Một đường này Hoài Thiện kêu thảm thiết, Trương Tiểu Oản ở trong phòng nghe được thì không dám đi ra vì nàng sợ mình nhịn không được sẽ tiến lên khuyên.
Chờ động tĩnh xa rồi nàng mới ngã ngồi ở ghế dựa, tùy ý để nha hoàn cầm khăn vải lau vết thương trên trán cho nàng. Chỉ chút m.á.u nhưng đại phu vẫn tới bôi thuốc đồng thời nói là không đáng ngại.
Hoài Mộ tỉnh lại thì chơi một hồi, đợi Trương Tiểu Oản trở về nhà chính thì hắn cuối cùng mới gặp mặt mẹ mình. Thấy trên trán Trương Tiểu Oản bị thương thì hắn mếu máo vài tiếng sau đó dựa vào trong n.g.ự.c nàng khóc thay cho nàng.
Trong lòng Trương Tiểu Oản vẫn lo lắng hai cha con kia nên vẫn luôn căng thẳng, lúc này nàng nghe thấy Hoài Mộ dựa vào người nàng khóc thật sự thương tâm thì nàng không khỏi cứng họng. Lòng nàng lúc này mới coi như dễ chịu một chút, vì thế nàng ôm lấy Hoài Mộ mà chọc hắn cười.
Đợi đến giờ ngọ Trương Tiểu Oản vội kêu phòng bếp làm cơm, lại bảo Thính quản gia đi tiền viện gọi hai cha con kia tới ăn cơm trưa, nói rằng Hoài Mộ đang đợi cha và anh cùng về ăn cơm.
Thính quản gia chắp tay cười đáp lời rồi đi tiền viện gọi người. Không bao lâu sau Uông Vĩnh Chiêu đã mang Hoài Thiện tới.
Uông Vĩnh Chiêu thì nguyên vẹn, nhưng đứa con trai cả lớn lên giống hệt hắn, thân hình cũng sắp cao bằng hắn lại mặt sưng như bánh bao. Mặt hắn vừa sưng, miệng còn có vết bầm tím. Cái này khiến Trương Tiểu Oản không tự chủ được mà giật mí mắt. Hoài Mộ thì sợ tới mức mãi một lúc sau hắn mới há mồm gọi anh.
Trương Tiểu Oản thấy Hoài Thiện ngồi xuống, đôi mắt tủi thân nhìn nàng thì nàng mới nhẹ nhàng thở ra sau đó yên tâm đưa Hoài Mộ cho Uông Vĩnh Chiêu ôm. Nàng ôn nhu nói với hắn, “Ngài ôm Hoài Mộ một lát, ta đi vào bếp xào thêm hai món cho mọi người.”
“Không cần, để nhà bếp bưng đồ ăn họ làm lên.”
“Trong phòng bếp còn có canh trứng ta nấu cho ngài và Hoài Mộ. Để ta đi lấy.”
Uông Vĩnh Chiêu nghe thấy thế thì không tỏ ý kiến gì. Trương Tiểu Oản hành lễ với hắn, lại liếc nhìn Hoài Thiện đáng thương hề hề ở bên cạnh sau đó mới đi tới phòng bếp.
Lúc này canh trứng chưa nấu xong, nàng xào thêm thịt bò, chờ canh trứng nấu xong nàng bưng hai món này lên.
Lúc này trên bàn cơm đã dọn xong đồ ăn, đợi Uông Vĩnh Chiêu nhấc đũa thì người một nhà mới bắt đầu dùng cơm trưa. Hoài Thiện nhếch miệng nhe răng lấy muôi muốn múc canh trứng lại bị Trương Tiểu Oản cầm đũa ngăn lại.
“Đây là thức ăn kích thích, trên người của con có thương tích nên không được ăn.” Trương Tiểu Oản nhàn nhạt nói.
“Mẫu thân……” Hoài thiện sắp khóc rồi. “Ăn cái khác đi.”
Hoài Thiện lại duỗi tay đi gắp thịt bò nhưng lại bị Trương Tiểu Oản ngăn cản. Nàng nói “Cái này cũng thế.”
