Trương Tiểu Oản đi đến tiền viện kính trà cho Uông Quan Kỳ.
Uông Quan Kỳ gọi một phụ nhân ra chào hỏi nàng. Trương Tiểu Oản thấy vị di nương kia không lớn hơn nàng bao nhiêu, mặt mày lại cực kỳ vũ mị, phong tình vạn chủng.
Trương Tiểu Oản thấy thế thì cười cười nhẹ nhàng gật đầu với nàng ta sau đó ôn tồn nói “Miễn lễ” rồi không nói gì nữa. Nàng nghĩ nếu Uông Hàn thị thấy vị di nương mỹ lệ phi phàm này, lại bị nàng ta lượn lờ trước mặt thì sợ là ngày sau của bà ta cũng không dễ chịu lắm đâu.
Uông Vĩnh Chiêu nói vài câu với Uông Quan Kỳ sau đó đứng dậy muốn mang Trương Tiểu Oản đi đến chỗ Uông Hàn thị thỉnh an rồi hồi phủ. Mới vừa đi tới ngoài cửa đã tháy quản gia hiện tại của Uông phủ là Vương quản gia chạy tới, mồ hôi ướt đầm đìa mà chào hỏi bọn họ sau đó nói, “Lão phu nhân mới vừa tỉnh lại đã chạy ra ngoài cửa muốn tìm giếng nhảy xuống.”
Trương Tiểu Oản kinh “A” một tiếng, sau đó cầm khăn che miệng. Uông Vĩnh Chiêu nhíu mày nhìn nàng một cái sau đó nói với Uông Quan Kỳ nói, “Phụ thân, con đi xem một cái.”
“Đi đi.” Uông Quan Kỳ nhàn nhạt nói.
Trương Tiểu Oản nhẹ rũ mắt, khóe mắt nhìn đến trên mặt vị cha chồng của mình, chợt lóe ra một tia chán ghét.
Đi đến nửa đường Uông Vĩnh Chiêu ngừng bước, vẫy lui hạ nhân sau đó vươn tay túm lấy cái tay Trương Tiểu Oản đang đặt ở bên miệng. Lúc hắn nhìn thấy cả mặt nàng thì lãnh đạm nói, “Ta chỉ ở ngoài cửa ngồi một hồi, ngươi biết phải làm thế nào xử trí thỏa đáng chứ?”
Trương Tiểu Oản ngước mắt nhìn hắn, suy nghĩ một hồi rồi nhẹ nhàng nói, “Ngài tùy ý để ta làm gì thì làm sao?”
“Nói.”
“Thiếp thân có một cách này có lẽ hữu dụng.” “Vô nghĩa.”
Thấy Uông Vĩnh Chiêu khiển trách nàng, Trương Tiểu Oản không cho là đúng mà cười cười, sau đó nàng giơ tay gọi Giang Tiểu Sơn sau
đó nói với hắn, “Đi mời di nương của lão gia tới đây, để ta mang nàng ta đi báo kiến lão phu nhân.”
“Vâng?” Giang Tiểu Sơn nghe được thì choáng váng, ngây ra như phỗng mà nhìn đại phu nhân nhà hắn, không biết nàng muốn gì. Cái này rõ ràng là càng khiến lão phu nhân thêm hận không phải sao?
“Đi đi,” Trương Tiểu Oản bình tĩnh mà phất phất tay để Giang Tiểu Sơn chạy nhanh đi mời người, “Đại công tử cùng ta chờ ở đây.”
Giang Tiểu Sơn lĩnh mệnh, nhưng vẫn là nhìn thoáng qua Uông Vĩnh Chiêu, thấy hắn gật đầu thì hắn mới nhanh chóng chạy đi làm việc.
Trong lúc chờ đợi Trương Tiểu Oản nhìn phiến đá xanh bên chân mình, không đến một lúc sau tân di nương kia đi theo Giang Tiểu Sơn lại đây. Nàng ta nhanh chóng đi qua hành lễ với bọn họ, “Đại công tử, đại phu nhân……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-251.html.]
“Miễn lễ.” Trương Tiểu Oản cười với nàng ta sau đó không hề nói nhiều mà nhìn Uông Vĩnh Chiêu.
Uông Vĩnh Chiêu thấy nàng sau đó nhấc chân đi, không lâu sau đoàn người đi tới chỗ Uông Hàn thị ở.
“Ngài ở đây ngồi một lát, ta mang Hoa di nương đi vào trước.” Tới gian ngoài Trương Tiểu Oản hành lễ với Uông Vĩnh Chiêu sau đó dẫn di nương kia đi vào nội phòng của Uông Hàn thị.
