Tuy rằng mọi nhà đều nghèo, có khi của hồi môn cũng không có gì nhưng vẫn có gia đình thương con gái, trên người nhiều ít cũng có vài thước vải, mấy món trang sức. Mấy thước vải kia chính là thứ duy nhất để các nàng lấy ra làm quần áo mới trong nhiều năm, còn trang sức cũng có thể dùng khi khẩn cấp. Nếu cả cái đó mẹ chồng cũng chiếm thì làm sao được?
Trương Đại Nương vừa nghe thấy vậy thì tức giận đến mặt đều đỏ, miệng cũng nói lắp, “Ta, ta không biết……” Nói xong bà ta cũng cảm thấy khí thế của mình giảm sút, lập tức khẳng định mà nói, “Ta làm sao mà biết được, đây là chuyện của nhà các ngươi.”
“Nếu đây là chuyện nhà ta vậy thì sau khi phân nhà rồi bà còn tới nhà ta quản việc nọ việc kia làm gì?” Trương Tiểu Oản cắn chặt không buong, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, vừa khóc vừa dập đầu với Trương Đại Nương: “Bà tha cho cả nhà chúng ta đi. Lương thực bà cũng lấy đi rồi, chỉ mượn có hai tháng mà bà lấy lãi những hai ống mà bà còn chưa hài lòng hả? Chẳng lẽ bà muốn mạng cả nhà ta mới thấy vừa lòng chắc……”
Thấy Trương Tiểu Oản dám nói cả lời này, Trương Đại Nương lập tức ngây người, sau đó vội vã đứng lên, không dám để Trương Tiểu Oản dập đầu với mình nữa.
Lúc này người trong thôn cứ nhìn bà ta mà chỉ chỉ trỏ trỏ. Có mấy đại nương tầm tuổi bà ta còn thì thầm, “Hiếm có người bà nào mà lòng dạ hiểm độc được như bà ta……”
“Còn không phải thế à? Từ khi sinh A Phúc ra bà ta cũng chưa cho hắn được cái gì, hắn sống được cũng là vì mạng lớn. Hiện tại hắn khổ như thế, mấy đứa con cũng gầy thế mà bà ta chẳng qua tâm, còn tới thêm dầu vào lửa……”
“Cái đó thì nói làm gì? Nửa lượng tiền khi A Phúc cưới vợ cuối cùng bà ta cũng lấy lại kia kìa……” Đây là Hồng thím ở cửa thôn nói. Nhà bà ta nhìn ngay ra cửa thôn, người trong thôn đi đâu làm gì bà ta biết hết. Vừa nghe thấy bà ta nói thế thì mấy người đứng ở cửa hóng chuyện đều nhìn về phía Trương Đại Nương.
Trương Đại Nương cũng nghe được, mà trên thực tế bà ta đúng là đã thu nửa lượng bạc kia. Bà ta xấu hổ nhìn quanh, thấy trên mặt người khác đều là khinh thường thì lập tức đỏ mặt, lấy tay gạt bọn họ ra mà đi, miệng ồn ào nói “Cho qua, cho qua đi……” sau đó cứ thế chuồn mất.
Trương Tiểu Oản vừa thấy bà ta chạy thì lập tức khóc lớn, gào với theo, “Nãi nãi, nếu bà một hai phải muốn mạng cả nhà ta thì chờ phụ thân về, cả nhà chúng ta đến nhà bà c.h.ế.t cho bà xem, để bà vừa lòng……”
Trương Đại Nương còn chưa chạy xa, nghe thấy lời này thì thiếu chút nữa vấp ngã chổng vó. Bà ta xoay người, thở hổn hển, há miệng gào to: “Ông trời mau xuống mà nhìn, Trương gia làm sao lại có loại cháu gái ác độc thế này? Loại cháu này không phải con cháu của Trương gia, nếu Trương A Phúc không đánh chết, không đuổi nó ra khỏi nhà thì từ nay về sau nhà bọn chúng và Trương gia sẽ không có quan hệ gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-31.html.]
Nói xong bà ta hung hăng vung tay, oán hận mà rời đi.
Người trong thôn vừa thấy ầm ĩ đến muốn c.h.ế.t muốn sống, hơn nữa Trương Đại Nương cũng đi rồi, chẳng còn gì để xem nữa thì cũng sôi nổi giải tán. Chu thím trước đây từng cho nhà nàng mượn gạo do dự một chút rồi đi lên kéo Trương Tiểu Oản khóc đến hơi thở thoi thóp dậy. Bà vừa thở dài vừa nói với Lưu Tam Nương sắc mặt nhợt nhạt
ngồi im lặng ở bên cạnh: “Tam Nương, chúng ta biết nhà ngươi khổ, cuộc sống này chậm rãi chịu đựng rồi cũng khá hơn thôi……”
Lưu Tam Nương miễn cưỡng cười với bà ấy, cuối cùng cũng mở miệng, “Đa tạ tẩu tử an ủi……”
Bà đón lấy Trương Tiểu Oản, đỡ nàng ngồi lên ghế, rồi lại vỗ vỗ lưng nàng. Trương Tiểu Oản biểu diễn quá lực, thân thể này cũng chưa khỏe hẳn nên hiện tại sức lực không còn bao nhiêu. Nàng ngồi trên băng ghế mà nấc, nhất tời không dừng lại được.
“Cháu gái đáng thương……” Chu thím tính tình thiện lương thấy thế thì đỏ mắt, nâng ống tay áo lau khóe mắt rồi rời đi.
Đám người đi hết rồi mới khiến Trương Tiểu Oản như trút được gánh nặng. Nàng cúi thấp đầu nghĩ vừa rồi nàng nhìn thấy Trương Đại Nương nhanh nhẹn dũng mãnh ngồi trên đất mà khóc thì đầu óc cũng rối loạn. Trong nháy mắt kia nàng thật sự sợ lão bà nương này một khi biết nhà bọn họ có của ăn, lại có tiền thì nhất định sẽ không chịu đi nếu không lấy được hết.
Vì thế nàng dứt khoát làm thật lớn, chặt đứt quan hệ hai bên, như thế đỡ cho bà ta sau này dòm ngó nhà nàng. Đương nhiên nếu bọn họ dám đến thì Trương Tiểu Oản cũng dám đánh đuổi bọn họ ra.
Chỗ mềm mại trong lòng nàng từ trước đến giờ chỉ hướng đến người nhà.
*********
Vốn dĩ người trong thôn cũng có đồn đoán về việc Trương A Phúc đi sớm về khuya, lại có cả việc chữa bệnh cho Trương Tiểu oản và việc mua quần áo mới của hai cha con. Bọn họ vẫn bàn luận sôi nổi về việc này mấy ngày nay.