XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 185

Cập nhật lúc: 2025-01-04 17:12:55
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uông Vĩnh Chiêu chưởng quản Bạch Hổ doanh, Binh Cửu suất lĩnh 9 đệ tử thống lĩnh Hắc Lang doanh. Hai doanh này trước đền tranh quân công như nước với lửa nhưng vì Uông Vĩnh Chiêu nổi tiếng anh minh còn Binh Cửu lại nổi tiếng âm ngoan nên trên triều Uông Vĩnh Chiêu được lòng mọi người hơn. Hai doanh có cùng quân công thì người được lợi phía trước thường là Uông Vĩnh Chiêu, còn Binh Cửu ở phía sau.

Bởi vậy, hai doanh tuy cùng thuộc Trung Vương phủ, nhưng lại lén bất hòa. Tuy phụ thân hắn là Trung Vương gia trọng dụng Bạch Hổ doanh nhưng Hắc Lang doanh lại do hắn nắm trong tay. Hiện nay

thấy Uông Hoài Thiện dùng người đều chỉ dùng người của hắn thì Tĩnh thế tử xác thật là vui mừng.

Cho dù Uông Hoài Thiện không có được tin tình báo hắn muốn thì hắn cũng không tính toán mai một đứa nhỏ khác thường này.

*******

Mạnh tiên sinh vì bảo vệ ưu thế của đệ tử nên đem bí văn che giấu nhiều năm giao cho Thế Tử, đồng thời quy phục. Việc này khiến Trương Tiểu Oản vô cùng cảm kích.

Đối với vị tiên sinh này, Trương Tiểu Oản kính trọng có thêm, hiện giờ vì con trai của nàng được đến tín nhiệm ông ta thậm chí chủ động thượng kinh diện kiến Thế Tử. Trong lòng cũng có thẹn với ông ta.

Mạnh tiên sinh lại là người rộng rãi, chuyện cần làm là làm, chẳng sợ thẹn với ân sư khi lén giao bí văn kai ra nhưng ông ấy cũng chỉ nói báo ứng là của riêng ông ấy, không liên quan đến người khác.

Vì Mạnh tiên sinh vào ở nên Trương Tiểu Oản mang theo nha hoàn dọn về hậu viện ở, đem tiền viện để lại cho tiên sinh. Nhưng mỗi ngày nàng vẫn về tiền viện nấu cơm, ngồi ở nhà chính xử lý việc nhà. Như thế lúc rảnh rỗi Mạnh tiên sinh sẽ dạy nàng chơi cờ để g.i.ế.c thời gian.

Hai người cũng không thường nói chuyện với nhau, có chăng cũng chỉ là vài chuyện vụn vặt hàng ngày. Mấy lão nô Thế Tử phái tới chăm sóc Mạnh tiên sinh cũng rất kỳ quái, nhưng thời gian qua đi thì mọi người cũng quen.

Bên này Trương Tiểu Oản qua ngày cực kỳ bình yên nhưng ở Uông gia lại nháo thành một nồi cháo. Nhưng vì nhị phu nhân Uông gia quản gia đắc lực nên người ngoài không thể nào biết được tỉ mỉ. Có điều Uông Hoài Thiện vẫn nhiều ít có thể biết được một chút tin tức.

Cho nên lúc hắn nghe được hai mỹ thiếp của cha hắn vì tranh giành tình cảm mà cào cả mặt cha hắn khiến Uông Vĩnh Chiêu mất mặt đến nỗi vài ngày không dám ra cửa thì hắn lập tức ôm bụng cười lăn lộn trên giường. Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m lên giường nói, “Ta nhất định phải trở về nói cho tiên sinh và mẹ ta nghe một chút, để bọn họ cũng vui vẻ.”

Binh Cửu ngồi ở một đầu kia nghe được thì sờ sờ cái bướu thịt trên mặt, nhàn nhạt nói với đứa nhỏ, “Ngươi đừng càn rỡ như thế, để người ngoài nhìn thấy thì không tốt đâu.”

Uông Hoài Thiện cười đến đau cả bụng. Hắn nghe thấy lời này thì bò dậy, xoa nhẹ bụng rồi cười nói, “Chỗ này làm gì có người ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-185.html.]

Hắn vừa dứt lời thì mấy đệ tử diện mạo xấu xí của Binh Cửu ở trong phòng lập tức sôi nổi cười, trong đó có một kẻ còn đứng lên nói, “Tiểu công tử, đi đi, nghe xong chê cười ta dẫn ngươi đi săn thú chơi.”

