XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 171

Cập nhật lúc: 2025-01-03 15:52:46
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Cửu Đao đứng gần bọn họ nhưng cũng không nghe thấy lời bọn họ nói và càng không thấy động tác của hai người. Lúc này Đại Bảo ở trên lưng hắn hỏi, “Mẫu thân và thẩm thẩm đang nói thầm cái gì với nhau thế?”

Hồ Cửu Đao nghĩ nghĩ sau đó nói với con trai, “Thẩm thẩm nói nàng cũng muốn ở lại đây một ngày, chúng ta không phải nhọc lòng.”

Hồ Đại Bảo nghe xong thì lập tức hiến kế cho Trương Tiểu Oản, “Thẩm thẩm cứ yên tâm ở lại, đợi ngài ăn no cháu sẽ tìm Lão Hổ ca ca tới đón ngài về nhé.”

Trương Tiểu Oản vừa nghe thấy thế thì đã buông tay Hồ nương tử,quay mặt lại cho hắn một nụ cười rõ tươi, “Biết rồi, cháu mau theo cha mẹ về đi, bánh kẹo kia nhớ chia cho các bạn một chút, đừng đánh nhau nhé.”

“Đã biết, đã biết.” Đại Bảo theo cha hắn xoay người nhưng vẫn quay đầu lại dặn dò Trương Tiểu Oản, “Thẩm thẩm nhất định phải ăn thật no nhé, còn phải để dành lại một ít đợi ngày mai Lão Hổ ca ca và cháu tới đón ngài thì ngài lại cho chúng ta ăn……”

Trương Tiểu Oản gật đầu, mỉm cười vẫy vẫy tay với hắn sau đó nhìn theo bọn họ rời đi. Chờ bọn họ thật sự đi rồi, nàng quay đầu lại nói với Uông Đỗ thị đang cười nhìn mình, “Đại công tử đâu rồi?”

Lúc này nàng đã thu lại nụ cười trên mặt, sắc mặt lạnh băng, cả người làm gì còn hơi thở ấm áp bình thản như vừa rồi. Uông Đỗ thị chỉ liếc nhìn nàng một cái, tức khắc kinh hãi uốn gối nhẹ giọng nói, “Đại ca nói buổi trưa sẽ quay về.”

“Vậy chờ một chút đi.” Trương Tiểu Oản nói đến đây thì nhìn về phía Thính Quản gia bên kia. Ông ta vừa thấy nàng nhìn qua thì đã nhanh chóng tiến lên.

Trương Tiểu Oản từng quản gia hai năm, nàng lợi hại thế nào ông ta hoàn toàn biết được, cũng có sự kính trọng với nàng nên tuyệt đối không dám chậm trễ.

“Nhị thiếu phu nhân bận nên đừng làm phiền nàng, để nàng đi làm việc của mình, ông tìm một nha hoàn đưa ta về phòng để ta nghỉ ngơi một chút.” Trương Tiểu Oản nhàn nhạt nói.

“Đại thiếu phu nhân có muốn ăn sáng không?” Thính quản gia cẩn thận hỏi.

“Đợi Đại công tử về rồi nói, cứ nói là ta không gặp ngài ấy thì ăn không ngon. Đợi Đại công tử về mà có rảnh thì để ta đi gặp.” Trương Tiểu Oản nói xong thì quay mặt đi khiến những người ở đó đều đồng thời dạt ra, để nàng bước nhanh qua bọn họ.

“Ngài chờ một bước, ta sẽ mang nha hoàn dẫn đường cho ngài.”

Thính quản gia vừa thấy nàng mang theo sát khí đùng đùng bỏ đi thì vội hành lễ với nhị thiếu phu nhân sau đó tức khắc hô một tiếng rồi chạy lên trước nàng nửa bước và gọi một nha hoàn tới đưa nàng về phòng.

Uông gia nhị thiếu phu nhân ở phía sau và đám nô tài giống như bị á khẩu, không ai mở miệng nói được gì.

*******

Uông Vĩnh Chiêu vừa xuống ngựa thì Thính quản gia đã vội tiến lên nhẹ giọng bẩm báo, “Đại thiếu phu nhân ở trong phòng nghỉ ngơi, đến đồ ăn sáng cũng chưa dùng.”

“Sao? Muốn đói c.h.ế.t ở Uông gia để người nhà họ Uông bị ngàn người chỉ trỏ hả?” Uông Vĩnh Chiêu ném roi ngựa không chút để ý nói.

“Lão nô thấy là không có tâm trạng ăn uống.” Thính quản gia nghe thấy thế vẫn cố trả lời, trong lòng thì kêu khổ không thôi nhưng ngoài miệng ông ta vẫn nói đâu vào đấy, “Ngài có muốn mời đại thiếu phu nhân tới Hắc Yến Các cùng dùng cơm trưa không?”

Uông Vĩnh Chiêu liếc mắt nhìn ông ta, “Ngươi được chút chỗ tốt từ nàng ta mà vẫn nhớ rõ nhỉ?”

Thính quản gia khom người sát đất nói, “Lão nô không dám.”

“Hừ.” Uông Vĩnh Chiêu hừ lạnh một tiếng, bước đi xa vài bước mới vứt lại một câu, “Gọi nàng ta tới đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-171.html.]