Hoài Thiện nghe xong thì giống như lập tức ném đôi đũa trong tay đi. Lúc này Uông Vĩnh Chiêu liếc hắn một cái khiến hắn nhớ tới người này chuyên nhè chỗ đau mà đánh hắn thì lại cầm đũa lên, héo héo mà gắp đồ ăn không phải do mẹ hắn làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-260.html.]
“Ca ca.” Hoài Mộ ngồi ở bên cạnh cha thấy thế thì không đành lòng. Hắn gắp một miếng thịt nhỏ trong bát mình muốn để vào trong bát của Hoài Thiện.
“Hoài Mộ,” Hoài Thiện nâng bát đưa tới trước mặt Hoài Mộ, tay cầm đũa thì duỗi lên quệt m.á.u loãng trên mũi chảy xuống, miệng cảm khái nói, “Có mỗi đệ là nhớ rõ ca ca.”
Trương Tiểu Oản thấy lúc hắn nói chuyện thì áp lực u ám lúc trước đã vơi phân nửa nên không nhịn được lại liếc Uông Vĩnh Chiêu một cái. Thấy hắn cũng đang nhìn mình, nàng cũng cười cười với hắn. Uông Vĩnh Chiêu không cho là đúng mà thu lại ánh mắt, tập trung ăn cơm không nói một lời.
Trương Tiểu Oản ngẩng đầu gắp phân nửa đồ ăn mình làm cho hắn, còn nửa còn lại thì trút vào bát nhỏ của Hoài Mộ.
Hoài Thiện ở bên cạnh thấy thế thì “A a a” kháng nghị nhưng cuối cùng vẫn không dám nói lời nào. Hắn bày ra vẻ mặt đau khổ, cúi thấp đầu đếm hạt cơm.
Ăn xong cơm trưa Trương Tiểu Oản lại bôi thuốc cho hắn. Lúc nàng sắp đi mới nhẹ nhàng nói với con trai mình, “Con mau nghỉ ngơi một hồi đi, chờ con tỉnh lại mẫu thân sẽ gội đầu cho con.”
“Thật sự?” Hoài Thiện vừa nghe thấy thế thì mắt đều sáng lên.
“Mẫu thân có từng gạt con chưa?” Trương Tiểu Oản sờ sờ tay hắn, tỉ mỉ nhìn bàn tay đang sưng lên của hắn, thấy không bị thương gân cốt thì mới an tâm.
“Ông ta sẽ giữ lời hứa chứ?” Uông Hoài Thiện lại nói, đôi mắt trừng thật lớn.
“Sẽ.” Trương Tiểu Oản kéo chăn đắp lên bụng cho hắn, nhàn nhạt nói, “Chỉ cần con không phạm sai lầm trong việc lớn là được.”
“Mẫu thân……”
“Ngủ đi, mẫu thân nhìn con ngủ rồi mới đi.” Nàng vẫn không đành lòng quá hà khắc với hắn nên lúc này nàng ngồi xuống bên người hắn, ôn nhu nói.
“Mẫu thân.” Uông Hoài Thiện giật giật đầu, dựa gần vào Trương Tiểu Oản sau đó mới nhắm mắt lại.
Đợi đến khi hắn tỉnh, Trương Tiểu Oản múc nước ấm tới trong viện gội đầu cho hắn. Hoài Mộ thì chạy chung quanh bọn họ lúc thì gọi mẹ lúc lại gọi Lão Hổ ca ca.
Có lẽ là do tay của mẹ hắn quá mềm nhẹ nên Uông Hoài Thiện lại uớt hốc mắt.
Gội đầu xong Hoài Mộ cẩn thận bò lên đầu gối hắn giúp hắn thổi thổi vết thương trên mặt. Trương Tiểu Oản thì ở đằng sau lau tóc cho hắn. Lúc này Uông Hoài Thiện mới cảm thấy hắn không mất đi mẹ của mình mà lại nhiều hơn một đứa em trai. Lúc này đứa nhỏ kia đang dùng cách của mình để toàn tâm toàn ý an ủi hắn.
Uông Hoài Thiện nghĩ mẹ hắn luôn đúng, nàng vì luyến tiếc hắn nên mới thương tâm. Nàng luôn đem toàn lực bảo vệ và mang đến cho hắn thứ tốt nhất.