XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 285

Cập nhật lúc: 2025-01-07 10:33:49
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến tối Uông Vĩnh Chiêu tỉnh lại thì thấy Hoài Mộ đang ghé vào trong n.g.ự.c hắn chơi dây thừng, phụ nhân kia thì ngồi ở bên cạnh nhìn thấy hắn thì cười.

“Đã giờ Thân, ngài ăn chút đồ ăn rồi lại đi qua.” Ánh mắt nàng nhu hòa nói vậy.

Uông Vĩnh Chiêu gật đầu còn Hoài Mộ thì nhìn hắn sau đó nhẹ nhàng cọ khuôn mặt nhỏ lên mặt hắn, ôn nhu gọi, “Phụ thân……”

Uông Vĩnh Chiêu nhếch khóe miệng, sờ tóc hắn. Lúc này có bà tử đi tới ôm Hoài Mộ, đứa nhỏ vẫy tay với cha mẹ mình rồi theo bà tử đi ra ngoài. Uông Vĩnh Chiêu thu lại ánh mắt, xuống giường để Trương Tiểu Oản mặc quần áo cho.

Lúc nàng giúp hắn mặc xong thì lấy một bát cháo sâm tới. Uông Vĩnh Chiêu uống một ngụm rồi bất ngờ nói, “Ngươi ở lại trong nhà đi.”

Nàng chỉ cười không nói gì, nhưng lúc hắn cất bước ra cửa nàng vẫn lẽo đẽo đi theo phía sau. Hắn lại cười khổ đi chậm lại để nàng đuổi kịp.

Thôi, trong phủ kia làm sao thiếu được nàng, hơn nữa có nàng ở đó thì hắn mới yên tâm. Nàng không đi thì không biết sẽ có bao nhiêu việc lại nảy sinh nữa.

*******

Bọn họ qua đó thì thấy Giang Tiểu Sơn thở ra một hơi thật to. Đợi bọn họ vào phòng rồi hắn mới theo chân bọn họ bẩm báo sự tình hôm đó: Hậu viện vẫn rất loạn, có ba gian tế bị kéo ra nhưng vì hai người không ở đó nên ba vị lão gia và các vị phu nhân không dám tự chủ trương. Phải chờ bọn họ tới thì việc này mới được giải quyết. Ban ngày mọi người đã thúc giục Giang Tiểu Sơn hai lần bởi vì việc này quan trọng nên không thể trì hoãn. Giang Tiểu Sơn phải cố gắng nén áp lực đó mới nhẫn nợi chờ được bọn họ tới bây giờ.

Ngay sau đó Uông Vĩnh Chiêu đi tiền viện còn Trương Tiểu Oản đi hậu viện cùng Uông Dư thị gặp mặt rồi bắt đầu xử lý chuyện trong phủ. Lúc này Uông phủ không thể so với lúc còn ở thôn Phiến Diệp Tử trước kia với một vài bà tử nha hoàn. Lúc này chỉ nguyên nha hoàn cũng đã có hơn 130 người, bà tử là 40 người, các vị chủ tử lớn nhỏ có đến 27 người, di nương cũng có tới 30 người……

Nhân số và bối cảnh phía sau mỗi người đã được thăm dò kỹ hôm qua nhưng hôm nay trì hoãn đến lúc này chưa xử lý. Trương Tiểu Oản cũng không lãng phí nhiều thời gian mà gọi phu nhân của các phòng tới.

Uông Đỗ thị, Uông Thân thị, Uông Dư thị hành lễ xong thì ngồi xuống, Trương Tiểu Oản đạm mạc nói, “Lúc này ta cũng không cùng các muội nói vòng vo. Lúc trước Đại lão gia có lên tiếng để các muội thu dọn hậu viện của mình một lần cho sạch sẽ. Hiện tại các muội nói xem việc đó đã làm đến đâu rồi?”

Mấy phụ nhân không nói gì, đợi một hồi Uông Đỗ thị mới mở miệng trước. Nàng ta không nhẹ không nặng mà nói, “Nhị lão gia nhà muội nói mấy di nương của ngài ấy cực kỳ quy củ, đợi đến lúc đó chỉ cần dặn dò các nàng là được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-285.html.]

Trương Tiểu Oản nghe thấy thế thì lạnh lùng nhìn về phía nàng ta, Uông Đỗ thị bị nàng nhìn thì rũ mắt không muốn đối diện.

“Nói cho hết đi, có người nào ngươi thấy không đúng thì nói ra để ta so với danh sách trong tay ta xem có trùng nhau không.”

“Đúng thì thế nào? Không đúng thì thế nào?” Uông Đỗ thị rũ đầu nhẹ giọng nói.

“Nếu đúng với danh sách thì không phải chuyện ta với muội có thể nói rồi,” Trương Tiểu Oản nhẹ nhàng bâng quơ đáp, “Việc này Đại lão gia sẽ tự gọi người xử lý.”

“Là Đại lão gia làm chủ sao?” Uông Đỗ thị liếc nàng một cái, không nhịn được cắn răng hỏi.

“Phải.”

“Vậy muội sẽ…… Nói.” Uông Đỗ thị lại cắn cắn môi, nửa ngẩng đầu nhẹ giọng mà nói ra mấy cái tên.

Theo lời nàng ta Trương Tiểu Oản đối chiếu danh sách trong tay, thấy có hai người trùng nhưng Uông Đỗ thị lại nói những 4 người.

“Viết hết lên đi.” Trương Tiểu Oản lúc này nhẹ gật đầu với Uông Dư thị.

Ngồi đối diện với Uông Đỗ thị chính là tam phu nhân Uông Thân thị. Lúc này nàng ta nghe thấy Uông Đỗ thị nói ra vài người kia, thấy tới lượt mình thì do dự một chút rồi nói ra tên năm người.

Uông Dư thị ở chỗ này ghi nhớ nhân số, thấy đã xong hai người kia lập tức mang theo nha hoàn cáo lui. Tới chỗ cửa hai vị phu nhân thoáng nhìn qua nhau, lại nhìn quyển sổ nơi chủ vị. Trương Tiêu Oản nãy giờ không thèm nhìn bọn họ một cái nay lại liếc mắt, bọn họ cũng hành lễ với nàng sau đó cầm khăn che miệng rồi mới đi ra.

Cửa bị người ta đóng lại, chờ trong phòng hoàn toàn an tĩnh Uông Dư thị mới mở miệng nhàn nhạt nói với Trương Tiểu Oản, “Đám người cũ này đi thì rồi sẽ có người mới.”

Trương Tiểu Oản nghe thấy thì không hề để ý mà khẽ lên tiếng. Một lát sau đợi nàng tự sao chép lại một bản mới ngẩng đầu lên nhàn nhạt nói với Uông Dư thị, “Đại lão gia nói, Uông gia thứ tử thứ nữ đã có đến tám nam, bốn nữ. Đích tử và đích nữ cũng có tới 10 người, còn cháu nối dõi nhà chúng ta cũng lớn nên về sau nếu đám di nương này có thể thêm con cháu cho Uông gia là tốt, nếu không thể thì cũng chẳng sao. Chủ yếu vẫn là các ngươi phải thêm con vợ cả, như thế mới đáng được khen ngợi.”

Loading...