Mới vừa tiến vào cổng vòm nhỏ ở nội phòng Trương Tiểu Oản đã hơi cất giọng hỏi, “Bà bà, ngài có ở đây không? Ta mang theo Hoa di nương tới thỉnh an ngài.”
Nàng vừa dứt lời thì đã thấy tiếng mắng chửi người truyền ra. Trương Tiểu Oản chỉ nghe được hai chữ thì giọng nói kia đã bị người ta che lại, nghe không rõ nữa.
Mặt mày nàng bất động, tiếp tục dẫn người đi vào trong phòng, nhưng vừa bước đến bậc thang đã thấy nha hoàn Tiểu Hồng bên người Uông Hàn thị đi tới trước mặt nàng hành lễ nhẹ giọng nói, “Lão phu nhân nói ngài chờ một chút.”
“À……” Trương Tiểu Oản nghe được lời này thì nhướng mày, giọng hơi lớn một chút, “Không biết bà bà hiện tại đang làm gì? Lúc này tân di nương đi qua hành lễ sau đó ta sẽ cùng Đại công tử hồi phủ.
Đại công tử còn đang chờ ở bên ngoài, chờ bà bà gặp người rồi ngài ấy sẽ đến thỉnh an rồi còn trở về.”
“Ngươi là cái đồ ác phụ không hiểu lễ nghĩa,” lúc này cửa phòng kia mở lớn, chỉ thấy Uông Hàn thị mới chải tóc được một nửa đứng ở cửa chửi ầm lên với Trương Tiểu Oản, “Làm gì có chỗ nào mà chủ tử phải chờ để một cái giày rách tiến vào cửa chứ?”
“Mẫu thân.” Lúc này, Uông Vĩnh Chiêu từ bên ngoài cổng vòm đi vào, đợi lên tiếng rồi hắn lập tức đi tới bên người Trương Tiểu Oản, chắp tay khom lưng hành lễ. Đợi hành lễ xong hắn lại nhàn nhạt nói với Uông Hàn thị, “Trong phủ hài nhi còn có việc quan trọng cần xử lý. Trương thị cũng sẽ theo hài nhi trở về. Lúc này thỉnh an ngài xong con xin phép về trước.”
“Bà bà,” lúc này Trương Tiểu Oản mới xin lỗi mà cười với Uông Hàn thị sau đó hành lễ nói, “Con dâu phải đi rồi.”
Uông Vĩnh Chiêu không chờ nàng xong một lời cuối đã xoay người bước đi. Bọn nô tài đều cung kính khom lưng chờ ở một bên, không dám nhìn hắn. Trương Tiểu Oản cũng vội vàng cất bước mới đuổi kịp vị Thượng Thư đại nhân khí thế quá lớn này.
Đợi nàng đi tới cạnh cửa thì nghe thấy có tiếng tát tai vang lên phía sau, ngay sau đó nàng nghe thấy tiếng di nương kia kêu đau. Tiếng kêu kia cực kỳ quyến rũ, người nào nghe vào cũng thấy đau lòng, nhưng nếu đổi lại là người không hiểu rõ chuyện nghe vào trong tai lại giống tiếng rên rỉ đêm xuân.
Trương Tiểu Oản nghe được thì ẩn ẩn có chút buồn cười, cũng không tự chủ được mà cầm khăn che giấu ý cười bên miệng. Nhưng nàng mới đưa khăn lên thì thấy Uông Vĩnh Chiêu quay đầu lại trừng mắt nhìn nàng một cái. Trương Tiểu Oản thấy tầm mắt đầy trào phúng của hắn thì càng vội đưa khăn lên che miệng.
Bên này bọn họ vừa mới nhìn nhau thì trong nội viện đã truyền đến tiếng Uông Hàn thị gọi từng câu tiện nhân, giọng nói cực kỳ lớn.
Trương Tiểu Oản nghe xong thì thực sự thở dài nhẹ nhõm một hơi, buông cái khăn bên miệng nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Ngài yên tâm đi, thân thể bà ấy rất tốt, một chốc một lát sẽ không sao đâu.”
Trước mặt một di nương tuổi trẻ mỹ lệ như thế thì cho dù chỉ là người có chút lòng dạ cũng không nuốt được ngụm khí kia mà đi tìm chết.
Uông Vĩnh Chiêu nghe xong lời này thì không nói gì nhưng đến trên xe ngựa hắn siết chặt lấy cằm Trương Tiểu Oản. Đôi mắt lãnh khốc của hắn nhìn chằm chằm môi, mũi rồi đôi mắt của nàng. Sau đó hắn nhìn thẳng nàng không bỏ, lúc Trương Tiểu Oản cho rằng hắn sẽ nhịn không được mà bóp c.h.ế.t nàng thì ai ngờ hắn lại cúi đầu mạnh mẽ hôn nàng.