Lần này Trương Tiểu Oản lật tung hơn nửa ngọn núi cũng chẳng tìm thấy gì ngoài nấm và mộc nhĩ có thể ăn được. Cũng phải, ngọn núi nhỏ tới mức động vật cũng chẳng có bao nhiêu thì đồ ăn có thể có mấy thứ chứ?
Chỉ có thể nghĩ biện pháp để Lưu Tam Nương đồng ý cho nàng rời khỏi thôn Ngô Đồng đến núi xa tìm thử xem may ra mới có thứ khác.
Nhưng nàng đi một chuyến cũng phải mất ba bốn ngày, lại phải vào trong núi sâu. Nghe nói không có mấy người dám đi vào trong núi, đến Hồng thẩm còn nói mấy thợ săn giỏi của thôn Lưu gia cũng chỉ dám vào núi lớn kia một hai lần một năm. Như vậy làm sao Lưu Tam Nương có thể đồng ý chứ?
Trương Tiểu Oản cũng nghĩ tới việc đi sang ngọn núi của thôn Lưu gia bên kia nhưng người của thôn Ngô Đồng ít qua đó, nàng không sợ liều lĩnh đi vào đó nhưng sợ sẽ có tin đồn nhảm nhí.
Nơi nào cũng có ý thức địa bàn rất cao, nàng đi vào núi nhà người ta nhặt đồ ăn thì cho dù không ngại xa cũng sợ người ta chán ghét nàng đến đoạt đồ của mình. Đến lúc đó sợ là sẽ thành việc của hai thôn.
Trương Tiểu Oản nghĩ tới đây thì cả người đều mệt mỏi. Ở chỗ này muốn tìm một đường sống cũng quá mức khó khăn.
Những thứ có thể tìm được trong núi nàng đều tìm hết. Mấy ngày nay Trương Tiểu Oản đều nấu nhiều, để người một nhà ăn ba bữa. Có vài ngày thôi mà Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ đã bớt chảy nước mũi nhiều.
Nấm còn dư thì phơi một ít, mộc nhĩ cũng tích cóp một ít, thậm chí đến Lưu Tam Nương nhìn thấy có lương thực dự trữ cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Trong lòng Trương Tiểu Oản cười khổ, lục phủ ngũ tạng đều đau, bởi vì nàng biết từng này là không đủ.
Ăn những thứ này không đói chết, nhưng cũng chỉ thế thôi chứ cơ thể chẳng khỏe mạnh lên nổi. Người lớn đã thế mà đứa nhỏ đang trong thời kỳ trưởng thành thì càng khó.
Nàng vẫn phải nghĩ cách đi tới ngọn núi phía đông tìm kiếm một phen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-17.html.]
*********
Lưu Tam Nương cầm lấy cái áo Trương Tiểu Oản làm cho mình mà cúi đầu ngẩn ngơ. Trương Tiểu Oản đang muốn mở miệng nói chuyện đi vào núi sâu một chuyến trước khi thu hoạch lúa nhưng nhìn thấy bà ta vẫn cúi đầu không nói gì, một lúc sau lại chảy nước mắt xuống cái áo trong tay thì đành nuốt lời xuống.
“Mẫu thân,” Trương Tiểu Oản đột nhiên nghẹn họng chua xót, nàng nuốt hai lần mới miễn cưỡng nói hết câu, “Làm cũng không tốt lắm, mẫu thân mặc tạm.”
Lưu Tam Nương ngẩng đầu xoa xoa mặt, cũng không nói gì, chỉ gật gật đầu.
Trương Tiểu Oản miễn cưỡng nhếch miệng nhưng lại không cười nổi.
Trương A Phúc ngồi đối diện thì xoa xoa tay, thi thoảng thêm cành củi vào đống lửa, mắt vẫn nhìn Lưu Tam Nương.
Trương Tiểu Oản nhìn không ra biểu tình gì từ trên mặt ông ta, nhưng trong khoảng thời gian này nàng cũng biết kỳ thực ông ta đối xử với Lưu Tam Nương rất tốt, chẳng qua lực bất tòng tâm, không thể làm gì.
Lưu Tam Nương rớt nước mắt, mà ông ta cũng trầm mặc ít lời ngồi kia, đầu càng cúi thấp hơn.
Trương Tiểu Oản ôm ôm Trương Tiểu Đệ trong lòng, lấy bát đút cho hắn uống hai ngụm nước ấm, sau đó lại đưa chén cho Trương Tiểu Bảo.
Trương Tiểu Bảo nở nụ cười thật thà với chị mình, nhận lấy bát nước ấm uống hết.
Trương Tiểu Oản lấy cái chén lại, để lên cái bàn đất, cuối cùng mở miệng nói, “Con muốn nhân lúc thời tiết còn chưa lạnh đi vào trong núi sâu một chuyến.”
Nàng vừa mới dứt lời, Lưu Tam Nương đã đột nhiên ngẩng đầu, thất thanh nói, “Cái……”
Bà ta chưa nói hết câu, đôi mắt đỏ ửng cứ như mất hồn mà nhìn chằm chằm Trương Tiểu Oản.