Uông Vĩnh Chiêu nghe được lời hắn thì lập tức nghiêng người bám vào bụng ngựa, nhưng lại chỉ thấy một cái túi xẹt qua trước mặt. Lúc này Uông Hoài Thiện đã phóng ngựa qua hắn, Uông Vĩnh Chiêu hừ lạnh một tiếng, lại vung roi quất qua phía kia.
Hai người luân phiên lúc thì Uông Vĩnh Chiêu dẫn trước, lúc lại là Uông Hoài Thiện dẫn trước, cứ thế phóng ngựa về phía trước. Không đến bao lâu Hồ gia thôn đã ở trước mặt. Lúc này Uông Vĩnh Chiêu dẫn đầu ở phía trước, Uông Hoài Thiện ở phía sau bi phẫn mà kêu, “Ngươi chớ có ngăn cản ta!”
Uông Vĩnh Chiêu nghe được thì càng mạnh mẽ vung roi ngựa. Cuối cùng chiến mã của hắn vẫn hơn chiến mã của gia binh nên con ngựa màu mận chín cứ thế bỏ xa Uông Hoài Thiện.
Lúc này tới một chỗ rẽ, Uông Vĩnh Chiêu đã biến mất trước mặt hắn, nhưng Uông Hoài Thiện lúc trước còn bi phẫn bây giờ lại cười đắc ý, kéo cương ngựa để ngựa chạy một con đường nhỏ khác.
Lão đông tây kia muốn cùng hắn đoạt mẹ sao? Đừng mơ, hắn chính là lớn lên ở Hồ gia thôn đó!
Uông Hoài Thiện đi đường tắt, nhanh chóng tiến đến nhà kia. Vừa đến cửa hắn đã siết chặt dây cương mà em họ của Hồ Cửu Đao là Hồ lão tam chạy ra thấy hắn thì la oai oái, “Thiện ca nhi, ngài đã tới.”
“Tam thúc, ngài giúp cháu trông ngựa nhé.” Uông Hoài Thiện ném dây cương cho ông ta sau đó vỗ vỗ vai rồi chạy vội vào trong nhà, “Mẫu thân, mẫu thân, mẫu thân……”
*******
Lúc này Trương Tiểu Oản đang ngồi trong nội thất cùng tộc trưởng phu nhân. Nàng nghe thấy giọng này thì lập tức cười nói với lão phu nhân, “Tiểu bá vương nhà ta tới rồi.”
Nàng vừa dứt lời thì Uông Hoài Thiện đã đến gần, vì thế nàng cũng ngẩng đầu gọi với ra cửa, “Ở đây.”
Trong khoảnh khắc, một bóng người lóe vào, không đến một chớp mắt hắn đã quỳ xuống dưới chân nàng, tay đặt lên đầu gối nàng, ngước mặt gọi, “Mẫu thân.”
Trương Tiểu Oản nhìn thấy khuôn mặt thon gầy của hắn, còn có quầng thâm trước mặt thì mắt đã đỏ. Ngàn khổ vạn khó cũng chưa khiến nàng khóc nhưng lúc này nàng vươn tay sờ sờ mặt hắn, phải cố lắm mới nhịn được mà cười nói, “Lại không nghe lời sao?”
Uông Hoài Thiện “Ô” một tiếng, hít hít cái mũi nói, “Ngài yên tâm, con chắc chắn sẽ đi thỉnh tội.”
Trương Tiểu Oản không nói gì nữa mà chỉ bảo hắn, “Mau mau bái kiến Hồ lão phu nhân.”
“Hồ tổ thẩm thẩm.” Hoài Thiện gọi lão phu nhân một tiếng.
Được đương kim Thiện Vương kêu một tiếng tổ thẩm thẩm, lão phu nhân kia cười đến mặt híp lại chỉ còn một khe, bà ta kích động móc ra quà gặp mặt mà lão tộc trưởng muốn bà mang đi tặng sau đó kiên quyết nhét nó vào tay hắn, hiền từ nói, “Ngoan quá, nháy mắt mà ngài đã lớn thế này rồi.”
Trước kia Hoài Thiện đọc sách ở Hồ gia thôn cũng ăn không biết bao nhiêu đồ ăn vặt bà ấy cho nên lúc này thấy lão phu nhân cho quà thì hắn cũng móc móc trong n.g.ự.c nhưng chẳng tìm thấy cái gì đáp lễ. Cuối cùng vẫn là Trương Tiểu Oản ôn tồn cười nói với lão phu nhân, “Đa tạ ngài có tâm, đợi lần sau ta tới bái kiến hai vị sẽ tặng ngài quà đáp lễ sau.”
“Sao phải thế?” Lão phu nhân vội từ chối.
