XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 254

Cập nhật lúc: 2025-01-06 16:10:51
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tiểu Oản biết nếu nàng còn không cúi đầu thì với nàng mà nói vẫn có tổn hại. Vì thế sao không thả lỏng một chút, đối xử với hắn tốt một chút thì tình hình của nàng sẽ tốt hơn?

Nghĩ thông suốt rồi nàng cũng đối xử với Uông Vĩnh Chiêu tốt hơn một ít. Nếu điều này có thể khiến cuộc sống này không còn lạnh băng nữa thì nàng lui nửa bước, thuận theo hắn cũng có gì không được đâu?

Hiện tại nàng không chỉ có Hoài Thiện mà trong nhà còn có Hoài Mộ đang lớn lên. Hắn cũng là con nàng, nàng không thể vì chút kiên trì còn sót lại trong lòng mà đem cục diên vốn đang yên ổn biến thành không thể vãn hồi. Cứ thế ngồi chờ c.h.ế.t không phải là tính cách của nàng.

Sau giờ ngọ ngày hôm nay nàng tỉnh lại, chỉ thấy trong phòng im ắng. Nàng đỡ giường, chân còn chưa buông xuống đã thấy cả người đau nhức, phải nhẹ hít mấy hơi, đang muốn gọi người thì lại thấy cửa mở.

Người vào là Uông Vĩnh Chiêu, Trương Tiểu Oản cười khổ với hắn nói, “Ngài lại đây đỡ đỡ ta một cái.”

Uông Vĩnh Chiêu thoáng sửng sốt sau đó lập tức đi tới một tay đỡ nàng lên. Trương Tiểu Oản nghiêng đầu nhìn hắn một cái sau dó nhẹ giọng hỏi, “Hoài Mộ đâu?”

“Đang chơi với Tiểu Sơn.”

“Bây giờ là sau giờ ngọ đúng không? Ngài và hắn đã ăn cơm chưa?” “Ừ.”

“Ta không ngủ được, ngài gọi nha hoàn vào giúp ta mặc quần áo. Ta muốn đến nhà chính ngồi, thuận tiện dùng chút cơm.” Trương Tiểu Oản nhẹ nhàng nói, lại để tay mình vào tay hắn, sau đó ngẩng đầu nhợt nhạt cười với hắn.

Nàng cười cực kỳ thật lòng, ánh mắt lại trong trẻo. Lúc này hầu kết của Uông Vĩnh Chiêu lăn lộn thật nhanh, ánh mắt chợt chuyển qua rồi đứng dậy đi tới tủ quần áo. Thấy hắn muốn đích thân lấy quần áo cho nàng, Trương Tiểu Oản vươn tay nghịch sợi tóc bên tai, vén chúng ra sau tai rồi mới ở phía sau chỉ huy hắn, “Ngài thay ta lấy cái áo trong màu trắng kia tới, bên ngoài thì dùng bộ màu nguyệt bạch, cái váy bên dưới cũng lấy ra.”

“Cái này?” Uông Vĩnh Chiêu cầm lấy một kiện xiêm y màu trắng, Trương Tiểu Oản nhìn thấy thì cười gật gật đầu.

Uông Vĩnh Chiêu lấy xiêm y tìm được đến, Trương Tiểu Oản nhìn nhìn thì thấy áo trong có chút mới, nếu mặt bên trong thì có chút không khớp với áo màu trắng ở bên ngoài nên lại nói với hắn, “Cái này quá mới, mặc ở bên trong không tốt, ngài đổi một cái cũ hơn cho ta đi.”

Uông Vĩnh Chiêu nghe thấy thế thì nhẹ nhíu mày, sau đó không nói một lời mà đi tới tìm một kiện áo cũ mang đến. Trương Tiểu Oản đón lấy, ở trên giường mặc áo trong và áo ngoài trước. Lúc nàng xuống đất khom lưng thì thấy cả người vẫn đau đến hít một ngụm.

“Quá vô dụng.” Uông Vĩnh Chiêu vẫn đứng bên cạnh nhìn nàng mặc quần áo nhịn không được mắng, sau đó hắn ngồi xuống trên giường, ôm nàng lên đùi sau đó duỗi tay dài xuống tìm giày cho nàng.

Trương Tiểu Oản cũng cầm một cái đã tìm thấy mặc vào rồi nghiêng đầu nói với hắn, “Cả người ta đau đớn vô cùng, sợ là phải nghỉ ngơi hai ngày mới tốt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-254.html.]

