XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 155

Cập nhật lúc: 2025-01-03 10:41:44
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái này khiến Uông Vĩnh Chiêu nhíu chặt lông mày. Người nhà này vừa nhìn thấy hắn thì không có ai thèm gọi hắn một tiếng “Tỷ phu”, bọn họ quả là đáng giận!

Trương Tiểu Oản ngẩng đầu nhìn nhìn mặt em trai, thấy hắn có vài phần nghiêm túc thì đầu tiên nàng sửa sang xiêm y cho hắn rồi mới dùng nụ cười đánh vỡ không khí cứng đờ hiện tại, “Ta đã mượn con ngựa của Đại công tử, lát nữa đệ cưỡi ngựa đi đón Quế Đào đi.”

“Không cần đâu đại tỷ, đường cũng không xa, đệ có thể đi được.” Trương Tiểu Bảo vừa rồi nói với Uông Vĩnh Chiêu bằng tiếng phổ thông nhưng lúc này lại nói với nàng bằng tiếng quê nhà. Hắn đi về phía trước hai bước, chắn trước mặt Trương Tiểu Oản rồi mới quay đầu nhỏ giọng nói với nàng, “Không cần cưỡi ngựa, chị, để đệ tự mình đi thôi.”

Trương Tiểu Oản suy nghĩ một chút rồi cũng cười cười. Lúc này nàng hơi tiến lên nhưng Tiểu Bảo cũng tiến lên theo, giống như đang muốn bảo vệ nàng vậy. Nàng không khỏi có chút cứng họng, nhưng lúc này nàng không thể nghĩ nhiều bởi vì canh giờ đã không sai biệt lắm, nàng lập tức dùng tiếng phổ thông cười nói, “Đúng là không xa, vẫn nên đi bộ thôi. Cưỡi ngựa thì khí phái thật đấy nhưng sẽ bị người trong thôn nói này nói nọ.”

Nói xong nàng lại quay đầu lại, ngớ lơ sắc mặt lạnh lẽo của Uông Vĩnh Chiêu mà cười nói, “Xem ra hôm nay vẫn không cần phiền đến ngựa của Đại công tử rồi.”

Lúc này Trương Tiểu Đệ cầm dải lụa hồng đến cho đại ca hắn thì cũng gặp Uông Vĩnh Chiêu. Đầu tiên hắn sửng sốt sau đó cũng vái chào Uông Vĩnh Chiêu nhưng không nói gì.

Hắn hành xong lễ thì cũng đến đứng trước mặt Trương Tiểu Oản, cùng anh trai bảo hộ chị mình ở phía sai. Hai anh em nhìn Uông Vĩnh Chiêu với khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc.

Trương Tiểu Oản quả thật là sửng sốt, nàng không nghĩ tới hai đứa em trai mình lại không có hảo cảm với người này như thế. Mà lúc này đã tới lúc Tiểu Bảo đón dâu, nàng cũng vội gạt hai đứa ra, cười nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Nếu không có gì nữa thì mời Đại công tử đi nhà chính ngồi thôi.”

Nàng hành lễ với Uông Vĩnh Chiêu ý bảo hắn đi trước. Chờ Uông Vĩnh Chiêu lạnh mặt nhấc chân đi, nàng trừng mắt với hai đứa em mình rồi giơ tay lên hù dọa bọn họ: Không nghe lời nàng thì cứ chờ bị nàng đánh đi.

Ai ngờ hai đứa không hề nhìn nàng mà chỉ nhìn phía sau nàng. Trương Tiểu Oản nhanh chóng xoay mặt lại thì vừa thấy Uông Vĩnh Chiêu đang nhìn qua. Ngay sau đó nàng hơi hơi mỉm cười, mặt không đỏ tim không đập nhanh, giống như không có việc gì đi tới bên người hắn, lại hành lễ nhàn nhạt nói, “Đại công tử, mời……”

Bất kể trong lòng Uông Vĩnh Chiêu lúc này đang nghĩ cái gì thì bọn họ vừa đi Trương Tiểu Bảo cũng nhịn không được nói với Trương Tiểu Đệ, “Đại tỷ làm chuyện gì cũng ổn thỏa.”

“Ca, canh giờ tới rồi, ta đi thôi……” Trương Tiểu Đệ lắc đầu, ý bảo anh hắn đùng nói đến chị gái nữa. Hắn giúp Trương Tiểu Bảo buộc dải lụa lên người.

