Lại qua mười ngày nữa mới sửa sang lại được nhà kho. Trương Tiểu Oản khóa một cánh cửa kho cuối cùng mới xem như có thể tạm thời nghỉ nửa hơi.
Trong trấn thật nhiều việc, chỗ nào có người Trương Tiểu Oản không tiện ra mặt nhưng lại lén tới tìm Uông Vĩnh Chiêu giúp đỡ nàng. Cứ thế mọi người tận lực an bài cuộc sống cho mọi người ở chỗ này.
Như vậy mọi người đều giúp đỡ lẫn nhau, cũng nói chuyện được. Cho dù vẫn còn những tranh chấp nho nhỏ nhưng khi phải đối mặt với những người bên ngoài thì bọn họ không thể không đoàn kết, không thể không kết thành một khối.
Con người đều như thế, tạm thời đoàn kết lại sẽ khiến nội tâm bọn họ an ổn hơn, thích ứng nhanh hơn với hoàn cảnh.
Sau này có chuyện xảy ra thì lúc đó lại giải quyết sau đi, còn trước mắt chính là phải nhanh chóng dàn xếp mọi người để tiếp tục cuộc sống hàng ngày.
Bởi vì tháng sau sẽ có binh sĩ cận chuyển cây tới đây, thức ăn sẽ phải chuẩn bị nhiều nên Trương Tiểu Oản phái ba bà tử bên người mình ra ngoài làm việc. Bọn họ sẽ đi theo thân vệ của Uông Vĩnh Chiêu liên hệ với những nữ nhân và trẻ em có thể tới làm việc.
Trương Tiểu Oản muốn 300 phụ nhân cường tráng vì thế Bình bà và bà Bảy, bà Tám cũng đi lựa chọn từng người một, chọn qua chọn lại mới đưa ra quyết định cuối cùng. Giống như đại phu nhân nói, bọn họ phải chọn người tới làm việc chứ không chọn tiểu thư hay phu nhân.
Bên này các bà tử chọn được gần trăm người mang vào trong phủ. Mấy ngày nay Trương Tiểu Oản mang theo Đại Trọng cùng vợ hắn làm không ít việc, cũng chỉ bảo bọn họ chút sự tình để bọn họ mang theo những tức phụ kia quen thuộc công việc trong phủ, quen thuộc cách nấu ăn để đến lúc đó có thể làm được đồ ăn.
Lúc này nhóm lương thực đầu tiên từ Trung Nguyên bên kia đã vận chuyển tới. Trong phủ lại bận rộn, Trương Tiểu Oản ở trong phủ vội đến chân không chạm đất, có khi mệt đến nỗi cơm cũng không ăn được. Trên quãng đường mấy tháng bôn ba nàng không ốm một lần nào thế mà mới qua mười ngày nàng đã ốm đi một ít thịt, Binh bà tử gấp đến độ buổi sáng cũng không dám chạy ra ngoài chọn người nữa mà đốt bếp nhỏ nấu đồ ăn bổ dưỡng cho nàng.
Ai biết Trương Tiểu Oản cưỡng bức chính mình ăn nhưng ăn bao nhiêu nôn bấy nhiêu, có khi mật xanh mật vàng cũng nôn hết. Ở lúc nàng nôn trời đất quay cuồng thì Uông Vĩnh Chiêu trở về sau một tháng xa nhà.
Buổi trưa hắn về đến trong phủ, vừa vào cửa Thính quản gia đã lo lắng chạy tới nói với hắn, “Phu nhân hai ngày nay chưa ăn được chút cơm canh nào.”
“Sao lại thế này?” Uông Vĩnh Chiêu vừa đến trong phủ, sắc mặt vốn nhu hòa nay lại nghiêm khắc lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-313.html.]
“Cái này……” Thính quản gia cúi đầu, nghĩ nghĩ nói, “Có lẽ là do mệt?”