Uông Vĩnh Chiêu mắt lạnh nhìn nàng, đôi mắt nhìn thấy phần n.g.ự.c nàng lộ ra vì dây lưng áo chưa cái hẳn. Thấy dấu vết trên đó, mắt hắn tối lại, lập tức quay đầu đi, mắt nhìn lên sợi tóc hỗn độn của nàng.

Lúc này Trương Tiểu Oản đã mặc xong giày, vỗ nhẹ cánh tay Uông Vĩnh Chiêu nói, “Ngài thả ta xuống đi, ta muốn mặc xong quần áo.”

Uông Vĩnh Chiêu vừa ngẩng đầu đã dễ dàng bế nàng lên khiến Trương Tiểu Oản sợ tới mức ôm lấy cổ hắn. Lúc này hắn mới nhẹ nhàng thả nàng xuống.

“Ngài làm gì chứ?” Trương Tiểu Oản cười khổ lắc lắc đầu, tay cầm váy đến mặt vào, sau đó sửa sang xong áo quần trên người mới đi tới bàn trang điểm.

Lúc nàng chải đầu, Uông Vĩnh Chiêu đứng ở kia. Trương Tiểu Oản chải đầu xong thì tùy ý vấn một búi tóc cho phụ nhân đơn giản, lại cắm hai cây trâm ngọc là xong.

Sau khi đứng dậy nàng nhìn Uông Vĩnh Chiêu vẫn nhìn nàng không chớp mắt thì không khỏi cười nói, “Ngài đi gọi nha hoàn tới để các nàng múc nước cho ta rửa mặt.”

Uông Vĩnh Chiêu giống như đang bực, trừng mắt nhìn nàng một cái sau đó đứng dậy đi ra khỏi phòng. Không đến một hồi Trương Tiểu Oản đã nghe được tiếng hắn gọi hạ nhân. Lúc này nàng mới thở ra một hơi.

Cứ như vậy thôi, tránh thoát không được thì còn có thể thế nào?

*******

Chờ nhìn thấy đồng hồ nước trong nhà chính Trương Tiểu Oản mới biết đã là giờ Thân. Chờ nàng ngồi xong, mới vừa mở rổ kim chỉ đã thấy Giang Tiểu Sơn ôm một mâm trái cây tiến vào. Hắn cười hì hì nói với Trương Tiểu Oản, “Phu nhân, đây là hoa quả mới vớt từ giếng lên, ngài mau ăn.”

Trương Tiểu Oản nhìn qua cư nhiên thấy có quả nho nàng chưa nhìn thấy bao giờ, lập tức hơi hoảng sợ hỏi, “Đây là từ đâu ra?”

“Đây là bồ đào, người Hạ bên kia tiến cống đến. Hoàng Thượng thưởng một ít cho Đại công tử của chúng ta, mà Đại công tử nói để xuống giếng một lúc cho lạnh ăn mới ngon. Lúc này ngài vừa tỉnh ngài ấy đã bảo tiểu nhân mang lên cho ngài. Đại phu nhân mau ăn mấy quả……”

“Cái này có chút lạnh, ta dùng cơm rồi sẽ ăn.” Trương Tiểu Oản cười nói.

Lúc này Uông Vĩnh Chiêu ôm Hoài Mộ vào cửa. Đứa nhỏ vừa thấy nàng đã giơ tay ra với nàng nói, “Mẫu thân, mẫu thân dậy rồi sao……”

Trương Tiểu Oản nghe thấy thì tươi cười cứng đờ, nhìn Uông Vĩnh Chiêu liếc mắt một cái. Không biết hắn nói gì với con, nàng chỉ đàng giữ nguyên nụ cười nói, “Mẫu thân hơi mệt nên ngủ quên.”

Cho dù nàng ngủ muộn một chút cũng phải tìm lý do cho hạ nhân nghe ư? Làm nữ chủ nhân mà giấu kín được như nàng thì cũng quá không tồi. Uông Vĩnh Chiêu nhẹ nhếch khóe miệng, ôm Hoài mộ ngồi vào bên cạnh nàng sau đó nói với Hoài Mộ, “Đừng nhiễu mẫu thân, để phụ thân ôm con.”

“Vâng.” Hoài Mộ nghe thấy thế thì thu tay, nhưng vẫn duỗi người ra thổi thổi lên mặt Trương Tiểu Oản nói, “Hoài Mộ thổi thổi, mẫu thân không mệt nữa.”

Loading...