XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 319

Cập nhật lúc: 2025-01-08 08:30:43
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì đại quân đã đến nên đừng nói người trong phủ bận đến chân không chạm đất mà cả những đứa nhỏ trong trấn mới 2-3 tuổi, còn đang tuổi nghịch cát cũng sẽ cầm cái vại nhỏ đi đưa nước cho đám thúc bá mang cây tới trồng cho trấn của bọn họ.

Nhiều thức ăn như thế vốn đầu bếp trong quân phải lo. Nhưng đầu bếp phải có lương thực mới nấu ăn được, mà nơi hoang mạc này có tiền cũng chẳng biết mua lương thực ở đâu. Cho nên một đoàn người được phái ra để giúp đoàn ngựa thồ vận lương tới, trong lúc đó thức ăn đều do nhà bếp của phủ Tiết Độ Sứ phụ trách.

Đoạn thời gian này lâu lâu Uông Vĩnh Chiêu mới trở về một lần, rửa mặt, đổi quần áo rồi lại đi.

Trương Tiểu Oản nghe Tiểu Sơn nói hắn mời không ít người tới đây nghiên cứu đất cát, còn phải lo chuyện dời núi, không có việc gì hắn không phải quan tâm. Chuyện này liên quan tới sinh kế của mấy trấn sau này, trong đó còn có vùng thế ngoại hắn phải đến thăm, đi lại mất nửa tháng. Uông Vĩnh Chiêu không thể không ngày đêm cùng bọn họ bôn ba khắp nơi, một ngày hắn chỉ ngủ được một chút rồi sẽ phải đi xử lý những việc khác.

Theo lời Giang Tiểu Sơn thì Uông Vĩnh Chiêu cực kỳ vất vả. Trương Tiểu Oản kỳ thật cũng biết đây là việc vất vả nhưng Giang Tiểu Sơn thiên vị nói đỡ cho Uông Vĩnh Chiêu vẫn khiến nàng bật cười, sắc mặt cũng không còn sầu lo nữa. Giang Tiểu Sơn cũng không ngừng nhìn nàng, giống như nàng mà không đau lòng đại nhân nhà hắn thì hắn sẽ càng lo lắng.

Thật thật là buồn cười thật sự, con trai Giang Tiểu Sơn cũng vài tuổi rồi nhưng hắn vẫn giữ được tấm lòng chân thành không khác gì lúc trước. Uổng phí hắn đi theo cái kẻ tâm tư thâm trầm như Uông Vĩnh Chiêu lâu như thế mà vẫn không học được mấy phần nội liễm.

Sắc mặt Trương Tiểu Oản quả thật không còn sầu lo nữa nhưng nếu có người đi qua chỗ Uông Vĩnh Chiêu thì nàng vẫn đi đến nhà bếp gọi Bình bà làm vài đồ ăn gửi qua cho hắn.Hiện tại nàng cũng không cần ai chăm sóc, hộ vệ cũng bị nàng tống cổ ra ngoài làm việc. Nàng chỉ an phận trong nhà, không phải nằm thì ngồi tĩnh dưỡng, so với bất kỳ ai khác đều cẩn thận hơn. Đến thức ăn nàng cũng bảo Bình bà làm đơn giản thôi.

Ăn cái gì, ăn thế nào trong lòng nàng cũng đã có tính toán. Ngần ấy năm chăm sóc hai đứa nhỏ nên nàng cũng rút được tâm đắc, dùng đến trên người mình cũng rất đúng mực. Hoàng đại phu thấy nàng thản nhiên, thậm chí còn có chút tự đắc, không hề sợ hãi thì qua một thời gian cũng báo với Uông Vĩnh Chiêu mạch đập của phu nhân từ từ chậm lại và vững vàng hơn. Nếu cứ thế này thì khả năng lớn là sẽ không có trở ngại gì.

Uông Vĩnh Chiêu nghe xong thì trầm mặc không lên tiếng. Ngày này hắn hồi phủ, nhẹ nhàng đi tới nội viện, thấy Trương Tiểu Oản đỡ eo đi trên hành lang râm mát, chậm rãi từng bước. Đi được ba bước nàng lại nghỉ, tay cầm một loại quả màu đỏ sậm nho nhỏ, chậm rãi ăn.

“Đây là cái gì?” Uông Vĩnh Chiêu nhìn nàng một lúc mới tiến vào, đi tới bên người nàng, cầm tay nàng xem thứ quả kia.

