Tấm da hổ kia rơi xuống trước mặt Trương Tiểu Oản, những giọt m.á.u còn sót lại bay múa trên không trung, cuối cùng rơi xuống đất.
Da hổ không chạm vào nàng, đến m.á.u kia cũng không hề b.ắ.n lên người nàng. Trương Tiểu Oản trầm mặc mà nhìn tấm da hổ nằm trên mặt đất cách nàng vài bước xa sau đó nuốt xuống tiếng thở dài, lẳng lặng đi lên lấy khăn tay lau vết m.á.u trên tay cho Uông Vĩnh Chiêu.
“Đi nấu mấy nồi nước nóng đi.” Trương Tiểu Oản quay đầu nhàn nhạt nói với Giang Tiểu Sơn lúc này cũng mỏi mệt, ánh mắt cầu xin nhìn mình. Nói xong nàng lại quay đầu nhẹ giọng hỏi Uông Vĩnh Chiêu, “Ngài có bị thương không? Làm sao tay lại toàn m.á.u thế này.”
Lúc này cả người Uông Vĩnh Chiêu cứng đờ. Hắn nhìn chằm chằm vẻ mặt ôn hòa của nàng, sau đó mới cứng đờ người quay mặt đi, không rên một tiếng.
Trương Tiểu Oản cẩn thận lau bàn tay lạnh như đá của hắn, lại cẩn thận nhìn nhìn không thấy vết thương nào thì mới cầm một cái tay khác cẩn thận lau chùi một hồi mới ngẩng đầu nhẹ nhàng thở ra nói, “Còn may không bị thương. Ngài đi tắm gội trước đã.”
Nói xong không đợi Uông Vĩnh Chiêu trả lời nàng đã nói với mấy lão nô bộc bằng giọng ôn hòa, “Đại công tử nhà ta có mang đồ lặt vặt về phải không? Làm phiền các ngươi giúp sắp xếp, ngày mai ta sẽ tới tiền viện xem qua.”
Mấy lão bộc nhìn nàng lo lắng nhưng thấy nàng cười điềm tĩnh với mình thì bọn họ cũng an tâm mang theo đèn lồng rồi hành lễ cáo lui.
Đợi bọn họ vừa đi, Trương Tiểu Oản quay đầu nhìn nhìn cánh cửa bị đá hỏng rồi giống như không có gì mà nói, “Cửa lớn hỏng rồi, ngày mai phải tìm người làm mộc trong thôn đến sửa mới được.”
Lúc này nàng kéo tay hắn vào cửa, Uông Vĩnh Chiêu lại không nhìn nàng mà đôi mắt đảo qua cánh cửa kia, sau đó cứng đờ mà mở miệng nói, “Không cần, đám A Sam sẽ sửa lại.”
Đám A Sam là chỉ mấy thân binh đi theo Uông Vĩnh Chiêu, lúc này đang đứng ở cửa. Bọn họ nghe được hắn nói thì người tên A Sam lập tức mở miệng, chắp tay nói với bọn họ, “Hiện tại thuộc hạ sẽ sửa ngay, mong phu nhân yên tâm.”
Trương Tiểu Oản vừa nghe thấy thì quay đầu ôn hòa cười với bọn họ nói, “Ngày mai cũng không vội, trước đi nghỉ ngơi đi.”
Ba thân binh đồng thanh đáp: “Vâng.”
Trương Tiểu Oản kéo Uông Vĩnh Chiêu vào phòng tắm, lúc nàng dọn thùng gỗ thì Uông Vĩnh Chiêu vẫn lạnh mặt nãy giờ đi tới giúp, không để nàng phải động tay. Trương Tiểu Oản ngẩng đầu yên lặng nhìn thoáng qua hắn sau đó nhẹ giọng nói, “Ngài khát không? Ta đi lấy cho ngài áo để thay và rót cho ngài chét nước lọc. Nhưng nước lọc lạnh, có cần ta đun nước nóng cho ngài không?”