Chờ hắn đi xa rồi Thính quản gia mới đứng thẳng, cười khổ lắc đầu gian nan cảm thán, “Đây nào phải phu thê, quả thực chính là……” Những lời sau đó ông ta kiêng kị nên không nói. Sau khi nuốt lời vào trong bụng ông ta mới cất bước vội vàng đi tới chỗ Trương Tiểu Oản.

Trương Tiểu Oản nhận được tin từ Thính quản gia thì cũng đi theo.

Trên đường lão quản gia này vài lần muốn nói lại thôi. Trước khi bước qua một cái cổng vòm ông ta dừng lại, quay đầu hành lễ với nàng sau đó nhẹ giọng nói, “Có một lời lão nô không biết có nên nói không.”

“Nói đi.” Trương Tiểu Oản liếc hắn một cái, Uông Thính là gia nô theo Uông Quan Kỳ gần như cả đời. Hai năm kia nàng tự nhận là đối xử với ông ta không tệ, cũng giúp vài phen nhưng không mong ông ta sẽ giúp lại mình cái gì.

Hiện nay nhìn thần sắc này thì sợ là ông ta thật sự có điều gì đó phải nói với nàng.

“Đại công tử không đến mười tuổi đã đi theo lão gia hành quân đánh giặc, tính tình tự nhiên là có chút ngang ngạnh,” Thính quản gia nhìn Trương Tiểu Oản một cái, nhỏ giọng nói, “Có khi nếu ngài mềm mại chút thì không chừng có thể lấy nhu thắng cương……”

Dưới cái nhìn chăm chú và nụ cười như có như không của Trương Tiểu Oản, lão nô này càng nói càng nhỏ, đến một chữ cuối cùng gần như không nghe thấy.

Chờ ông ta nói xong Trương Tiểu Oản lại cười cười nói, “Cảm ơn ngài đã chỉ điểm, mau dẫn đường thôi.”

Lấy nhu thắng cương sao? Nếu hữu dụng thì nàng khẳng định sẽ dùng. Nhưng nếu vô dụng thì nàng dùng làm gì?

*******

Trương Tiểu Oản bị đưa đến một căn gác mái khí phải, ở trong căn phòng cực kỳ rộng đó nàng thấy Uông Vĩnh Chiêu đang ngồi ở giữa bàn. Hắn ngồi kia đôi mắt yên lặng nhìn nàng, Trương Tiểu Oản không hề nháy mắt mà đi qua hành lễ với hắn, “Thỉnh an Đại công tử……”

“Thỉnh an đại thiếu phu nhân.” Mấy nha hoàn đứng ở một bên cùng mấy gã sai vặt đều hành lễ với nàng, giọng của mười mấy người lồng vào nhau, nữ mềm mại, nam hồn hậu khiến cả căn phòng rung lên.

Trương Tiểu Oản ngước mặt, nhìn qua bọn họ, cũng không cười mà chỉ gật đầu thật nhẹ sau đó nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Thiếp thân có thể ngồi xuống không?”

“Ngồi đi.” Uông Vĩnh Chiêu nhìn nàng một cái rồi phun ra một câu này.

Trương Tiểu Oản ngồi xuống trước mặt hắn, thấy hắn cầm khăn lông lau tay, dùng trà súc miệng thì đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười. Nàng hy vọng nam nhân này không cố ý khoe khoang trước mặt nàng, bởi vì nếu thế thì hắn cũng quá ngây thơ rồi.

Căn phòng khí phái, trang sức quý giá thì có thể là bộ dáng hàng ngày không có gì lạ. Nhưng hắn ăn cơm một mình mà phải có bốn nha hoàn xinh đẹp, tám gã sai vặt xuất thân võ binh là sao? Không sợ bị bọn họ nhìn đến sặc cơm à?

Trương Tiểu Oản bật cười trong lòng nhưng bề ngoài vẫn nhìn Uông Vĩnh Chiêu đùa nghịch những nghi lễ trước khi ăn cơm sau đó cầm đũa lên. Nàng mới vừa thấy hắn động tay gắp thức ăn thì nàng đã cầm lấy đũa, bưng chén lên nhanh chóng gắp đồ ăn cơm.

Nàng ăn không thất lễ, cũng không nhe răng nhưng tốc độ rất nhanh. Lúc Uông Vĩnh Chiêu mới ăn xong nửa bát cơm thì nàng đã ăn xong một bát cơm sau đó duỗi tay qua một bên, mặt cũng không nâng mà nói với nha hoàn đứng ở bên đó nói, “Thêm cơm.”

Nàng vừa dứt lời thì Uông Vĩnh Chiêu đã nặng nề buông đũa trong tay rồi nhìn nàng với đôi mắt lạnh lẽo nảy lửa giận, “Phụ nhân như ngươi không có ai dạy ngươi cái gì là ra dáng hả?”

“Ta thất lễ chỗ nào?” Trương Tiểu Oản ngước mắt, nhẹ nhàng nói. Sau đó nàng không nhanh không chậm nói, “Đại công tử thấy ta rơi cơm hay ăn phát ra tiếng, hoặc lộ răng? Nếu như có chỗ không đúng thì mong Đại công tử chỉ giáo.”

Nàng thật ra muốn nghe xem Uông Vĩnh Chiêu có thể oán trách nàng ăn nhanh hơn hắn không.

Loading...