Uông Hoài Mộ nhẹ nhàng móc ra thì thaáy hai khối ngọc màu sắc khác biệt, sáng bóng, lấp lánh. Hắn mim cười với Uông Hoài Thiện.
Lúc này Uông Hoài Nhân đã được Uông Vĩnh Chiêu ôm vào lòng thấy anh mình và cái người giống hệt cha đang nói chuyện thì không khỏi tò mò mà nhìn bọn họ một cái sau đó hắn giãy giụa tuột khỏi đùi cha hắn, đôi chân ngắn củn đi nhanh tới chỗ hai người kia. Đi đến trước mặt người kia hắn duỗi tay bám vào một đầu gối của Uông Hoài Thiện muốn bò lên.
Uông Hoài Thiện vừa thấy thì khóe miệng đã càng cười sâu hơn, duỗi tay ôm hắn lên.
“Ca ca……” Uông Hoài Nhân lập tức nở nụ cười, duỗi tay về phía Uông Hoài Mộ muốn anh hắn cũng chia đồ chơi cho hắn.
“À, đây là đại ca cho đệ, khối xanh biếc……” Hoài Mộ ngây thơ hồn nhiên giao miếng ngọc xanh biếc cho em trai, lại cho hắn xem miếng ngọc của mình, “Khối này của huynh, trước cho đệ mượn, sau đó phải trả lại cho nhị ca nhé.”
Trương Tiểu Oản nhìn bọn họ, người hơi cong về phía đó, dùng tư thế lắng nghe nhìn bọn nhỏ nói chuyện. Lúc này Uông Hoài Thiện vừa ngẩng đầu đã thấy mặt nàng đầy vui mừng, trên mặt là ý cười thật sâu. Chỉ liếc mắt một cái hắn cũng cười theo.
Nhiều năm như vậy nhưng ánh mắt nàng nhìn hắn vẫn trong sáng chưa từng ảm đạm, giống như hắn chưa bao giờ khiến nàng thất vọng, chỉ có mang tới cho nàng vui vẻ vô cùng vô tận. Mẹ hắn thích hắn đến thế nào cũng không cần phải nói. Mặc kệ là lúc nào hắn cũng có thể nhìn thấy trong mắt nàng sự yêu thương này.
Sau khi Hoài Thiện được Giang Tiểu Sơn mang đi tắm gội, Trương Tiểu Oản đi theo Uông Vĩnh Chiêu vào thư phòng ở tiền viện. Hứa sư phụ theo chân bọn họ hành lễ sau đó ngồi xuống theo lời Uông Vĩnh Chiêu.
“Nói.” Uông Vĩnh Chiêu đơn giản lưu loát phun một chữ.
“Vâng, đại nhân, phu nhân……” Hứa sư gia lại chắp tay với bọn họ, lúc này mới không nhanh không chậm mà thuật lại, “Thiện Vương có ý là sau khi qua tháng Giêng ngài ấy và Vương Phi sẽ về kinh diện kiến hoàng thượng. Cho nên lúc hạ quan tới Mộc phủ ngài ấy đã để hạ quan dạy vị Mộc tiểu thư này tiếng phổ thông.”
“Ngươi vào Mộc phủ dạy người?” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt hỏi.
“Không phải, vị tiểu thư này có chỗ ở khác, vốn cũng cách ba bốn bình phong. Sau đó chỉ cách hai bình phong, rồi mới bắt đầu học. Còn ở trên đường hạ quan cũng cách mành che dạy dỗ.” Hứa sư gia chắp tay nói.
“Có tâm.” Uông Vĩnh Chiêu gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-368.html.]
“Đa tạ đại nhân tán thưởng.” Hứa sư gia xoa xoa râu dài, nhìn thoáng qua vẻ mặt trầm tĩnh của phu nhân rồi lại nói tiếp, “Hạ quan còn từng nghe được tin, vị tiểu thư này hình như……” Nói đến đây ông ta ngừng lại chắp tay với Trương Tiểu Oản.
“Nói đi.” Trương Tiểu Oản vẫy tay với ông ta, sắc mặt bình tĩnh.
“Vâng.” Hứa sư gia tiếp tục nói, “Xin thứ cho hạ quan vô lý, hạ quan nghe nói vị tiểu thư này hình như là đoạt Thiện Vương từ tay một muội muội của mình.”
“Đoạt lấy?” Trương Tiểu Oản cười cười, “Lời này nghe quả là thú vị, Hứa đại nhân nói xem lời này giải thích thế nào?”
“Ngài nghe hạ quan từ từ nói. Hạ quan nghe người ta nói Thiện Vương ở trên núi gặp nạn, vốn được một vị tiểu thư khác của Mộc phủ cứu viện, nhưng trên đường vị tiểu thư kia bị trúng kế nên đến muộn một bước. Nàng này tới trước, thế là thành ân nhân cứu mạng của Thiện Vương.”
Trương Tiểu Oản nghe thế thì bật cười, sau đó nàng nhẹ nhàng bâng quơ nói với Hứa sư gia, “Việc cứu người này ai cứu trước là ân nhân, làm gì có chuyện so lời nói. Người không cứu được lại la làng ta mới là người muốn cứu người trước, thế thì trên đời này làm gì còn lý lẽ nữa?”
“Phu nhân nói đúng.” Hứa sư gia nghe khẩu khí của nàng giống như không chán ghét hành động đoạt người của vị cô nương này thì trong lòng lập tức có tính toán.
Uông Vĩnh Chiêu nghe được lời này thì nhìn nàng.
“Lão gia……” Trương Tiểu Oản nhìn Uông Vĩnh Chiêu cười nói, “Ngài nói thiếp nói có đúng không?”
Trương Tiểu Oản biết đứa con dâu này ngoài được con trai nàng yêu thương thì lại bị thánh thượng ghét, ngay cả vị Thổ Ty Mộc phủ kia cũng không thích nàng ta. Ông ta muốn một đứa con gái khác của mình cho cho Hoài Thiện, cho nên lần này đưa dâu ông ta không tới mà chỉ có một vị đường thúc nhỏ bé không đáng kể đưa tới.
Vị Thổ Ty kia không muốn ra mặt vì đứa con gái này, đến của hồi môn nghe nói cũng rất ít. Lúc này nghe được giọng điệu của Hứa sư gia thì người bên kia hình như còn muốn hung hăng tát cô nương này một cái trước mặt nàng.
Nhưng tới chỗ nàng thì không phải ai nói cũng tính. Thể diện của vị cô nương kia không phải thứ người cha ở ngàn dặm xa xôi của nàng ta có thể quản. Ở địa bàn của Uông gia thì thể diện của Uông Đại Thiếu phu nhân, Thiện Vương Phi tương lai là do chủ tử của Uông gia cho, cũng do đương gia chủ mẫu là nàng cho.
Trương Tiểu Oản tươi cười nhìn hắn, Uông Vĩnh Chiêu cũng nhẹ gật đầu thay cô nương kia thêm thể diện. Hứa sư gia vừa thấy đã cười nói, “Quả thật như thế, nếu chỉ nói miệng mà được thì trên đời này sẽ lắm chuyện rắc rối.”
Thấy ông ta xoay chiều gió, Trương Tiểu Oản cũng mỉm cười không nói một lời. Ở trong mắt Hứa sư gia lại thành cao thâm khó dò, đồng thời trong lòng ông ta cũng thầm than. Phần lễ Mộc phủ đưa ông ta phải nhờ người trả về rồi.