Trương Tiểu Oản vươn tay vỗ vỗ tay bà ấy, đang muốn cười nói hai câu thì nghe thấy cạnh cửa có một loạt tiếng ngựa hí. Nàng tức khắc ngừng lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-277.html.]
“Ông ta tới.” Uông Hoài Thiện vừa nghe đã bĩu môi, lại thấy Trương Tiểu Oản cười nhìn hắn một cái thì vội nhịn lời sắp nói lại. Được rồi, dù sao hắn cũng nhìn thấy mẹ hắn trước, nói thế nào thì cũng là hắn thắng một trận.
Nghĩ thì nghĩ thế nhưng hắn vẫn cúi đầu, ở trước mặt mọi người nhẹ giọng nói bên tai Trương Tiểu Oản, “Con mới là người muốn gặp mẫu thân nhất mà không phải ông ta, ngài đừng bị lừa.”
Trương Tiểu Oản quay đầu, nhìn thấy đôi mắt nôn nóng của hắn thì ôn nhu cười cười, lại vươn tay nói, “Đỡ ta đứng lên đi.”
Hoài Thiện đỡ nàng lên mới phát hiện mẹ hắn đi lại không tiện, hai chân giống như không thể bước nổi.
“Con phải nghe lời, hiểu chuyện có biết hay không?” Trương Tiểu Oản yêu thương mà sờ sờ mặt hắn sau đó nhẹ giọng dặn.
“Đã biết.” Uông Hoài Thiện cảm thấy đau xót vô cùng, hắn đỏ mắt nghẹn ngào đáp lời nàng.
Trương Tiểu Oản lại không nhiều lời, đợi Hoài Thiện đỡ nàng ra cửa thì lập tức thấy nam nhân đang bước nhanh đi vào. Nàng mỉm cười với hắn.
Đợi người kia thở hổn hển đi tới gần, hai mắt nhìn chằm chằm nàng thì nàng mới vươn tay. Hơi thở hắn bá đạo vây quanh nàng, mà nàng thì đỡ cánh tay hắn nhẹ giọng nói, “Ngài đừng tức giận với ta, hiện tại trên đùi ta bị thương, sợ là không đứng thẳng được bao lâu, cũng không cong eo hành lễ với ngài được.”
Nàng vừa mới dứt lời thì đã thấy Uông Vĩnh Chiêu vươn chân, ngoan tuyệt mà đá về phía Uông Hoài Thiện ở bên cạnh nàng. Uông Hoài Thiện tránh thoát, lại cảm thấy không nuốt được cục tức này nên lập tức khóc lóc tố cáo, “Mẫu thân, ông ta lại đánh con, con đã là Thiện Vương mà ông ta còn đánh con!”
Trương Tiểu Oản cười khổ, còn chưa nói gì thì đã thấy Uông Vĩnh Chiêu rét lạnh hỏi nàng, “Bị thương ở đâu?”
“Ở chân, do cưỡi ngựa mà bị.” Trương Tiểu Oản cười khổ đáp.
Lúc này Uông Vĩnh Chiêu hung tợn mà liếc nhìn nàng một cái sau đó hắn cong eo, hai tay ôm lấy nàng bế lên.
“Có đau không?” Hắn lạnh như băng mà hỏi nàng.
“Còn được.” Trương Tiểu Oản nói.
Lúc này Uông Hoài Thiện tới gần thì thấy Uông Vĩnh Chiêu lại đá một cái. Lần này hắn không tránh kịp nên bị đá trúng mông. Uông Hoài Thiện oa oa kêu gào lên, “Mẫu thân, ông ta lại đánh con, phụ thân đại nhân vô duyên vô cớ đánh đứa con trai là Thiện Vương của mình.”
Hắn rống quá lớn khiến mấy nhà xung quanh đều nghe thấy hết. Nếu như không phải phụ nhân trong lòng hắn cầu xin nhìn hắn thì Uông Vĩnh Chiêu lập tức có thể đá cho cái tên nghiệt tử này m.ô.n.g nở hoa.
Thấy Uông Vĩnh Chiêu trừng mình, Uông Hoài Thiện lại nhớ tới lời Trương Tiểu Oản mới vừa nói với mình sau đó chắp tay nức nở nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Là hài tử không phải, nhất định đã làm sai việc gì khiến phụ thân đánh. Nếu muốn đánh thì ngài đánh đi.”
Nói xong hắn giơ m.ô.n.g lên cho Uông Vĩnh Chiêu đá, còn dùng tay áo mạnh mẽ xoa mặt, làm như đã khóc thảm thiết.
Cái này khiến Uông Vĩnh Chiêu tức giận đến không kịp nghĩ, lập tức bất chấp người khác đang nhìn mà đá qua làm Uông Hoài Thiện ngã chổng vó.