“Được, ta đang muốn chạy vài vòng.” Uông Hoài Thiện vừa nghe đã túm lấy roi ngựa trên bàn, nhảy khỏi giường rồi hành lễ với Binh Cửu sau đó đi ra cửa.

Chờ Binh Tiểu Bát dẫn Uông Hoài Thiện rời khỏi đó, đại đệ tử Binh Tiểu Nhất mới nói với sư phụ của mình, “Nếu tiểu công tử vui khi nghe những lời này thì con sẽ bảo thám tử nghe ngóng nhiều chuyện khác.”

“Không cần,” Binh Cửu nhàn nhạt nói, “Hắn cũng chỉ là nghe chút chuyện vui, đừng phí thời gian vì hắn, Thế Tử gia không thích đâu.”

Binh Tiểu Nhất nghe xong thì gật đầu đáp vâng, lại nhìn sư phụ như đang suy nghĩ gì thì không quấy rầy nữa mà dẫn đám sư đệ ra cửa.

*******

Đầu mùa đông năm nay thời tiết đặc biệt lạnh. Từ lần cuối Trương Tiểu Oản nhận được tin của con trai đã là ba tháng, nàng ngẫu nhiên hỏi Mạnh tiên sinh vài câu về thời tiết ở Tái Bắc nhưng thời trẻ ông ta chỉ tới đó một lần, đã qua hơn 30 năm nên ông ta cũng không nhớ rõ lắm. Ông ta cho người tìm về một ít sách sau đó đọc cho nàng nghe.

Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ có qua một chuyến, đưa lương thực và thịt cho chị mình. Nghe nói cháu ngoại vài tháng chưa về nhà, hỏi chị gái hắn đi đâu thì nàng lại không nói. Sau khi hai huynh đệ trở về cũng chỉ đành dỗ người trong nhà rằng lần này đến thăm chị cả và Hoài Thiện đều tốt nhưng sau đó hai người đều mất ngủ.

Trương Tiểu Đệ không nhẫn nại được nên lại trở về thôn Phiến Diệp Tử. Hắn nói trong nhà có Tiểu Bảo rồi, hiện tại hắn còn độc thân nên một mình hắn sẽ đi hỗ trợ Hoài Thiện.

Trương Tiểu Oản chẳng thèm để ý tới lời hắn, mà Trương Tiểu Đệ lúc này cũng không ngây ngốc mà đi gặp Mạnh tiên sinh. Đêm đó nói chuyện xong thì ngày hôm sau Mạnh tiên sinh đi tìm Trương Tiểu Oản nói với nàng, “Để hắn đi thôi, thêm một người hỗ trợ thì cũng thêm một đường lui cho Hoài Thiện.”

Trương Tiểu Đệ cùng Uông Hoài Thiện lớn lên không hề giống nhau, đặc biệt là khuôn mặt Trương Tiểu Đệ bình thường, nhưng bộ dáng cao lớn, giống người Tái Bắc. Có hắn đi theo đội buôn bán lên Tái Bắc, lại ở đó chờ ám hiệu thì nếu có sự tình phát sinh hắn là lựa chọn tốt nhất để bảo toàn Uông Hoài Thiện rút lui.

“Ta thấy đệ đệ ngươi đầu óc rõ ràng, nếu thêm chòm râu thì không khác gì người Tái Bắc, cũng coi như một cách hay.” Thấy Trương Tiểu Oản cúi đầu không nói, Mạnh tiên sinh chỉ đành nói thêm, “Đến lúc đó nếu Hoài Thiện kịp thời rút về thì hắn có thể mang cái tin về là được. Chuyến này tiện thể để hắn mang theo hàng hóa kiếm chút tiền, cũng là chuyện tốt.”

Trương Tiểu Oản nghe vậy thì cười khổ, “Trong nhà có một người rơi vào hung hiểm mà lòng ta đã như nấu trên dầu sôi, nếu lại thêm một người nữa thì phụ nhân sợ là chịu không nổi.”

Dứt lời, nàng tìm Hồ Cửu Đao định nhờ hắn áp tải Tiểu Đệ về để Tiểu Bảo canh giữ hắn cho tốt. Nhưng ai ngờ vào ngày thứ hai Tiểu Đệ đã không thấy tăm hơi đâu. Hắn để lại tin cho Trương Tiểu Oản, trên đó chỉ có một hàng chữ nói: Đệ đi tìm cháu trai, đại tỷ tìm một nàng dâu thật tốt cho đệ, khi nào đón được Hoài Thiện về đệ sẽ thành hôn luôn.

Loading...