Trương Tiểu Oản cười nói, “Thiếp thân cũng thế.”
Uông Vĩnh Chiêu liếc nhìn nàng một cái rồi nói với Hoài Mộ đang ở trong lòng mình, “Con có thể tự mình rửa mặt không?”
“Hoài Mộ có thể, lần trước đại ca đã dạy con. Hoài Mộ còn có thể tự mình rửa chân……” Uông Hoài Mộ sợ đánh thức em trai mẹ đang bế nên nhỏ giọng đáp. Nói đến đây, khuôn mặt nhỏ của hắn sầu khổ nói, “Nhưng các bà bà cứ nhất định phải rửa mặt và rửa chân cho con nên chẳng có lúc nào con được tự mình làm.”
Trương Tiểu Oản nghe thấy thế thì buồn cười, đang muốn nói chuyện thì đứa nhỏ trong n.g.ự.c tỉnh lại. Nàng đi tới gian ngoài gọi bà Bảy đang ăn cơm đến ôm đứa nhỏ tới chỗ bà vú.
Lúc này Hoài Nhân mới được hai tháng nhưng đã thay bà vú. Người trước nàng cũng tốn công tìm kiếm nhưng Trương Tiểu Oản thấy đôi mắt nàng ta quá mức láo liên, không hề giống bộ dạng hiền thục an tĩnh lúc trước. Bà v.ú lần này thì không ở trong viện của nàng mà ở cách viện với Văn gia, cùng mấy lão bộc ở với nhau. Nếu Hoài Nhân cần ăn sữa mới gọi nàng ta tới.
Cái này quả thật cũng hơi rườm rà nhưng rốt cuộc Trương Tiểu Oản vẫn không dám tin người ngoài. Vì thế để yên tâm nàng vẫn cẩn thận tìm một người khác.
Việc trong nhà Uông Vĩnh Chiêu cũng không hỏi đến, mới vừa thấy nàng nói không cần nha hoàn thì trong ánh mắt hắn đã hiện lên ý cười. Kỳ thật Trương Tiểu Oản cũng buồn cười, nàng đổi bà v.ú kia thật sự không phải vì nàng ta hay trộm nhìn Uông Vĩnh Chiêu. Nàng chỉ không muốn người bên cạnh mình gây thêm phiền toái cho bản thân. Nàng không tìm nha hoàn cũng không phải vì sợ đám nha hoàn kia bò giường của hắn. Thiên hạ này nhiều người như vậy, không phải nha hoàn nào cũng muốn bò giường của nam chủ nhân. Nếu muốn tìm thì cũng sẽ tìm được người thành thật. Nhưng nha hoàn tuổi nhỏ, tay chân không nhanh nhẹn bằng bà tử, cũng không có kinh nghiệm. Có điều nếu Uông Vĩnh Chiêu muốn nghĩ theo hướng khác, lại còn thấy vui thì cũng kệ hắn.
Cuối cùng thì nàng cũng đã mang danh ghen ghét đố kỵ rồi.
Đi Thương Châu mất ba ngày, trên đường bọn họ nghỉ hai đêm. Buổi sáng Hoài Mộ còn quy củ ngồi trong xe ngựa với cha mẹ, nhưng tới buổi chiều gió thổi nhẹ hơn, hắn được Giang Tiểu Sơn bế lên ngựa chạy tới đằng trước chơi đùa với đám hộ vệ.
Hắn đi rồi, Trương Tiểu Oản xốc mành cửa sổ lên nhìn chút. Nhưng Uông Vĩnh Chiêu lập tức lôi kéo nàng quay đầu lại sau đó mắng, “Không quy không củ, vào thành rồi không được vén rèm lên.”
“Vâng.” Trương Tiểu Oản cười cười, dựa lên người hắn cùng hắn xem cuốn binh thư cổ trong tay. Nhìn vài lần nnagf mới quay đầu đi ngáp một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-350.html.]
“Làm sao vậy?” Uông Vĩnh Chiêu mắt lạnh nhìn nàng.
“Đọc chỉ thấy đau đầu.” Trương Tiểu Oản cầm khăn che miệng cười nói.
