XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 227

Cập nhật lúc: 2025-01-06 09:35:15
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi nàng có thể xuống đất mới nhìn thấy Uông Vĩnh Chiêu một cách rõ ràng. Trong lúc bất giác trên đầu hắn đã có chút tóc bạc, ánh mắt kiên định không ai bì nổi lại càng trầm ổn đến sâu không lường được.

“Sao ngài không đi?” Đêm đó Trương Tiểu Oản nhìn nam nhân bên người hỏi.

“Sao ta phải đi? Đi đến đâu?” Uông Vĩnh Chiêu đáp một câu này sau đó quay đầu nhìn đứa nhỏ đang nằm trong nôi cạnh giường bọn họ, ánh mắt nhu hòa, “Đợi ngươi có sức hơn thì ôm hắn một cái. Hắn lớn lên rất giống ngươi.”

“Phải không?” Trương Tiểu Oản cũng ngỏng đầu lên nhìn nhưng nàng không nhìn thấy hắn mà chỉ nhìn thấy bộ quần áo hắn đang mặc trên người là do nàng làm.

“Ân, giống nhau.” Uông Vĩnh Chiêu kéo nàng xuống, đắp chăn đàng hoàng sau đó ôm eo nàng nói, “Năm nay ăn tết chúng ta về Uông phủ, ngươi mang theo hắn dập đầu với tổ tông, để bọn họ phù hộ cả nhà chúng ta bình an.”

“Vâng.” Trương Tiểu Oản khẽ lên tiếng, không đến bao lâu lại đã ngủ.

Dưới ánh đèn Uông Vĩnh Chiêu nhìn nàng vài lần rồi mới tắt đèn. Nửa đêm đứa nhỏ khóc nháo, Uông Vĩnh Chiêu ôm hắn ra cửa giao cho bà v.ú rồi mới phát hiện Trương Tiểu Oản đã tỉnh, tay nắm lấy chăn ngơ ngẩn mà nhìn hắn.

“Giống như đã qua rất nhiều năm.” Nàng nhìn hắn, trong mắt có mệt mỏi sâu đậm.

“Đại phu nói ngươi bị tổn hại huyết khí thế nên mấy tháng này phải dưỡng nhiều hơn người khác. Hiện tại tinh thần đã phục hồi thì không đáng ngại.” Uông Vĩnh Chiêu cười đạm mạc sau đó đỡ nàng ngồi xuống, mở đèn dầu to hơn sau đó để xuống mép giường.

Hắn cũng tiến vào, nửa ôm vai nàng nói, “Chuyện trong nhà đều có Tiểu Sơn và Ôn bà tử giúp quản lý, nhưng thật là hỏng bét. Ngươi nghỉ ngơi vài ngày rồi mau dậy xử lý nhà cửa đi, chúng ta phải về phủ vào ngày cuối năm.”

“Vâng.” Trương Tiểu Oản khẽ lên tiếng.

“Còn có một chuyện……” Uông Vĩnh Chiêu trầm ngâm một chút. “Chuyện gì?”

“Bệnh tình của mẫu thân đã tốt hơn nhiều, năm nay bà ấy sẽ được đón về cùng ăn tết. Ngươi và tứ đệ muội an bài một chút xem phải chăm sóc thế nào.”

“Đại công tử……” “Ừ?”

“Phu quân,” Trương Tiểu Oản gọi xong thì cười khổ một chút, “Ngài đây là để ta muốn ngủ cũng không được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-227.html.]

Uông Vĩnh Chiêu nghe xong thì cười lạnh một tiếng, ngay sau đó lại chân thật cười lên, cúi đầu nhìn nàng nói, “Ngươi sẽ làm tốt, có cái gì ngươi không vượt qua được đâu?”

*******

Trong khoảng thời gian Trương Tiểu Oản ở trên giường hôn mê, chỉ cần Hoài Mộ không khóc nháo thì Uông Vĩnh Chiêu sẽ đặt hắn bên cạnh nàng. Nói đến cũng lạ, Trương Tiểu Oản chưa từng ôm hắn, nhưng đứa nhỏ này lại quen thuộc với nàng cực kỳ. Tiểu Hoài Mộ

mới 4 tháng nhưng vừa vào tay nàng đã không khóc nháo, chỉ mở to đôi mắt đen nhánh nhìn nàng.

