Uông Vĩnh Chiêu uống trà, ăn bánh nướng áp chảo sau đó vẫn dẫn ngựa rời đi trong đêm khuya. Đợi đi đến cuối còn đường nhỏ hắn quay đầu lại thấy trong bóng đêm mơ hồ có bóng dáng phụ nhân kia vẫn đứng bên cửa. Khóe miệng hắn không nhịn được hơi nhếch lên.
Rốt cuộc, hắn là phu quân của nàng phải không? Trên đời này làm gì có phụ nhân nào không thuận theo phu quân của mình chứ?
*******
Ngày thứ hai vào giờ ngọ, nha hoàn mang theo hai xe ngựa đồ lặt vặt tới: có những thứ lớn như chăn, vải vóc, nhỏ thì có kim chỉ, toàn bộ đều được chuẩn bị đầy đủ.
Hai nha hoàn kia cũng không lớn, tầm 12,13 tuổi. Đợi Trương Tiểu Oản hỏi qua thì quả nhiên một người 13 và một người 12.
Lúc này Hồ nương tử đã đi, Trương Tiểu Oản nhận được bức thư Uông Hoài Thiện gửi cho nàng và đốt đi sau đó dội nước trôi đến bùn đất trong hậu viện, biến thành đất trồng rau.
Lúc này nàng nhìn hai tiểu nha đầu diện mạo xinh đẹp trước mặt, một người tên là Liễu Lục, một người tên là Liễu Hồng.
Hai cái tên này đều dễ nghe, tuổi nhìn thì nhỏ nhưng bản lĩnh lại không nhỏ. Từ vẩy nước quét nhà đến bổ củi nhóm lửa, giặt quần áo nấu cơm, không gì bọn họ không biết. Uông Vĩnh Chiêu thật là quá chu đáo với con trai của nàng.
Trong lòng Trương Tiểu Oản hờ hững nhưng bề ngoài vẫn cười nhìn hai tiểu nha đầu nhìn có vẻ cực kỳ hiểu lễ này.
Các nàng cong gối hành lễ với Trương Tiểu Oản, thấy nàng chưa lên tiếng thì vẫn giữ tư thế kia chưa lên tiếng, thoạt nhìn rất dịu ngoan khiến người ta thương. Trương Tiểu Oản cũng không biết hai nha đầu này Uông Vĩnh Chiêu tìm được ở đâu. Chắc hắn đã phí sức thật lớn mới tìm được hai người này.
“Được, đều đứng dậy đi, nhìn có vẻ mềm mại thế này liệu có làm được việc không?” Trương Tiểu Oản hơi hơi híp mắt, khóe miệng mang theo tươi cười nhưng trong mắt vẫn có chút nghi hoặc.
“Nếu phu nhân không tin thì chỉ cần xem tiểu nhân và Liễu Hồng muội muội làm việc là được.” Nha đầu Liễu Lục kia nói chuyện thì đỏ mặt nhưng thái độ vẫn tự nhiên hào phóng.
Trương Tiểu Oản không nhịn được cười ra tiếng, “Được, đúng là nha đầu sảng khoái, ta thích người thế này.”
Nói xong nàng đứng lên dắt tay bọn họ nói, “Mau mau đi theo ta thu dọn mọi thứu cho tốt. Ta còn ít vải tốt muốn chọn làm cho tiểu công tử của các ngươi vài món y phục mới.”
Bên kia Uông Vĩnh Chiêu nhận được hồi báo của hạ nhân, biết Trương Tiểu Oản thích hai nha đầu tay chân lanh lẹ kia thì khóe miệng hơi nhếch lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-178.html.]
Đợi hạ nhân lui ra, Hứa sư gia cũng ngồi trong phòng nghĩ một lát mới mở miệng, “Nghe như lời ngài thì vị phu nhân này cực kỳ thông tuệ, sợ là……”
“Cho dù biết được ý đồ của ta thì sao?” Uông Vĩnh Chiêu không cho là đúng nói, “Cho dù đứa nhỏ kia có khả năng sẽ không thích các nàng thì ta cũng chỉ thử một chút. Nếu hắn thích thì đó chính là theo ý hắn.”
Sư gia nghe xong thì vuốt râu hỏi, “Ngài muốn cùng hắn thân cận, chẳng nhẽ không còn cách khác?”
“Có biện pháp nào tốt hơn sao?” Uông Vĩnh Chiêu đặt bút luyện chữ, đợi viết được non nửa tờ giấy hắn mới ngẩng đầu nhàn nhạt nói, “Mỗi ngày hắn đều làm bạn với Tĩnh thế tử, ta muốn thấy hắn cũng khó, sao có thể thân cận?”
“Cái này……”
“Đừng có cái này cái kia, sư gia, đây chỉ là chút ý tốt của người làm phụ thân như ta. Ngày sau nếu hắn thích thì tất nhiên là tốt, nếu không thích thì cho mẹ hắn thêm hai người giúp việc là được. Nếu hắn thật sự theo vị tiên sinh kia đọc sách thánh hiền, hiểu chút đạo lý thì sẽ tự biết đây là ý tốt của ta.” Uông Vĩnh Chiêu vung tay lên, ý bảo sư gia đừng nói nữa. Sau đó hắn lập tức chuyên chú luyện chữ của mình.
*******
Buổi chiều cách một ngày Lưu Nhị Lang đại giá quang lâm, đưa ngân lượng và gạo thóc dầu muối tới. Ông ta ôn hòa nói với Trương Tiểu Oản, “Còn một phần ta đã cho người đưa đến chỗ phụ mẫu ngươi, cứ yên tâm.”
Lúc này nha hoàn bưng trà lên, Lưu Nhị Lang uống một ngụm rồi thở dài nói, “Trà ngon!”
Trương Tiểu Oản cười cười chẳng nói gì. Lưu Nhị Lang cũng không lắm để ý, chỉ uống xong trà rồi mang người đi luôn, để lại Liễu Hồng và Liễu Lục cảm thán với Trương Tiểu Oản, “Cữu lão gia đưa đến nhiều đồ quá, thật là hào phóng.”
Trương Tiểu Oản hơi hơi mỉm cười nói với các nàng, “Cái này lại khiến các ngươi bận hơn rồi.”
“Phu nhân đừng nói thế, đây không phải việc bọn tiểu nhân nên làm sao?” Nói xong hai người đã nhanh tay nhanh chân dọn đồ đạc.
Trương Tiểu Oản đứng dưới cửa hiên nhìn bọn họ bận rộn, ánh mắt vẫn nhu hòa.
Đợi qua mấy ngày, lúc trời chiều Liễu Lục đang kho thịt nấu cơm thì Uông Vĩnh Chiêu lại cưỡi ngựa tới, lần này mang theo cả Giang Tiểu Sơn.
Giang Tiểu Sơn là kẻ ngốc, hắn cầm tay nải đi tới cửa đã liên thanh gọi Trương Tiểu Oản, “Đại thiếu phu nhân, đại thiếu phu nhân, Đại công tử tới thăm ngài.”