Tĩnh Huy năm thứ 5, đầu tháng 12, vừa mới rời giường Trương Tiểu Oản đã lôi kéo Uông Vĩnh Chiêu, ôm hai đứa con trai đi từ đường dâng hương cho Bồ Tát và tổ tiên Uông gia. Nàng quỳ trước bài vị miệng lải nhải, Uông Vĩnh Chiêu ở một bên một tay ôm con út, trên lưng cõng con thứ, nhìn miệng nàng lúc đóng lúc mở thì lông mày nhẹ nhíu sau đó thả lỏng ở bên chờ nàng xong việc.
Trương Tiểu Oản niệm hết một lần những gì muốn nói trong lòng sau đó mới đứng dậy ôm con út, nhoẻn miệng cười với Uông Vĩnh Chiêu nói, “Hoài Thiện sắp trở lại, rồi cưới thê tử nữa, ngài sắp có cháu bế rồi đó……”
Uông Vĩnh Chiêu hơi híp mắt lại, vốn định hừ lạnh nhưng thấy Trương Tiểu Oản cười vui nhìn hắn thì cũng nuốt lại, chỉ ôm con thứ đang ở trên lưng để hắn ngủ thoải mái hơn một chút.
Phụ nhân này xem như tri kỷ, tuy muốn cả nhà họ sáng sớm đã phải quỳ lạy nhưng cũng không đánh thức con, hành lễ xong cũng vẫn để chúng được ngủ tiếp. Tính ra nàng cũng không phải hoàn toàn thiên vị đứa con cả kia.
“Mẫu thân, con muốn mặc bộ quần áo mới màu xanh lá để đón đại ca.” Hoài mộ ở trong n.g.ự.c cha xoa xoa mặt, ngước khuôn mặt nhỏ buồn ngủ nhìn Trương Tiểu Oản nói.
Trương Tiểu Oản vội cười nhẹ nhàng mà thấp giọng nói, “Con ngoan, tí nữa mẫu thân sẽ chuẩn bị cho con một bộ quần áo mới màu xanh lá, giống hệt Lão Hổ ca ca được không?”
Nghe thế Hoài Mộ mới vừa lòng ngủ tiếp, miệng còn ngọt ngào mỉm cười. Trương Tiểu Oản thấy vậy thì khóe miệng càng cười sâu hơn, trong lòng cũng tràn đầy bình yên. Đã nhiều ngày nay nàng lo nghĩ chuyện cưới vợ cho con trai, lúc này coi như đã thả lỏng xuống.
Lúc này mới giờ Dần, trời còn chưa sáng, Trương Tiểu Oản lại đi theo Uông Vĩnh Chiêu trở về phòng, đặt hai đứa nhỏ nằm cạnh nhau trên giường của bọn họ, cẩn thận đắp chăn cho bọn hắn sau đó nàng mới quay đầu pha trà sâm cho Uông Vĩnh Chiêu.
“Ngươi sửa sang, trang điểm trước đi.” Uông Vĩnh Chiêu nhìn Trương Tiểu Oản chỉ dùng dây buộc tóc thì nói.
“Không vội.” Trương Tiểu Oản lắc đầu, sau đo đi ra ngoài.
Bà Bảy thấy nàng thì hành lễ rồi nhẹ nhàng nói, “Ngài nghỉ đi, nô tỳ sẽ pha trà cho lão gia.”
“Để ta.” Trương Tiểu Oản lắc đầu, đi qua xem xét lửa thấy nước còn chưa sôi thì lật chén trà bằng sứ men xanh lên, cầm mấy mảnh sâm nhỏ bỏ vào, lại xé táo đỏ bỏ vào trong chén. Vừa lúc nước sôi, nàng cầm ấm sắt lên rót nước vào chén, trong nháy mắt mùi sâm đã lan ra bốn phía.
Nàng bưng bát trà đi vào đặt trong tầm tay Uông Vĩnh Chiêu sau đó cúi đầu sửa sang lại vạt áo hơi nghiêng của hắn, miệng ôn nhu nói, “Còn hơi nóng, ngài chú ý chút. Ta đi sửa sang lại quần áo cho ngài và bọn nhỏ rồi lại đi trang điểm.”
“Đêm qua không phải đã sửa sang rồi sao?”
“Lại sửa lại lần nữa.” Trương Tiểu Oản cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-365.html.]
“Nhiều chuyện.” Uông Vĩnh Chiêu mắng một tiếng.
Trương Tiểu Oản chỉ cười không nói, ngày thường nàng cũng không so đo với hắn, huống chi hôm nay là một ngày lành, Uông Vĩnh Chiêu nói cái gì thì là cái đấy.
Nàng xoay người đi sửa sang lại quần áo cho ba cha con, thấy không có vấn đề gì mới vội vàng ngồi vào trước gương chải chuốt. Chờ nàng thay quần áo, trang điểm xong thì đã qua giờ Dần.
“Lão gia, phu nhân……” Giang Tiểu Sơn tiến vào gian ngoài đã dập đầu, miệng cười nói, “Hôm nay là một ngày rất tốt, tiểu nhân xin dập đầu chúc mừng lão gia và phu nhân, mong lão gia và phu nhân cát tường, ba vị công tử mỗi người đều tài cao vạn trượng, ngọc thụ lâm phong, về sau khẳng định sẽ hưởng vinh hoa phú quý mãi mãi.”
Trương Tiểu Oản nghe được lời chúc mừng này thì bật cười, vội kêu hắn đứng lên, “Lên đi.”
“Vâng……” Giang Tiểu Sơn cười dập đầu lần nữa, sau đó mới ngẩng đầu nói, “Tiểu nhân cũng dẫn theo thê tử tới muốn cho nàng dập đầu với chủ nhân để nàng được thơm lây, phu nhân, ngài xem có được không?”
“Tiến vào đi.” Trương Tiểu Oản cười nói.
Ngay sau đó vợ Giang Tiểu Sơn theo lời của bà tử canh cửa đi vào dập đầu cho bọn họ. Trương Tiểu Oản đã chuẩn bị thưởng cho hai vợ chồng nhưng bây giờ thêm vợ Giang Tiểu Sơn nên nàng tìm một đôi vòng tay cho nàng kia.
Giang Tiểu Sơn nhìn đôi vòng ngọc bích kia thì mắt sáng lên, miệng càng không tiếc ca ngợi nàng, “Phu nhân thật là hào phóng, người lớn lên lại nghiêng nước nghiêng thành, tâm địa cũng là tốt cực kỳ.”
Sáng sớm Trương Tiểu Oản đã bị hắn nháo đến khóe miệng đều đau vì cười. Chờ vợ Tiểu Sơn đi ra ngoài làm việc nàng mới nói với hắn, “Ngươi cũng là người đi theo chúng ta đã lâu, ra ngoài không thể không biết nặng nhẹ như thế. Chờ Đại thiếu phu nhân tới thì ngươi phải cho Đại công tử mặt mũi.”
“Ngài yên tâm, tiểu nhân biết.” Giang Tiểu Sơn ngượng ngùng mà gãi gãi đầu, sắc mặt nghiêm chỉnh chắp tay nói với Uông Vĩnh Chiêu vẫn luôn ngồi trên ghế chủ vị, “Đại nhân, Tiêu phán quan và hơn hai mươi vị quan viên, 18 vị võ tướng lớn nhỏ của Thanh doanh và Lam doanh đều đang chờ ở cửa.”
“Ừ, để bọn họ vào dùng đồ ăn sáng.” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt dặn.
“Vâng.”
“Ta sẽ tới sau.”
“Vâng.”