XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 281

Cập nhật lúc: 2025-01-07 10:30:40
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối tháng ba thời tiết vẫn rét lạnh, Uông Vĩnh Chiêu cùng Uông Hoài Thiện trở về Thượng Thư phủ. Hoài Thiện chỉ được nghỉ ngơi một đêm là đã phải dẫn quân đi.

Sáng sớm Trương Tiểu Oản cán mì sợi cho hắn, nhìn hắn ăn một bán to sau đó nàng mới mỉm cười tiễn hắn đi trong nắng sớm.

Trước khi lên ngựa, Uông Hoài Thiện mặc một thân áo giáp của Hắc Lang doanh, nhìn Trương Tiểu Oản thật lâu rồi mới nghiêm túc nói với Uông Vĩnh Chiêu đang đứng ở bên người nàng, “Phụ thân đại nhân, đợi ngày sau ta và ngài nếu không nợ không thù và nếu ngài không thích mẫu thân ta nữa thì để ta đến đón nàng tới chỗ ta?”

Hắn nói rất nghiêm túc, Uông Vĩnh Chiêu nhìn vào mắt hắn sau đó nhàn nhạt gật đầu. Đợi hắn mang người đi rồi hắn mới nhìn về phía Trương Tiểu Oản. Nàng mỉm cười nhìn hắn, nhẹ giọng nói, “Ngài đã làm rất tốt.”

Uông Vĩnh Chiêu nghe được lời này thì nhíu mày, nhưng lúc xoay người bước đi hắn vẫn đi chậm hơn bình thường rất nhiều, vừa lúc để Trương Tiểu Oản có thể không nhanh không chậm mà đi theo bên người hắn. Hai người cầm tay vào hậu viện, lúc vào tới nhà chính Uông Vĩnh Chiêu nói với nàng, “Hai vị di nương kia ngươi muốn xử trí như thế nào?”

Hắn nói rất đạm mạc nên trong một lúc Trương Tiểu Oản không biết trong lòng hắn nghĩ thế nào. Hôm qua nàng nói xong với hắn những lời này thì hai người cũng ngủ mất, chẳng ai nghĩ đến việc bàn bạc vấn đề này thế nên bây giờ nàng cũng bình tĩnh nói, “Ta muốn hỏi ngài trước.”

“Ừ,” Uông Vĩnh Chiêu trầm ngâm một chút rồi nói, “Vốn phải loạn côn đánh chết, nhưng triều ta năm nay muốn an khang, văn võ bá quan trong triều phải làm gương……”

“Vâng.” Trương Tiểu Oản nhu thuận mà đáp.

“Đưa đi Tê thôn đi.”

Hắn nói xong thì trong nhà chính là một mảnh tĩnh mịch. Tuy Trương Tiểu Oản đã nghĩ đến nhiều khả năng nhưng trăm triệu không đoán được hắn lại muốn đưa hai người này tới Tê thôn. Tê thôn là thế nào? Đó là nơi nữ quyến của quan viên không có con nối dõi, không nhà mẹ đẻ mà về cũng không có người phụng dưỡng. Nơi đó nàng mới chỉ nghe thấy phu nhân của Hình Bộ Thượng Thư nói tới một lần nhưng thế cũng đủ để nàng biết đó là nơi mà người hạ đẳng cũng không thèm ở. Những phụ nhân đó bị nhốt trong một khu đất, sau khi đưa vào thì một ngày chỉ được ba cái màn thầu, mười năm chỉ được phát một bộ quần áo, cả đời không được rời khỏi đó nửa bước.

Đó là nơi sống không bằng chết, Trương Tiểu Oản không tin Uông Vĩnh Chiêu không biết chuyện này. Hai người kia dù sao cũng là những người quốc sắc thiên hương, bị như thế còn không bằng đánh c.h.ế.t bọn họ cho rồi……

“Lão gia……” Trương Tiểu Oản l.i.ế.m liếm miệng, khô khốc nói, “Ngài xem có thể đưa họ tới am ni cô không? Mang tóc tu hành, để các nàng tự sám hối.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-281.html.]

“Không được.”

Chỉ hai chữ ngắn gọn lại dứt khoát khiến Trương Tiểu Oản cười khổ cố gắng thuyết phục, “Lệ di nương dù sao cũng là……”

“Chỉ là mẹ đẻ của một đứa con vợ lẽ, ngươi mới là đương gia phu nhân của cái nhà này.” Uông Vĩnh Chiêu đánh gãy lời nàng sau đó nói, “Ta đi tiền viện.” Dứt lời hắn lập tức rời đi.

Trương Tiểu Oản ngồi ghế trên, cả người lạnh lẽo mất nửa ngày mới hồi lại. Đợi một lúc sau Thính quản gia mang theo mấy bà tử tới xin chỉ thị của nàng thì nàng mới đỡ bàn đứng lên.

Thính quản gia lại nói một câu, “Lão nô sẽ mang người tới hậu viện mang hai vị di nương kia rời đi……”

Nhưng Trương Tiểu Oản không làm sao gật đầu được. Thính quản gia cũng chỉ hỏi một câu này rồi không hỏi nữa, ông ta nhẹ thở dài, mang theo bốn bà tử cường tráng thi lễ rồi mới đi ra ngoài.

Trương Tiểu Oản lại đỡ cái bàn chậm rãi ngồi xuống, cuối cùng nàng nhắm mắt, cố gắng nén nước mắt nóng bỏng về. Thế đạo này đúng là có thể ăn thịt người.

*******

Tháng tư mùa xuân ấm áp lên nhưng Trương Tiểu Oản ăn uống lại không bằng trước. Uông Vĩnh Chiêu chỉ ăn bữa sáng và tối với nàng nhưng cũng nhìn ra nàng ăn ít hơn. Ngày hôm sau hắn lập tức cho mời đại phu tới.

Hôm đó Uông Vĩnh Chiêu cũng không nói gì, ăn sáng xong hắn cũng vẫn vào cung làm việc, đến tối về dùng cơm, tập kiếm, tắm gội xong hắn xõa tóc đi ngủ. Đoạn thời gian này hàng đêm hắn đều ngủ bên người nàng nhưng chuyện kia lại không làm nhiều.

Đợi tới khi Trương Tiểu Oản ăn uống có vấn đề 5,6 ngày liền thì đại phu cũng được thay đổi thành một vị thần y dân gian nhưng tình huống của nàng cũng không chuyển biến tốt đẹp hơn. Đến giữa tháng tư trong cung có nữ y tới.

Cứ thế Trương Tiểu Oản lại được thêm mấy thang thuốc bổ nữa, cũng không dám ăn uống vỡ vẩn nữa. Mỗi buổi sáng tối ăn cùng Uông Vĩnh Chiêu nàng cũng đã có thể từ nửa bát ăn lên một bát cơm. Sau khi ăn xong nàng lại uống một bát thuốc bổ đúng theo lời dặn của nữ y.

Loading...