“Không phải ta bảo ngươi để ý chút sao?” Uông Vĩnh Chiêu trừng mắt nhìn ông ta một cái sau đó ném roi ngựa, đi nhanh đến hậu viện.
Hắn vừa vào cửa đã nghe thaáy tiếng nôn mửa, đợi đến đại phòng thì thấy phụ nhân kia đỡ cái bàn phun vào một cái chậu. Hắn bước nhanh qua hỏi, “Sao thế?”
Trương Tiểu Oản vừa nghe thấy giọng hắn thì lại nôn vài tiếng, thật sự không phun được nữa mới vỗ về n.g.ự.c miễn cưỡng cười với Uông Vĩnh Chiêu. Nàng còn chưa nói chuyện, Uông Vĩnh Chiêu chỉ nhìn mặt nàng đã hít một hơi thật sâu rồi mới gọi Giang Tiểu Sơn nói, “Đi mời Hoàng đại phu tới.”
Tiểu Sơn nhìn đại phu nhân đột nhiên gầy không ít, sắc mặt lại tái nhợt thì vội vàng lui xuống, một đường cưỡi ngựa đi mời quân y tới.“Không có việc gì, nghỉ hai ngày thì tốt rồi.” Trương Tiểu Oản đỡ cái bàn, cười với hắn rồi nói với vợ Đại Trọng ở bên cạnh, “Đi gọi người nấu nước, nâng đến tắm phòng đi.”
Vợ Đại Trọng lo lắng mà nhìn nàng một cái rồi hành lễ và đi ra ngoài. Lúc này phòng trong chỉ có bốn thân binh đi theo Uông Vĩnh Chiêu, Trương Tiểu Oản phất phất tay với bọn họ, ôn hòa cười nói, “Đi nghỉ ngơi đi, đại nhân để ta chăm sóc là được.”
Sắc mặt Uông Vĩnh Chiêu không tốt, thấy nàng nói thế thì không nói gì. Đợi cho người lui ra hết hắn mới lạnh mặt nói, “Ngươi thế này còn muốn chăm sóc ta sao?”
“Ọe……” Trương Tiểu Oản lại nôn một trận khiến Uông Vĩnh Chiêu hãi đến độ mặt vừa đen vừa thối. Hắn chần chờ một chút rồi đứng bên cạnh vỗ lưng cho nàng sau đó rống với ngoài cửa, “Còn không mau gọi đại phu tới, lúc ta không ở các ngươi chăm sóc phu nhân thế nào vậy hả?”
Nghe thấy tiếng gào điên tiết của hắn, Trương Tiểu Oản muốn trấn an hắn nhưng khổ nỗi dạ dày cứ chua, cảm giác buồn nôn cứ dâng lên khiến nàng căn bản không thể nói chuyện. Chờ nôn xong trận này, trong người rốt cuộc cũng hơi dễ chịu thì nàng mới súc miệng, nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu. Thấy hắn cau mày nhìn mình, nàng cười nói với hắn, “Ngài phơi đen đi không ít.”
Uông Vĩnh Chiêu bực nói, “Chớ có nói bậy.”
“Ta không có việc gì.” Trương Tiểu Oản đỡ cánh tay hắn đứng dậy, nói với hắn, “Chúng ta về phòng đi, ta đổi quần áo cho ngài.”
“Ngươi ngồi đợi đại phu tới.” Uông Vĩnh Chiêu hất tay nàng ra, đi tới một bên cởi tấm áo choàng dính cát kia quăng xuống một bên rồi mời đi về ngồi bên cạnh nàng. Trương Tiểu Oản thấy thế thì rót cho hắn chén nước, thấy hắn một hơi uống xong thì lại rót một chén nữa. Hắn uống một hơi năm chén mới thôi, nàng cầm khăn lau miệng cho hắn.
Uông Vĩnh Chiêu ngẩng đầu nhìn nàng rồi mới nửa dựa trên ghế, tùy ý để nàng sửa sang lại cho hắn.