“Nước lọc.” Uông Vĩnh Chiêu lúc này mới mở miệng sau đó nhìn chằm chằm Trương Tiểu Oản nói, “Ngươi có thích tấm da kia không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-216.html.]
“Thích,” Trương Tiểu Oản đau hết cả đầu, nhưng vẫn kiềm chế cảm giác không kiên nhẫn trong lòng, trên mặt cũng không lộ ra vẻ miễn cưỡng mà vẫn ôn hòa nói, “Không vội, trước tiên cứ đặt ở kia đi, ngày mai ta sẽ dọn dẹp sau. Trước tiên ngài thay quần áo sạch sẽ rồi uống một bát canh nóng cho ấm bụng đã rồi nói.”
Uông Vĩnh Chiêu nghe vậy thì sắc mặt hòa hoãn nhiều. Hắn nhìn chằm chằm Trương Tiểu Oản, ánh mắt cũng không hùng hổ dọa người giống như muốn đẩy người ta vào chỗ c.h.ế.t nữa.
Trương Tiểu Oản nhìn hắn một cái sau đó hành lễ nói, “Ta sẽ vào phòng một chuyến, ngài nghỉ một chút đi.”
Uông Vĩnh Chiêu không nói chuyện, chỉ là đợi nàng đi được hai bước thì hắn cũng đi theo bên người nàng, rõ ràng muốn cùng nàng đi vào trong phòng. Trương Tiểu Oản không nhìn hắn, đầu cúi càng thấp. Lúc này nếu không cúi đầu thì nàng không thể che giấu được mệt mỏi và phiền chán trong mắt.
*******
Uông Vĩnh Chiêu tắm rửa xong, đổi quần áo sạch sẽ. Trương Tiểu Oản lau khô tóc cho hắn sau đó hỏi: “Ta đi nấu cho ngài chút cháo và canh nóng ăn lót dạ nhé?”
Uông Vĩnh Chiêu nghe vậy thì gật đầu nói, “Ừ.”
Vì tâm tình tốt nên hắn đi đến tiền viện dẫm dẫm hai cái lên tấm da hổ vẫn để đó sau đó đi tới cửa lớn nhìn đám thuộc hạ đang ở trong nắng sớm sửa cửa. Hắn cảm thấy gỗ bọn hắn đang làm không tốt nên nói, “Lên suối trên núi chặt mấy cây gỗ bưởi về làm cửa.”
“Vâng?”
“Không hiểu sao?” Uông Vĩnh Chiêu nhìn bọn họ một cái.
Đám thuộc hạ lập tức cung kính khom người, “Tuân lệnh.” Nói xong bọn họ đi đến tiền viện dắt ngựa phóng đi.
Trương Tiểu Oản làm xong đồ ăn sáng, hầu hạ Uông Vĩnh Chiêu ăn xong lại để hắn lên giường nghỉ tạm. Lúc nằm lên giường Uông Vĩnh Chiêu cũng đuổi nàng lên giường cùng mà nàng thì không nói gì, chỉ ôn hòa cười nhìn hắn.
Uông Vĩnh Chiêu chắc là mệt lắm rồi, vừa ôm lấy eo nàng hắn đã ngủ, nửa khuôn mặt lại đè lên tóc nàng. Đợi hắn ngủ say Trương Tiểu Oản mở bừng mắt, hờ hững mà nhìn nóc giường nửa ngày sau đó mới mệt mỏi nhắm mắt lại.
Có một số việc cho dù nàng không muốn nghĩ thì hiện thực thô ráp sẽ nói với nàng người nam nhân này là cha của con nàng, mà con nàng không chỉ lớn lên giống hắn như đúc mà đến tính cách cũng không hề sai biệt chút nào. Đối với những thứ bọn họ coi trọng, tình cảm của bọn họ đều bá đạo như thế, ham muốn chiếm hữu cuồng nhiệt đến mức có thể thiêu đốt chính mình và đối phương mới cam tâm.