XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 166

Cập nhật lúc: 2025-01-03 15:43:17
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tiểu Oản bị Uông Đỗ thị mời vài lần mới tới. Nàng cũng muốn cho Uông Đỗ thị chút mặt mũi nhưng đương nhiên không cho không. Vừa đến cửa nàng đã thấy Uông Đỗ thị ra đón thì miệng cũng nói giỡn, “Muội mời ta vài lần sợ là có chuyện lớn gì nên mới gấp gáp như thế. Ta cũng không dám trì hoãn mà phải nhanh chóng chạy tới.”

Uông Đỗ thị biết hôn sự của mình là do nàng làm chủ nên cũng không dám chậm trễ. Nàng ta ra hiệu cho nha hoàn bà tử đi ở phía sau rồi mới cười khổ nói với Trương Tiểu Oản, “Nàng kia còn ở cữ thế mà đến trước mặt muội khóc lóc, nói thế nào thì nàng ta cũng mới sinh con lại xảy ra chuyện này. Vì thế muội cũng đành phải thay nàng ta ra mặt, đại tẩu đừng trách.”

“Muội thiện lương nên khen sao có thể trách.” Trương Tiểu Oản cười đạm mạc, lời nên nói thì nói sau đó nàng cũng không nhiều lời.

Nàng cũng không muốn cùng Uông Đỗ thị này giao hảo, có thể duy trì khách sáo bề ngoài này đã đủ. Một nhà càng lớn thì nữ bên trong không còn chỉ nghĩ tới củi gạo mắm muối đơn thuần nữa. mà một khi tâm tư phức tạp hơn thì chỉ có thể biết mặt chứ chẳng thể biết lòng.

Vẫn nên giữ khoảng cách mới tốt.

Hai người ngồi xuống rồi Trương Tiểu Oản cười mở miệng trước, “Đại công tử đâu? Việc này ngài ấy cũng biết chứ?”

“Đại ca nghe nói muội mới mời tẩu thì nói để tẩu làm chủ.” Uông Đỗ thị dùng khăn che miệng, mỉm cười nói.

“Ừ.” Chờ nha hoàn bưng trà lên Trương Tiểu Oản đón lấy uống một ngụm thì hỏi, “Người nọ đâu?” Để nàng làm chủ thì cũng nên xuất hiện đi chứ.

“Cái này……” Uông Đỗ thị có chút chần chờ.

Trương Tiểu Oản không nhìn nàng ta chỉ cười nói, “Không phải mời ta tới làm chủ sao? Còn muốn ta phải đi tới chỗ nàng ta ư? Nếu là như vậy thì ta còn tưởng ta mới là người tới bái kiến đương gia chủ mẫu đấy.” Nói xong nàng cầm khăn cười khẽ.

Nàng cười đến vui vẻ, Uông Đỗ thị cũng cười khan vài tiếng mới căng mặt nói với bà tử bên người, “Còn không mời Văn di nương lại đây? Có sức tới trước cửa phòng ta khóc lóc kể lể thì làm sao đại thiếu phu nhân đã tới nàng ta lại không thể tới đây nói chuyện chứ?”

Bà tử kia hoảng hốt lĩnh mệnh mà đi, Uông Đỗ thị lúc này mới xoay đầu cười khổ với Trương Tiểu Oản, “Tẩu tử chớ trách, Văn di nương lúc trước bảo gã sai vặt của đại ca tới nói mình bị kinh hách, không thể xuống được giường.”

“À, thế hả?” Lúc này có người chạy từ hậu viện đến nơi này. Trương Tiểu Oản nghe được bước chân càng lúc càng gần thì mặt mày vẫn đạm nhiên nói, “Năm đó biểu di nương cũng như thế, cũng bắt chính thê như ta phải tới trong phòng bái kiến một kẻ làm di nương như nàng. Ta vốn còn tưởng nàng không hiểu chuyện, hiện tại xem ra sợ là di nương của Đại công tử đều là tính tình thế này rồi……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-166.html.]

