Cách hai ngày, buổi sáng hôm nay bà Bảy từ bên ngoài bước chậm đi vào, hành lễ với Trương Tiểu Oản lúc này đang ngồi ở nhà chính thêu thùa may vá sau đó tiến lên thở gấp nói, “Hình như công chúa có dấu hiệu sảy thai, bà tử bên người nàng tới phủ chúng ta mời đại phu. Hiện tại lão gia không có ở nhà, Thính quản gia đang mời bà ta uống trà câu giờ.”
Trương Tiểu Oản cầm chén rót cho bà ta một chén nước, thấy bà ta uống xong mới nói, “Đi sai người gọi lão gia nhé”
“Vâng, vâng.” Bà Bảy liên tục gật đầu.
“Tìm cái ghế ngồi nghỉ chút đi.” Trương Tiểu Oản vén tóc mái sau đó phất phất tay với bà ta.
“Đã biết.” Bà Bảy làm việc xong thì ngồi xuống cạnh bà Tám, sau khi nghỉ một hồi mới lại nói, “Phu nhân, ngài xem bọn họ đã tới cửa mời người.”
“Ừ.” Trương Tiểu Oản cúi người nhìn Hoài Nhân đang được bà Tám ôm, thấy hắn ngủ đến thơm ngọt thì lúc này mới không chút để ý mà trả lời, “Nàng muốn mời thì mời.” Nhưng có mời được hay không lại là chuyện khác.
Uông Vĩnh Chiêu sẽ không để đại phu mù đi qua. Một là vì ông ta và Lăng gia có sâu xa, thứ hai là vị đại phu này do Thiện Vương tìm tới xem bệnh cho nnagf, ai biết công chúa lại đánh chủ ý gì. Vị công chúa này đúng là không chịu ngừng nghỉ.
Đúng như Trương Tiểu Oản đoán, sau khi Uông Vĩnh Chiêu trở về cũng không để đại phu mù đi tới chỗ công chúa mà tìm cho công chúa một vị danh y khác. Công chúa bên kia lại cho người tới truyền lời, nói với Thính quản gia, “Người xem bệnh cho Uông phu nhân được Uông đại nhân gọi là thánh thủ, thân thể công chúa yêu ớt, hy vọng đại nhân có thể để vị thánh thủ này đi thăm mạch, mong đại nhân đồng ý.”
Thính quản gia nghe thế thì vẻ mặt nghiêm túc, chắp tay đáp, “Mong công chúa thông cảm, đại phu kia đã nhiều ngày nay bị phong hàn đang nằm trên giường uống thuốc nghỉ ngơi, sao có thể để ông ta tới thăm mạch cho công chúa được?”
Ngày 28 tháng 5, trong hành cung tại Sa Hà trấn.
Uyển Cùng công chúa nhìn khuôn mặt tái nhợt trong gương một lúc lâu mới mệt mỏi quay mặt, nói với Trường bà bà, “Bà ta không gặp ta sao?”
“Là hạ nhân nói nàng ta suốt ngày ho khan, uống thuốc xong thì cả ngày mê man, không tiện thấy khách lạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-347.html.]
“Chẳng lẽ là sắp c.h.ế.t sao?” Uyển Cùng công chúa xoa xoa cái bụng đang nhô lên, nhàn nhạt nói. Chỉ có bệnh đến sắp c.h.ế.t mới năm lần bảy lượt không chịu gặp nàng ta.
“Công chúa……” Trường bà bà nhẹ giọng gọi nàng ta, nhưng thấy đôi mắt nàng ta thình lình b.ắ.n về đây thì bà ta vội nuốt lời muốn nói xuống. Công chúa còn để ý chuyện ngày xưa Uông phu nhân cự tuyệt mình làm con dâu, nhưng khi đó công chúa và người kia có quan hệ, chuyện đó sao trách Uông phu nhân được?
Cho dù trách thì ở kinh thành nàng ta cũng đã khiến Uông phu nhân mất mặt, hơn nữa tỳ nữ bên người phò mã là do Uông đại nhân phái tới hầu hạ, nhưng ai cũng biết ở Uông phủ từ trước đến giờ đều là Uông đại nhân làm chủ, cái này có liên quan gì tới Uông phu nhân?
Trách sai người, nhất thời đắc tội người ta, hiện tại phò mã muốn mang nàng ta về, có muốn gặp người cũng khó khăn.
“Không gặp thì không gặp, thật đúng là cho rằng ta cần bà ta sao?” Uyển Cùng công chúa nói đến đây thì cười lạnh, “Cái thứ không biết xấu hổ.”
Dứt lời, nàng ta quay mặt đi, nhìn gương mặt dù sưng lên vẫn là quốc sắc thiên hương trong gương sau đó hít sâu một hơi, vuốt bụng cắn răng nói, “Con à, đừng sợ, bất kể thế nào ta cũng sẽ sinh ngươi ra.”
“Uông đại nhân sẽ không để ngài ở lại đây……” Trường bà bà căng da đầu nói.
Uyển Cùng công chúa nghe xong thì mắt lạnh trừng bà ta một cái, “Ông ta sẽ không? Ta là công chúa, ta đang mang thai lại phụng ý chỉ của phụ hoàng tới thăm ông ta. Hiện tại thân thể ta không khỏe, muốn tĩnh dưỡng một thời gian mới đi chẳng nhẽ ông ta còn dám không đồng ý sao?”
Thấy nàng giọng điệu nàng ta sắc bén Trường bà bà không dám nói nữa mà chỉ cong eo cúi đầu lui ra ngoài. Lúc đi tới cạnh cửa bà ta trộm quay đầu thì thấy công chúa đang rơi nước mắt thì trong lòng không khỏi thở dài.
Đừng nói ngày xưa vinh hoa phú quý đã không còn, bây giờ chi phí ăn mặc của công chúa chẳng khác gì phụ nhân bình thường, thậm chí phò mã cư nhiên còn không muốn đứa con ruột của mình.
Mà Uông Đại nhân tàn nhẫn thâm sâu, mọi chiêu đều bóc trần quá khứ của nàng ta, nhắc nhở phò mã rằng nàng không phỉ trinh phụ. Hôm qua ngẫu nhiên gặp ở hành lang, phò mã vừa nhìn thấy công chúa đã quay đầu đi, hành động đó thật như đ.â.m d.a.o vào lòng người khác.
Dù thế nào công chúa cũng là trưởng công chúa do Hoàng Hậu sinh ra, hiện tại rơi xuống hoàn cảnh một Nhị phẩm thần phụ đều không thèm gặp, làm sao không thê lương cho được? Hiện nay nàng ta còn ngang ngược như thế chẳng qua là vì không muốn mất chút uy phong còn sót lại của mình.
Nói đến cùng cũng là người đáng thương.