Nhìn ánh mắt nàng đen láy, Uông Vĩnh Chiêu buồn cười mà nhếch khóe miệng, duỗi qua tay ôm lấy eo nàng, lúc này mới tiếp tục trầm tư đọc sách. Hắn thích cầm binh thư suy tư sự tình, Trương Tiểu Oản biết được nên cũng không quấy rầy hắn. Chờ ngồi chán nàng duỗi người qua nhìn đứa nhỏ Bình bà tử ôm, lại cùng hắn nói chuyện.
Hoài Nhân hiện nay ngủ ít hơn, thường ê ê a a nói vô số lời không ai hiểu. Trương Tiểu Oản thường xuyên nhìn chằm chằm hắn nói chuyện một hồi lâu không chán. Nàng còn thường bị động tác múa may tay chân để biểu đạt cảm xúc của hắn chọc cười.
Hai mẹ con lần này tự chơi, vui vẻ cực kỳ, tiếng nháo hơi lớn khiến Uông Vĩnh Chiêu dời ánh mắt qua nhìn chằm chằm bọn họ một lúc lâu. Hắn lại vểnh tai nghe tiếng cười đùa của đứa con trai thứ hai ở bên ngoài, sắc mặt từ từ nhu hòa, đôi mắt ngày thường lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi cũng ôn nhu hơn.
Bên kia Uyển Cùng công chúa mang theo bà tử và cung nữ bên người lên đường, tới giữa đường thì nghe nói phò mã nhận được cấp báo trong quân nên giục ngựa về trước.
Giờ Tý đêm đó đoàn người mới tiến đến trạm dịch, lại bắt đầu bếp nổi lửa làm thức ăn. Đây là nơi biên mạc, mấy cái bánh bao, một chén canh thịt dê đã là đồ ăn tốt nhất. Trạm dịch cũng không biết công chúa đại giá quang lâm nên không chuẩn bị đồ ăn gì khác mà chỉ đưa lên bánh bao tốt nhất và canh thịt dê, coi như một mảnh tâm ý.
Nhưng đầu bếp nữ vừa mới đưa lên thức ăn tốt nhất của một nhà ba người bọn họ thì công chúa đã nôn mửa khi ngửi được mùi. Đầu bếp nữ sợ hãi lập tức dập đầu đến chảy m.á.u cũng chẳng ai thèm để ý tới bà ta.
Lúc này cung nữ vội vàng cầm thịt dê đi đổ, nghe tiếng thịt dê rơi vào cống đầu bếp nữ kia đau lòng vô cùng. Chờ có người để bà ta lui ra bà ta lập tức chạy tới chỗ cống, nương theo ánh đèn lồng ở hành lang mà mò chỗ thịt kia. Bà ta ôm mấy lát thịt vào lòng trở về bếp. Thấy trong bếp không có aibà ta mới lấy nước rửa thịt dê, lại cắt nát gừng xào lên, trộm mang về nhà đánh thức nam nhân và con mình đang nằm trong ổ chăn dậy ăn thịt.
Bà ta cầm ngọn đèn dầu nhỏ ở một bên nhìn, miệng nuốt nước miếng, đến khi nam nhân nhà bà ta đút cho bà ta một mồm thịt thì lúc này bà ta mới mỹ mãn, nhỏ giọng nói, “Nhẹ nhàng chút, đừng để người bên cạnh biết được lại báo cho bên trên.”
Canh thịt dê bị đổ đi rồi Uyển Cùng công chúa chỉ còn lại vài cái bánh bao để ăn. Nàng ta ngồi trong căn phòng lọt gió lạnh lẽo một lúc lâu mới để Trường bà bà cầm bánh bao tới, vừa ăn vừa uống nước ấm, cố nuốt cho trôi. Nhưng ăn được nửa cái nàng ta đã không ăn được nữa, tủi thân, khuất nhục cứ thế dâng lên. Nàng ta đập cái chén trong tay, bổ nhào vào n.g.ự.c Trường bà bà, cuồng loạn mà khóc, “Ta hận thế đạo này, ta hận hết thảy những thứ này, ta hận, ta hận……”
Nàng ta đánh đ.ấ.m Trường bà bà, khiến bà tử cảm thấy n.g.ự.c đau đớn nhưng cũng chỉ có thể nhịn. Nàng ta là công chúa thì có thể hận, nhưng một nô tỳ như bà thì có thể hận ai?