Đứa nhỏ vẫn còn quá nhỏ, cuối cùng cũng không thể xa nàng được. Mặc kệ hắn được Uông Vĩnh Chiêu yêu thương thế nào thì nàng cuối cùng vẫn là mẹ hắn. Trương Tiểu Oản thở dài trong lòng, an tĩnh đứng một bên bất đắc dĩ nhìn bóng dáng nho nhỏ ghé vào trong n.g.ự.c Uông Vĩnh Chiêu.
“Để mẫu thân ôm một cái đi Hoài Mộ.” Trương Tiểu Oản tới gần bọn họ, khom lưng nhỏ giọng nói.
Hoài Mộ cũng không để ý tới nàng, Trương Tiểu Oản chỉ phải gọi hắn thêm vài tiếng. Mãi một lúc sau hắn mới ngẩng đầu lên, đôi mắt ửng đỏ. Lần này Trương Tiểu Oản kéo hắn thì hắn không giãy dụa nữa mà để mặc nàng ôm.
“Mẫu thân đi làm đường bánh cho con ăn nhé, được không?” Trương Tiểu Oản hôn hôn đỉnh đầu hắn, dỗ dành hỏi. Hoài Mộ không đáp lời mà chỉ nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu đang dựa trên đầu giường nhìn bọn họ.
Trương Tiểu Oản lúc này không thể không nhìn về phía hắn, thấy đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của Uông Vĩnh Chiêu.
“Được.” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt gật đầu.
Bấy giờ Hoài Mộ mới quay đầu nhẹ nhàng gật đầu với Trương Tiểu Oản, sau đó tủi thân méo miệng rúc trong n.g.ự.c nàng.
*******
Hạ nhân nấu xong thuốc đưa tới Trương Tiểu Oản đều tự mình bưng đến cho Uông Vĩnh Chiêu. Ngày thường nàng ở nhà chính làm thêu thùa, nhìn Hoài Mộ chơi đùa với người ta.
Cách hai ngày Hoài Thiện tới một chuyến, mỗi lần sẽ đều ngồi với nàng một lát, thấy vẻ mặt bình yên tự tại của nàng hắn chỉ đành trở về Thiện Vương phủ. Mẹ hắn nói Hoài Mộ chung quy vẫn là con nàng nên nàng cũng phải nuôi hắn lớn lên để hắn không giống Tiểu Lão Hổ của nàng, có được người này lại mất người kia.
Uông Hoài Thiện nghe được lời này thì trong lòng chua xót, cũng không nói đến việc muốn nàng về, chỉ nhân lúc rảnh rỗi hắn sẽ tới ngồi với mẹ và chơi với em trai một lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-244.html.]
Hắn chung quy cũng không có tình cảm với Uông Vĩnh Chiêu nên thường chỉ hỏi qua loa, không nói chuyện công mà chỉ ngồi đó không nói gì. Vì thế mỗi lần hắn qua đây thỉnh an xong thì đều rời đến chỗ Trương Tiểu Oản ngồi.
Đối với Uông Vĩnh Chiêu, Trương Tiểu Oản nghĩ nàng hẳn phải ở lại Thượng Thư phủ lâu dài. Bởi vì cái lâu dài kia cũng tốt cho nàng.
Trương Tiểu Oản không hề tự mình làm mọi việc như trong quá khứ mà đều giao cho hạ nhân làm. Thức đêm ở phòng bếp có hạ nhân, tắm rửa gội đầu, mặc quần áo có nha hoàn. Những việc hạ nhân nên làm thì nàng cũng để bọn họ làm. Nàng không muốn giống như trước đây, có người để sai nhưng lại không sai.
Đến tháng 5, thân thể Uông Vĩnh Chiêu tốt hơn nhưng hắn vẫn mượn cớ ốm nên không lên triều. Trương Tiểu Oản nghe thấy Uông Hoài Thiện nói Hoàng Thượng có người mới muốn bổ nhiệm nên quần thần mỗi ngày đều ầm ĩ cãi nhau trên triều. Người cha này của hắn đều quen biết không ít thế nên không thượng triều cũng coi như được an tĩnh.
Những cái này đều là Hoài Thiện báo cho nàng, Trương Tiểu Oản cũng không hỏi nhiều.
Trong triều cãi nhau ngất trời, Uông Hoài Thiện lại rất có hứng thú. Mỗi ngày hắn đều cần mẫn thượng triều, bãi triều hắn cũng rời đi muộn nhất. Theo lời hắn nói với Trương Tiểu Oản thì hắn đang xem bọn họ tranh nhau như xem gà chọi, hắn sẽ luyến tiếc nếu để lỡ một màn nào.
*******
Tháng năm năm nay mưa nhiều hơn bình thường. Phụ nhân kia lặng lẽ gửi tin ra ngoài, Uông Vĩnh Chiêu cho người chặn tin lại mang đến thì thấy nàng lại đang muốn tích cóp lương thực.
Tồn lương, tồn lương, phụ nhân này giống như nếu không có lương thực thì nàng không sống được vậy. Nhưng hôm nay con nàng đã là Vương gia, nàng lại vẫn không tin ai, không chịu nói với ai cái gì.
Nàng muốn tồn lương thì tùy nàng, Uông Vĩnh Chiêu cho người ngầm hỗ trợ người nhà mẹ đẻ nàng tồn trữ nhiều lương thực một chút. Nàng thích thế nào thì như thế đi.
Hắn lại đi hậu viện, nữ nhân trong hậu viên mềm mại, hiểu chuyện, ôm trong lòng cũng coi như ấm áp nhưng một khi hứng thú qua đi hắn vẫn cảm thấy lạnh. Hắn không chịu nổi cả đêm dài như thế mà đến nửa đêm đã đứng dậy đi về chủ viện.
Hắn nằm lại bên người phụ nhân kia, nghe tiếng hô hấp nhợt nhạt của nàng thì cảm thấy có vài phần bình yên. Hắn cứ thế ngủ thiếp đi, những phiền lòng cũng có vẻ không còn đau đến lợi hại như cũ nữa.