu nhíu mày.

“Ta sẽ gọi Tiểu Bảo tới nói chuyện rõ ràng,” Trương Tiểu Oản mệt mỏi nhắm mắt rồi mới cười nói, “Lòng người không đủ rắn nuốt voi, phu quân, Tiểu Muội nhà ta cần phải học cách không dựa vào người nhà mà sống.”

Uông Vĩnh Chiêu “Ừ” một tiếng ôm nàng nằm xuống giường nói, “Ngươi ngủ tiếp đi.”

Trương Tiểu Oản bắt được bàn tay hắn muốn rời đi nói, “Ngài đừng đi tìm Tiểu Bảo, ta sẽ tự nói với hắn.”

Uông Vĩnh Chiêu rũ mắt liếc nàng, Trương Tiểu Oản nhìn hắn bất đắc dĩ cười nói, “Đây hẳn là việc ta nên nói với hắn, dù hắn hiểu hay trách cứ thì ta đều sẽ chịu.”

Nàng buông tay hắn ra, nhưng vẫn do dự rồi nói, “Cảm ơn ngài.” Câu cảm ơn này là vì những việc Uông Vĩnh Chiêu lén làm vì nàng mấy năm nay mà chưa từng kể công.

Nàng cho rằng sự ăn ý giữa bọn họ có thể khiến hai người ngầm hiểu mà không cần nói gì, nàng cũng vì thế mà sẽ chăm sóc cho hắn thật tốt. Hắn lén tốt với nàng một phân, thì nàng sẽ đối tốt với hắn một phân.

Nói đến thì thế sự này cũng quả thật khiến người ta dở khóc dở cười. Người che chở nàng thì nàng luôn cùng hắn tính kế được hoặc mất, mà những người nàng nhiệt tình che chở thì vẫn luôn luôn không thấy thỏa mãn.

“Ngài nghỉ với ta một lúc,” Trương Tiểu Oản lại kéo tay hắn, nhắm mắt cười nói, “Chúng ta nghỉ ngơi một lát, sau đó ngài đi đánh giặc của ngài, ta đi đánh giặc của ta.”

Nàng mong là người nhà đừng thành kẻ thù mới tốt.

Uông Vĩnh Chiêu cúi đầu nhìn gương mặt tươi cười của nàng thì cũng nằm xuống, đặt tay nàng lên n.g.ự.c mình. Không biết như thế nàng có biết được n.g.ự.c hắn đều vì nàng mà đau lòng hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-377.html.]

“Đại tỷ……” Trương Tiểu Bảo quỳ gối trước mặt Trương Tiểu Oản.

Trương Tiểu Oản không đi dìu hắn, chỉ nhàn nhạt nói, “Nếu đệ không muốn nói với nàng thì gọi nàng tới đây, chính miệng ta sẽ nói.”

“Tỷ.” Trương Tiểu Bảo khóc rống thất thanh, “Sao ngài phải làm thế, là nàng khiến ngài thương tâm mà.”

“Đừng nói nữa,” Trương Tiểu Oản lắc lắc đầu nói, “Nếu đệ không chê lòng ta tàn nhẫn thì đến khi rời khỏi đây ta sẽ nói rõ với nàng.”

“Đệ đã biết.” Trương Tiểu Bảo hung hăng đ.ấ.m xuống đất sau đó bò dậy nói, “Để đệ đi tìm cái tên Triệu Đại Cường không biết xấu hổ kia.”

Trương Tiểu Oản kéo hắn lại, lấy khăn ra lau mặt cho hắn, “Các ngươi đã vì ta mà làm nhiều việc, những điều đó ta đều ghi tạc trong lòng. Nhiều năm qua đệ và Tiểu Đệ đều vì ta mà chịu không biết bao nhiêu khổ. Nhưng thế gian này hợp tan không ngừng, trong lòng đại tỷ cũng hiểu rõ. Ngày nào cảm thấy đại tỷ đối với các ngươi không tốt thì cũng đừng nói gì với ta, cứ thế tan thôi.” Đến lúc đó miễn cho nàng không thể như ý của bọn họ còn bắt bọn họ phải thương tâm thêm một lần.

“Đại tỷ, ngài cho là bọn đệ cũng thế sao?” Trương Tiểu Bảo trừng lớn đôi mắt trâu, bên trong nước mắt rơi ra ngoài.

Trương Tiểu Oản chớp chớp mắt, chớp rơi giọt nước mắt trong đó rồi mới lắc đầu nói, “Không, là ta sợ khiến các đệ thương tâm, Tiểu bảo, mấy đứa đã lớn, còn đại tỷ già rồi.”

“Ngài có già thì chúng ta vẫn đi theo ngài.” Trương Tiểu Bảo đẩy nàng ra ngồi xổm ở một bên thương tâm khóc.

Trương Tiểu Oản quay đầu lau nước mắt, rồi mới đi tới trước mặt hắn nâng đầu hắn lên, giúp hắn lau nước mắt, miệng nhàn nhạt nói, “Mấy đứa cũng biết, ở trong mắt ta, chỉ cần mấy đứa ăn đủ no, sống tốt là ta đã an tâm.”

Tịch gian, Uông Hoài Thiện vội vàng từ binh doanh trở về, lúc nhìn thấy mẹ mình thì thấy nàng đang cười nói chuyện với hai thím. Hắn hành lễ với các nàng, đợi bọn họ nói chuyện ong thì mới thấy nàng cười nhìn hắn.

“Mẫu thân……” Chờ Trương Tiểu Oản dẫn hắn về viện của mình Uông Hoài Thiện quỳ xuống trước mặt nàng, ôm lấy hai chân nàng, ngẩng đầu gọi nàng một tiếng.

“Sao còn như vậy?” Trương Tiểu Oản cười kéo tay hắn ra nói, “Nếu để người khác nhìn thấy thì sẽ nhất định nói ta không biết cách dạy con.”

“Ngài để ý tới bọn họ làm gì.” Uông Hoài Thiện vì đầu lên gối nàng, xoa xoa mặt, xua tan mệt mỏi của cả ngày ở binh doanh. Sau đó hắn ngẩng đầu nói với nàng, “Trong doanh địa của con có thể còn chỗ cho dượng.”

“Ừ?” Trương Tiểu Oản cười nói, “Thế ngày khác hắn muốn làm tướng quân thì sao?”

“Mẫu thân!”

“Nếu hắn muốn làm Thiện Vương thì sao?”

“Mẫu thân.”

Loading...