Trương Tiểu Oản nói một lời này thì kéo vài nữ nhân xuống ngựa, lúc này mấy nam nhân Uông gia cũng lần lượt đi vào.

Uông Đỗ thị vội vàng đứng lên hành lễ, “Đại ca, phu quân, tam đệ, tứ đệ……”

“Đại tẩu.” Uông Vĩnh An, Uông Vĩnh Trọng lần lượt ôm quyền gọi, mà Uông Vĩnh Trang thì chậm hơn một chút.

Trương Tiểu Oản hơi hơi mỉm cười hành lễ với bọn họ, “Nhị công tử, Tam công tử, Tứ công tử……” Sau đó nàng mới uốn gối hành lễ với Uông Vĩnh Chiêu nói, “Đại công tử, chúc mừng ngài có được quý tử.”

Lời này của nàng khiến Uông Vĩnh Chiêu dựng thẳng lông mày, ngay sau đó hắn hất áo bài ngồi lên ghế hỏi nàng, “Ngươi muốn xem một cái không?”

Trương Tiểu Oản ngồi phía bên dưới hắn mỉm cười nói, “Không được, đợi lát nữa ta sẽ về, trong nhà còn có việc đang chờ.”

Uông Vĩnh Chiêu không nói gì nhưng hàn băng trong đôi mắt lại dày lên, hắn nhìn chằm chằm Trương Tiểu Oản một cái. Trương Tiểu Oản thì đã quen bị hắn nhìn như thế nên đã sớm không đau không ngứa, chỉ khẽ mỉm cười ngồi ở kia bất động không nói.

Nhà chính đột nhiên yên tĩnh, trong nháy mắt cũng chỉ có thể nghe được tiếng người hít thở. Sau một hồi Trương Tiểu Oản đứng lên, nhìn nhìn sắc trời rồi nhàn nhạt nói, “Xem ra di nương không đến được nhỉ?”

Uông Vĩnh Chiêu nhíu mày, trách mắng người hầu đang đứng thẳng bên cạnh, “Còn không mau đi gọi.”

Trương Tiểu Oản nhìn người hầu kia bị Uông Vĩnh Chiêu dọa sợ đến té lộn nhào mà đi. Sau đó nàng xoay người nhìn Uông Vĩnh Chiêu cười nói, “Ta không chờ được, trong nhà còn có việc, nếu Đại công tử đã ở đây thì thỉnh Đại công tử ra mặt thay di nương chủ trì công đạo. Nói gì đi nữa thì người chưởng gia hiện tại là nhị thiếu phu nhân. Ta tới đây một chuyến cũng coi như cho di nương ngài thấy một hai phần tâm ý của ta, nếu nàng không tới được thì ta đành đi thôi……”

Nàng tới nhưng di nương lại cậy mình sinh được con trai mà không gặp nàng, ngược lại muốn nàng đi gặp nàng ta. Nếu việc này truyền ra thì không biết có bao nhiêu người đứng về phía nàng. Nghĩ tới đây Trương Tiểu Oản cười càng sâu hơn.

Nàng tới đây một chuyến vốn là nghĩ muốn lấy cớ đẩy cục diện rối rắm này cho người khác rồi sớm trở về. Hiện giờ di nương này của Đại công tử cũng không biết cố gắng, mắt thấy nàng cũng chẳng cần lấy cớ nữa mà có thể dễ dàng thoát thân.

Nàng nói xong thì không đợi Uông Vĩnh Chiêu nói chuyện đã cười nói với Uông Đỗ thị “Nhị thiếu phu nhân nếu có rảnh thì có thể đưa ta ra cửa không?”

“Ngươi……” Uông Vĩnh Chiêu thoạt nhìn chuẩn bị lại đập bàn.

Nhưng ở kia một khắc hắn đột nhiên nhìn thấy Trương Tiểu Oản cũng đang nhìn mình. Trong một khoảng thời gian ngắn hắn nhớ tới Trương Tiểu Oản từng nói hắn cưới bao nhiêu người thiếp, sinh bao nhiêu đứa con cũng chẳng liên quan đến nàng, tốt nhất đừng phiền toái đến nàng……

Loading...