XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 267

Cập nhật lúc: 2025-01-06 20:33:19
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này Trương Tiểu Oản mới trở về hậu viện, đi qua chỗ di nương kia. Nghe nói nàng ta thắt cổ tự sát, còn để lại một phong thư câu chữ đều nói Trương Tiểu Oản ghen tị, không cho Đại công tử đến hậu viện một bước khiến nàng ta chờ một thời gian dài không thể hầu hạ Đại công tử. Nàng ta thấy mình sống uổng, không chịu đựng được nên lấy mệnh ra nhắc nhở đại phu nhân phải hiền đức có lễ để các tỷ muội trong hậu viện thêm con cháu cho Uông gia.

Di nương ngày thường to gan, chuyện này Trương Tiểu Oản cũng đã nghe các quan phu nhân nói qua. Nhưng vì nàng ta là do hoàng đế ban thưởng nên có chút đặc biệt hơn……

Sau khi xem xét xong nàng đi vè chủ viện thì thấy Uông Vĩnh Chiêu còn chưa hoàn toàn tỉnh lại. Lúc Trương Tiểu Oản đổi khăn lạnh cho hắn thì hắn chỉ hơi ngước mắt sau đó lại nhắm lại.

Đại phu tới nói lần này Uông Vĩnh Chiêu bị thương không nhẹ không nặng. Thường ngày thể chất của hắn tốt, nếu hai ngày nay hết sốt thì cũng không có trở ngại gì. Nhưng mới có một ngày đã nhiều chuyện như thế rồi.

Trương Tiểu Oản tìm Thính quản gia tới hỏi, “Ông có chủ ý gì không?”

“Như lúc trước lão nô đã nói với ngài, Đại công tử nói khi ngài ấy không có ở đây thì mọi thứ đều do ngài quyết định.”

“Phải không?” Trương Tiểu Oản lẩm bẩm tự nói.

“Vâng.” Thính quản gia trả lời kiên định không thể nghi ngờ.

“Vậy thì theo lời ta vậy.” Giống như khi Lưu Nhị Lang vừa tới nàng đã lệnh cho người đến phóng hỏa nhà ông ta vậy. Lúc này nàng dứt khoát thay một thân áo trắng, cầm mấy phong thư ngày xưa Tĩnh Vương phi đã từng viết cho nàng đi tới cửa sau của Tĩnh Vương đốt chúng đi.

Nàng dập đầu với cái cửa kia, nhẹ giọng nói, “Ngài nói sau khi Tĩnh Vương thành nghiệp lớn sẽ bảo vệ an nguy cho một nhà của ta. Ta biết ngài không phải chỉ nói cho có, nhưng giờ ngài không còn nữa,

thời đại cũng bất đồng nên ta đốt thư này cho ngài để ngài yên tâm.

Trong lòng Trương thị ngài vĩnh viễn đều là Vương phi cao quý nói một không hai.”

Nói xong nàng lại dập đầu sau đó đứng lên rời khỏi ngõ nhỏ kia, lên xe ngựa về nhà. Sau khi về phủ nàng tìm mấy người Uông Vĩnh Chiêu tín nhiệm để họ đi làm việc. Nàng lệnh cho người dưới cởi xiêm y Uông phủ trên người di nương kia, mặc cho nàng ta một bộ áo vải thô mua bên ngoài sau đó để hạ nhân tùy tiện ném nàng ta ở đỉnh núi nào đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-267.html.]

Buổi tối hôm đó Trương Tiểu Oản ngồi ở nhà chính chờ vận rủi của mình nhưng không thấy người trong cung tới mà lại thấy Uông Vĩnh Chiêu tỉnh lại.

Nàng vội vàng trở về phòng, lúc này Thính quản gia đã nhẹ nhàng kể hết mọi chuyện với Uông Vĩnh Chiêu sau đó lui xuống. Uông Vĩnh Chiêu cười vươn tay với Trương Tiểu Oản, đợi nàng tới gần hắn mới để lộ ra khuôn mặt tái nhợt nhưng thần thái vui vẻ nói, “Nghe nói ngươi cho người đốt hậu viện nhà cữu cữu ngươi hả?”

“Không chỉ có thế,” Trương Tiểu Oản ngồi xuống bên cạnh hắn, lót một cái gối đầu cho hắn rồi nhàn nhạt nói, “Ta còn đem mỹ nhân Hoàng Thượng thưởng cho ngài ném tới đỉnh núi nuôi chó sói kìa.”

“Thật là ngoan độc.” Uông Vĩnh Chiêu cười thở dài, lại tiến đến bên má khẽ hôn nàng một cái.

Trương Tiểu Oản không d.a.o động, trong miệng vẫn không nhanh không chậm nói, “Có lẽ đợi thêm một lúc sẽ có người giúp ngài xử lý độc phụ này.”

“Ai?” Uông Vĩnh Chiêu nghe được thì buồn cười, nhưng vẫn ghé đến bên tai nàng nói, “Hoàng đế sao?”

“Vâng.”

“Ta lại nghe nói ngươi tới Tĩnh Vương phủ ngày xưa đốt thư.”

“Vâng.” Trương Tiểu Oản quay mặt, lại đỡ hắn nằm xuống, đắp chăn. Nàng nhìn nam nhân rên mặt không nhịn được ý cười kia nói, “Nhưng mà không biết có dùng được không.”

“Thư gốc đâu?” Tươi cười của Uông Vĩnh Chiêu chậm rãi phai nhạt, đôi mắt cũng không sáng ngời như lúc nãy nữa, “Đừng nói là ngươi đốt rồi.”

“Không.” Trương Tiểu Oản rũ mắt, duỗi tay sờ ấm trà bên cạnh thấy còn ấm mới rót một chén nếm hai ngụm rồi mới đút cho hắn. Đợi hắn uống xong nàng mới nhàn nhạt nói, “Đến lúc ngài cần dùng sẽ đưa cho ngài.”

“Nếu như không phải tới nước này thì có lẽ cả đời ngươi cũng chẳng nói với ta trong tay ngươi còn giữ thư hứa hẹn của Tĩnh Phượng Hoàng Hậu đâu nhỉ?” Khóe miệng Uông Vĩnh Chiêu lại nhếch lên cười, nhưng ý cười lúc này lại hơi lạnh băng.

“Chỉ là thư, có thể dùng làm gì đâu?” Trương Tiểu Oản duỗi tay ra chải vuốt đầu tóc của hắn nói, “Đây cũng chỉ là hạ sách, ta cũng coi như ngựa c.h.ế.t coi như ngựa sống mà chạy chữa. Ngài thì bệnh, ta không nghĩ ra được biện pháp nào vượt qua cửa ải này. Ngài cứ coi như ta ngu xuẩn là được.”

Dứt lời nàng gục đầu xuống, hai tay tháo búi tóc lỏng lẻo của hắn nói, “Chỉ cần ngài có thể tỉnh lại, sống thật tốt là được.”

Loading...