XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 268

Cập nhật lúc: 2025-01-06 20:35:13
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên tiếp vài ngày Uông phủ đều an tĩnh, trong hoàng cung cũng không có người tới, chi phí cho các di nương đều giảm một nửa vậy mà cũng không có ai khóc lóc kêu ca.

Qua nửa tháng vết thương trên người Uông Vĩnh Chiêu đã tốt hơn, người trong hoàng cung lúc này mới tới. Sáng sớm Uông Vĩnh Chiêu ra khỏi cửa, buổi tối có người trong cung tới báo Hoàng Thượng giữ hắn lại trong cung dùng bữa.

Đến giờ Hợi Uông Vĩnh Chiêu mới về phủ. Hắn đi thẳng đến hậu viện, ôm lấy Trương Tiểu Oản đang ngồi ở chính đường xem xét đồ đạc và chờ hắn.

“Làm sao thế?” Trương Tiểu Oản kinh ngạc.

Uông Vĩnh Chiêu bế nàng lên, lại đặt nàng xuống ghế sau đó phất áo choàng ngồi xuống theo. Hắn nhìn khuôn mặt bình tĩnh pha chút nghi hoặc của nàng rồi cười nói, “Ngươi quả thật là thú vị vô cùng.”

Trương Tiểu Oản đạm mạc cười, “Là chuyện tốt?”

“Ừ.” Uông Vĩnh Chiêu lại dán đến, nhìn kỹ mặt nàng rồi nói, “Chuyện cực kỳ tốt.”

Trương Tiểu Oản đứng dậy, cầm ấm trà rót một chén đặt trước mặt hắn rồi nói, “Vậy là tốt rồi.”

Uông Vĩnh Chiêu thấy nàng không kinh ngạc không tò mò, lại càng không hỏi thì cười khẽ một tiếng rồi không nói gì. Lúc đi ngủ hắn có chút lãnh đạm, Trương Tiểu Oản cũng không cho là đúng mà chỉ hầu hạ hắn lên giường sau đó thổi tắt đèn. Đợi phòng ngủ hoàn toàn đen nàng mới cởi hết xiêm y trên người, cứ thế chui vào trong chăn.

Uông Vĩnh Chiêu ôm nàng, còn chưa phản ứng lại thì đã thấy cả người nàng trượt xuống, hơi thở của hắn càng ngày càng nặng nề.

Mãi một lúc sau Trương Tiểu Oản mới thò đầu ra từ phía dưới, phun chất lỏng trong miệng ra cái khăn nàng để bên cạnh rồi ghé vào trên người Uông Vĩnh Chiêu, nhỏ giọng hỏi hắn, “Vị kia nói gì với ngài mà khiến ngài vui vẻ thế.”

Uông Vĩnh Chiêu thở phì phò, nửa ngày còn chưa hoàn hồn từ cảm xúc thăng hoa kia. Ngực hắn kịch liệt phập phồng, ma sát với n.g.ự.c mềm của nàng khiến hắn thoải mái siết lấy eo nàng. Thật muốn siết nàng nhập vào người mình mà.

“Ngài không vui, hiện tại không muốn nói cho ta sao?” Phụ nhân kia lặng lẽ nói bên tai hắn, còn dùng lưỡi l.i.ế.m lỗ tai hắn.

Uông Vĩnh Chiêu tức giận thật sự, trách mắng nàng, “Ngươi học được mấy thứ hoang đường này từ đâu?!”

Răn dạy thì răn dạy nhưng khi đầu lưỡi nàng tìm được lỗ tai hắn thì cả người Uông Vĩnh Chiêu cứng đờ. Hắn giống như một kẻ vô dụng đang đợi bị làm thịt, chỉ có thể tùy ý nàng thao túng, đốt từng đốm lửa trên người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-268.html.]

*******

Nam nhân dưới thân càng ngày càng thở dồn dập, thân thể hắn cứng như một cục đá khiến Trương Tiểu Oản yên lặng cười.

Ở trong bóng tối, nàng xốc chăn lên ném tới cuối giường sau đó ngồi lên eo hắn. Nàng cúi đầu dùng giọng nói khàn khàn lười nhác của mình nói bên miệng hắn, “Ngài thật sự không nói cho ta?”

Lúc này, nơi tư mật của nàng chỉ cách nơi dâng cao của hắn ngắn ngủn nửa ngón tay.

“Ngươi……” Uông Vĩnh Chiêu hung hăng mà bóp lấy cái m.ô.n.g nàng, hơi thở dày đặc đến nỗi miệng mũi Trương Tiểu Oản đều là hương vị của hắn.

Hắn chỉ nói được một từ này rồi giống như không nói nổi nữa. Lúc Trương Tiểu Oản hôn hắn thì lại dùng n.g.ự.c mình hơi hơi vuốt ve người hắn, sau đó nhẹ giọng hỏi, “Thật sự không nói sao?”

“Ngươi phụ nhân này!” Uông Vĩnh Chiêu thật sự đã bùng cháy, hắn bóp chặt lấy eo nàng, mắt thấy chuẩn bị đè nàng xuống dưới.

“Đừng……” Trương Tiểu Oản nắm chặt lấy tay hắn, gấp gáp nói, “Ngài nói đi ta sẽ cho ngài thứ càng tốt hơn.”

Chỉ một câu này đã khiến cả người Uông Vĩnh Chiêu đang từ thế vận sức chờ động mà dừng lại. Ở trong bóng đêm, hắn thở dốc như một con dã thú vào mùa xuân, bất lực kêu gào.

“Vừa rồi không phải ngươi không muốn biết sao?” “Ta chỉ muốn ngài nói cho ta vào lúc này.”

“Ngươi……”

Trương Tiểu Oản l.i.ế.m liếm miệng, l.i.ế.m khuôn mặt mướt mồ hôi của hắn hai cái, dùng cổ họng khàn khàn nhẹ nhàng thở dài nói, “Thật mặn, không khác gì chỗ kia của ngài.”

Những lời này của nàng khiến tổ ong vò vẽ Uông Vĩnh Chiêu thật sự bị chọc thủng, hắn xoay người đè nàng xuống, mạnh mẽ đùa nghịch. Sau khi xong việc hắn còn chưa thỏa mãn, lúc nghỉ tạm hắn dùng tay vuốt ve eo nàng, giận dỗi nói, “Những lời ngươi vừa nói là gì, lại nói thêm một lần đi.”

Hai chân Trương Tiểu Oản lúc này có chút không khép lại được. Nàng chỉ đành cười khổ, nàng cho rằng mình có thể chọc ghẹo nam nhân này nhưng đến khi thật sự động thủ thì nàng vẫn đánh giá sai lực lượng hai bên. Nhưng nàng bất đắc dĩ vẫn phải theo đúng kế hoạch ban đầu mà làm lại một lần.

Bởi vì đã làm một lần nên lần này vừa kết thúc nàng đã ngất luôn. Trong lúc ngủ mơ nàng mơ hồ cảm thấy cơ thể mình run lên, nhưng đến sức lực mở mắt ra nàng đều không có.

Loading...