XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 362

Cập nhật lúc: 2025-01-08 15:56:21
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tiểu Oản lại bị hắn chọc ghẹo thì cười nói với hắn, “Con chớ có chọc mẫu thân.”

Hoài Nhân cười khanh khách, đôi mắt lại vẫn không ngừng nhìn nàng. Trương Tiểu Oản lại vươn tay, lúc này hắn để cho nàng ôm. Lúc được nàng bế hắn lập tức hôn lên mặt nàng, sau đó gọi to, “Mẫu thân……”

“Ơi.” Trương Tiểu Oản đáp, sau đó quay đầu cười nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Đều nói con út cực kỳ nũng nhịu, ngày thường ngài đừng có mà chiều hắn quá, như thế không tốt đâu.”

Uông Vĩnh Chiêu nhẹ gật đầu sau đó kéo nàng ngồi xuống, lại ôm Hoài Nhân vào lòng mình, nghe nàng chậm rãi nói chuyện với bà tử.

Trong nhà bày biện chút đồ sứ tinh tế, có bộ bàn ghế quý phi bằng gỗ đỏ, mâm trái cây màu trắng có đế xanh đặt ở trên bàn, tất cả tạo nên vài phần màu sắc sinh động……

Mắt Uông Vĩnh Chiêu xẹt qua những thứ đó, lại thấy mấy chậu cây được treo lủng lẳng thì hỏi, “Đây là cái gì?”

“Đây là để trồng hoa, sư phụ nói qua nửa tháng nữa sẽ tìm tới chút hoa cỏ hiếm lạ, chỉ cần trong phòng đốt địa long ấm áp, lại tưới đủ nước thì hoa có thể tươi một thời gian.” Trương Tiểu Oản chậm rãi giải thích với hắn.

“Ừ.” Vì hôn sự của con trai cả mà nàng quả thật đã hao tổn rất nhiều tâm huyết.

Thấy Uông Vĩnh Chiêu mặt mày đạm mạc, Trương Tiểu Oản lại cười với hắn nhưng không hề hé răng. Nàng chỉ cầm tay hắn, cùng hắn mười ngón đan nhau rồi lại quay đầu nói chuyện với bà tử.

“Nghe nói ở phía nam bốn mùa đều là mùa xuân, hoa nở hàng năm. Biên mạc của chúng ta không thể so với phía nam, dù chỉ là vài thứ hiếm lạ mà chúng ta tìm được thì chắc Thổ Ty đại nhân cũng biết được tâm ý của chúng ta.” Trương Tiểu Oản cười nói với bà Bảy, “Nhưng không biết có bao nhiêu vị thông gia đại nhân tới. Cứ thu dọn nhà ở trước, đến lúc đó tới bao nhiêu cũng không hoảng hốt.”

“Đã biết, ngài yên tâm, nô tỳ sẽ để ý cẩn thận, đảm bảo chỗ nào cũng được thu dọn thỏa đáng.” Bà Bảy vội nói.

“Nơi này phải để ngươi lo lắng rồi.” Trương Tiểu Oản cười gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-362.html.]

Bà Bảy đảo mắt nhìn nhà chính lịch sự tao nhã khí phái, kể cả rèm vải rũ xuống cũng thêu hùng ưng sinh động như thật ngẩng cao, giống như đang thét dài. Bà ta nhìn vài lần rồi lại quay đầu thấp giọng nói với Trương Tiểu Oản, “Ngài bố trí thế này thì dù là khách nhân cao quý đến đâu cũng tiếp được, ngài cứ yên tâm.”

“Chỉ hy vọng như thế.” Trương Tiểu Oản quay đầu nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Ngài nhìn thấy thế nào?”

Uông Vĩnh Chiêu nhìn đôi mắt tỏa sáng của nàng thì vội nuốt lời muốn nói vào lòng. Hắn muốn nàng biết vị Thổ Ty kia không biết có tới đưa dâu hay không.

Lúc này nàng nắm tay hắn thật chặt, Hoài Nhân ngồi trong lòng hắn chơi dây buộc tóc của hắn. Hắn trầm tư một lúc, ánh mắt ra hiệu cho bà tử dẫn người hầu lui ra. Sau đó hắn mới nói với nàng, “Vị cô nương kia nghe nói là đứa con gái không được Thổ Ty yêu thương nhất.”

“Lại là như thế sao?” Trương Tiểu Oản nghe được thì khẽ thở dài, “Nhưng cũng không sao, nàng gả đến nhà chúng ta, nếu không chê thì chúng ta thương nàng chút là được.”

Uông Vĩnh Chiêu lạnh lùng nhìn nàng một cái nói, “Ai ngươi cũng muốn thương nhỉ?”

Trương Tiểu Oản cười cười, lại nắm thật c.h.ặ.t t.a.y hắn, thở dài nói, “Nói thì nói thế, nhưng nàng sao được ở với chúng ta. Sau khi thành hôn nàng sẽ phải về kinh đúng không?”

Dù nàng ta có muốn ở lại thì sợ là hoàng đế cũng sẽ không cho. Phía trước Uông Vĩnh Chiêu mới vừa nghe được tin hoàng đế muốn tứ hôn cho Thiện Vương đang định nói với nàng thì Hoài Thiện đã gửi thư tới để nàng hạ sính lễ, cuộc đua giữa quân và thần hai người sợ là đã có không biết bao nhiêu tràng mưa gió m.á.u tanh. Trương Tiểu Oản không cần phải suy đoán nhiều đều biết ngày tháng sau này của đứa con dâu tương lai này của nàng sợ là cũng sẽ rất áp lực.

Hiện tại nàng chỉ trông cậy vị Mộc cô nương này sớm gả tới đây như thế nàng sẽ có thời gian dạy con dâu mình chuyện trong kinh, để nàng về sau ở trong kinh có được ngày lành.

Trong thư Hoài Thiện nói vị cô nương kia thật sự dụng tâm vì hắn, ba lần năm lượt đều cứu mạng hắn, lại vì hắn mà một mình đi địch quốc thăm dò tình huống. Tuy chưa gặp mặt không biết bộ dáng cô nương này thế nào nhưng nghe thấy nói cô nương này tâm địa tốt thì Trương Tiểu Oản đã thích rồi.

Nhưng cô nương này lại chỉ biết nói tiếng Man chứ không biết nói tiếng phổ thông. Nàng ta biết sử dụng đao, nhưng không biết thêu thùa may vá, nhiều chuyện nữ tử Đại Phượng triều biết thì nàng ta lại không biết.

Mặt tốt điểm xấu của vị cô nương này đều được Hoài Thiện nói rõ trong tin. Trong lòng Trương Tiểu Oản đã có rõ biện pháp ứng phó. Hiện nay nàng chỉ mong vị cô nương ở ngàn dặm xa xôi sắp gả đến nhà bọn họ có thể thích ứng với cuộc sống ở đây. Cô nương kia sẽ đi cùng con nàng cả đời, nàng hy vọng nàng ta có thể vui vẻ, vì đó là phúc khí của Hoài Thiện.

Nàng nghĩ thật nhiều, nhưng những lời này lại không thể nói với nam nhân như Uông Vĩnh Chiêu. Ngày thường nàng cũng chỉ nói với lời với các bà tử. Trong lòng nàng cũng thật sự hiểu làm mẹ thật sự không dễ. Nàng vốn nghĩ đợi con mình thành hôn thì sẽ hết lo lắng nhưng hiện nay xem ra đến vợ hắn nàng cũng phải lo lắng cho, thật là muốn mệnh mà.

Loading...