“Đại táo, bên Đại Đông có cái này, ăn tốt cho thân thể.” Trương Tiểu Oản mỉm cười nói rồi tháo khăn che cát cho hắn, lại giúp hắn sửa sang xiêm y, giũ ra không ít cát, “Để ta đi nấu nước cho ngài tắm rửa.”

“Không cần, nước lạnh là được.”

“Nước đó lấy ngầm sâu bên dưới, lạnh lắm, vẫn nên đun nóng một chút mới được.” Trương Tiểu Oản cười nói rồi kéo tay hắn đi vào phòng ngủ chính.

Uông Vĩnh Chiêu nhét một quả táo vào miệng thấy cực ngọt thì nói, “Đây là trước đó vài ngày ngươi viết thư bảo Hồ gia đưa tới sao? Lấy thêm một ít nữa đi, để bọn họ mang tới là vừa.”

“Trong nhà còn có một ít nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-319.html.]

“Chuẩn bị nhiều một chút.”

Táo này nhiều chút cũng không sao, có thể dùng nấu cháo bồi bổ nên Trương Tiểu Oản cũng gật đầu nói, “Được, quả táo này vùng Đại Đông có, không ít nhà dùng để hầm với đồ ăn, cực bổ lại ôn nhuận, chuẩn bị nhiều một chút cũng tốt.”

“Ừ.”

Bên đường có thủ hạ của Uông Vĩnh Chiêu tới báo cáo công việc, Trương Tiểu Oản cũng nhân tiện bảo hắn đi tới nhà bếp bảo người đun nước ấm mang tới, như thế nàng cũng không phải đi nhiều.

“Đi đâu hết rồi?” Thủ hạ đi rồi, Uông Vĩnh Chiêu hơi nhíu mày hỏi. Hôm trước hắn trở về đã lệnh cho hai người tới coi sân, sao lúc này lại không thấy rồi?

“Nhà bếp không còn đủ củi nên ta để bọn họ đi lấy ít củi về……” Trương Tiểu Oản nói đến đây thì không nhịn được hỏi hắn, “Nghe nói ngài đi phía nam, bên kia có một loại than đen có thể đốt, ngài mang về một ít đi?”

“Tiểu sơn nói?” Uông Vĩnh Chiêu liếc nàng.

“Tiểu sơn cái gì cũng nói……” Trương Tiểu Oản cười, cầm bàn tay nóng hầm hập của hắn trong tay mình sau đó cười nói với hắn, “Ngài không nói với ta thì dù sao cũng phải để hắn nói nhiều một chút để ta biết ngài đang làm gì bên ngoài chứ? Như thế đến khi có chuyện ta cũng biết một hai, sẽ không gây phiền toái cho ngài.”

Uông Vĩnh Chiêu nghe thấy thế thì hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

Lúc này đi vào phòng, Trương Tiểu Oản trước tiên giúp hắn cởi ủng, lại phát hiện miệng vết thương do di chuyển nhiều của hắn đã mọc vảy. Nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi nói, “Tất này mỗi ngày đều phải thay, ta đã chuẩn bị giày cho ngài, tốt nhất cũng nên thay mỗi ngày như thế mới tốt cho chân. Ngài cũng đừng ngại Tiểu Sơn lải nhải.”

“Hắn lại nói gì với ngươi hả?” Uông Vĩnh Chiêu nhíu mày.

“Ngài ấy, cũng đừng hù dọa hắn, Tiểu Sơn đều vì tốt cho ngài thôi.”

“Đã biết.” Uông Vĩnh Chiêu có chút không kiên nhẫn, đợi nàng lấy khăn ướt cho hắn lau mặt lau tay rồi hắn mới dò xét mạch của nàng. Nghe thấy hô hấp của nàng vững vàng hơn nhiều, đúng như Hoàng Sầm nói thì hắn mới buông tay, cẩn thận nhìn mặt nàng một hồi lâu sau mới nói, “Tháng sau bệ hạ sẽ phái binh tốt dời núi, đến lúc đó Thiện Vương cũng sẽ tới đây.”

Trương Tiểu Oản nghe được thì lập tức mỉm cười, gật gật đầu nói, “Đã biết.”

Uông Vĩnh Chiêu thấy nàng mỉm cười sau đó rũ mắt thì vươn tay sờ bụng nàng, nhàn nhạt nói, “Đứa nhỏ này nếu sinh ra được thì gọi là Hoài Nhân.”

“Nếu là nữ oa thì sao?” Nghe thấy cái tên cho nam oa kia Trương Tiểu Oản hơi có chút bất đắc dĩ.

Loading...