Trương Tiểu Oản lại cẩn thận nhìn hắn một cái, thấy hắn kỳ thật cũng không có vài phần giống nàng. Dù hắn không giống cha như anh trai hắn nhưng cũng có bảy phần giống Uông Vĩnh Chiêu.

“Ta thấy vẫn giống ngài.” Trương Tiểu Oản nhìn cẩn thận đứa nhỏ rồi mới trả lại hắn vào tay Uông Vĩnh Chiêu.

“Nói giống ngươi là giống ngươi.” Uông Vĩnh Chiêu đón lấy Hoài Mộ, mà hắn vừa mới mở miệng thì đứa nhỏ đã cười, còn phun bong bóng với hắn. Uông Vĩnh Chiêu nhìn thấy thế thì mỉm cười, cúi đầu chạm mũi mình với mũi đứa nhỏ, sau đó ngẩng đầu nói với Trương Tiểu Oản đang ngồi đoan chính ở bên kia nói, “Đôi mắt này giống ngươi.”

Trương Tiểu Oản lại nhìn vài lần, thấy quả thật có chút giống nhưng vẫn nói, “Hắn vẫn còn quá nhỏ, đợi lớn hơn mới biết được.”

Lúc này bà v.ú tiến vào ôm đứa nhỏ đi cho ăn, Uông Vĩnh Chiêu nhìn hắn đi rồi mới quay đầu nói với nàng, “Người nhà ngươi đã tới vài lần, nhưng ta sợ khiến ngươi kích động nên không cho bọn họ gặp. Nếu ngươi muốn gặp thì mấy ngày nay ta sẽ cho người đón bọn họ tới đây ăn tết. Chờ qua mùng một ở trong phủ ngươi có thể trở về cùng họ ăn tết vài ngày.”

Trương Tiểu Oản hơi ngẩn ra một chút, liền gật đầu.

Uông Vĩnh Chiêu nói là làm, ban ngày Trương Tiểu Oản chậm rì rì xử lí mọi việc thì hắn cũng phái thân binh đến đón người Trương gia về đó.

Buổi tối hôm nay người Trương gia vừa đến thì Trương Tiểu Bảo đã kéo áo chị gái khóc thét. Hắn còn tưởng đời này sẽ không gặp được chị cả nữa. Bên ngoài có người nói chị cả hắn g.i.ế.c người nên trúng tà, hồn sớm bị Diêm Vương gia cướp đi, bây giờ chỉ còn cái vỏ rỗng tồn tại.

Trương gia có Trương Tiểu Bảo dẫn đầu thì những người khác đều rớt nước mắt. Bọn họ khóc đến nỗi Uông Vĩnh Chiêu phải đập bàn, mắng, “Mang các ngươi lại đây là để làm nàng vui, các ngươi chỉ biết khóc lóc khiến nàng bị đen đủi hả? Câm hết cho ta!”

Hắn rống to xong thì người Trương gia nín hết, Trương Tiểu Oản chỉ đành cười hòa giả, ôn nhu an bài lão bộc trong nhà mang theo người nhà đi tới phòng dành cho khách nghỉ ngơi, rửa mặt sau đó đi ra ăn tối. Trương Tiểu Oản chỉ có thể ăn cơm với người nhà một bữa, sau đó chính là 30 tết. Lúc này nàng mang theo Hoài Mộ cùng Uông Vĩnh Chiêu về phủ Tổng Binh.

Lúc ở trên xe ngựa, thấy Trương Tiểu Oản hơi hợp khép mi, Uông Vĩnh Chiêu cúi đầu nhẹ thì thầm bên tai nàng, “Tĩnh Vương đã sắp đánh vào triều đình người Hạ, đợi nửa năm sau quần thần trong kinh đô đứng lên lật đổ Lăng gia thì chính là ngày bọn họ đánh về. Ngươi chớ có sốt ruột, rất nhanh ngươi lại có thể gặp hắn.”

Dứt lời hắn liếc nhìn Trương Tiểu Oản một cái thật sâu.

Loading...