*******

Đón dâu, bái đường, đưa vào động phòng, có Hồ Cửu Đao mang theo người của Hồ gia xuất lực nên Trương Tiểu Bảo không bị các thôn dân chuốc say. Rất nhanh hắn đã bị Trương Tiểu Đệ đẩy vào động phòng.

Trương Tiểu Oản bên này lại rất bận, chờ đồ ăn bưng lên hết, mọi người ăn no xong nàng còn phải dọn dẹp. Mà trẻ con nhiều nên nàng cũng không bủn xỉn, toàn bộ đồ ăn thừa đều được nàng đặt ở một chỗ để những người mang theo con nhỏ đến phòng bếp lấy một chén về. Nếu nhà nào trong nhà có người già cũng có thể lấy một chén về.

Thôn dân vừa được ăn vừa được lấy thì lập tức đám hán tử và phụ nhân cũng không nói hai lời mà thức đêm đốt đuốc dọn dẹp đống bàn ghế để ngày mai đem trả. Bọn họ còn quét dọn, dùng nước rửa qua sau đó nhanh nhẹn rửa xong mấy chậu bát đũa. Trương Tiểu Oản không biết là đỡ được bao nhiêu việc. Nàng vốn cho rằng ngày mai còn phải thu dọn nửa ngày nhưng vì nhiều người nên chỉ mất một canh giờ là mọi thứ đã đâu vào đấy.

Mà mọi người bận giúp đỡ dọn dẹp nên cũng không có ai đi nháo động phòng. Những người làm khách cư nhiên lại giúp nàng làm công, điều này khiến Trương Tiểu Oản vừa buồn cười vừa vui mừng khiến khuôn mặt đã cứng đờ vì cười nay càng cứng đờ hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-155.html.]

Chờ mọi người giải tán rồi nàng mới nhớ đến Tiểu Lão Hổ, không biết hắn đi đâu. Nàng tìm mấy chỗ, còn đi qua tân phòng bên kia, hỏi vài người nhưng đến ông bà ngoại và cậu nhỏ của hắn cũng không tìm thấy người. Trong khoảng thời gian ngắn không ai biết hắn ở đâu.

Lúc này nàng đã nóng nảy, nhưng đúng lúc nàng đang cực kỳ nóng ruột thì Tiểu Muội không biết từ chỗ nào chạy về. Vừa thấy nàng, Tiểu Muội đã kéo nnagf tới một bên thở phì phò nói với nàng, “Không được, đại tỷ, đại tỷ, vừa rồi Tiểu Lão Hổ bị vị đại quan kia

kéo đến chỗ rừng cây sau núi rồi.”

“Kéo?” Trương Tiểu Oản ngây người, “Bọn họ đánh nhau sao?”

Tiểu Muội liên tục lắc đầu, “Không có, không có, người nọ đang dạy Tiểu Lão Hổ luyện cái gì đó. Đại tỷ mau đi xem một chút, đừng để Tiểu Lão Hổ nhà chúng ta bị lừa đi!”

Tiểu Muội sốt ruột khiến Trương Tiểu Oản bật cười. Nàng sờ sờ đầu em gái mình an ủi nói, “Đừng nóng vội, đại tỷ sẽ đi xem ngay.”

“Tỷ mau mang Hoài Thiện về đi!” Tiểu Muội thực kích động, bộ dáng nắm nắm tay kia giống như muốn nhảy b.ắ.n lên vậy.

Trương Tiểu Oản xoay người đi đến chỗ Tiểu Muội nói. Quả nhiên nàng thấy hai người ở bìa rừng. Tiểu Lão Hổ vừa thấy nàng thì ném gậy gỗ trong tay ra ngoài, chạy chậm đến chỗ nàng, dang hai tay ôm lấy cổ nàng. Hắn đắc ý dào dạt mà nói với nàng, “Con vừa mới đánh cuộc với người kia, nếu con thắng thì hắn sẽ phải dạy con hai chiêu kiếm pháp! Mẫu thân, con lại có thể học kiếm pháp!”

Trương Tiểu Oản cười gật gật đầu, “Giờ học xong chưa?”

“Học một lần, còn phải luyện mấy ngày mới luyện được.” Tiểu Lão Hổ nghiêm túc nói, “Con sẽ luyện được tốt.”

“Mẫu thân tin con……” Trương Tiểu Oản mỉm cười, “Nhưng bây giờ muộn rồi, phải đi ngủ.”

“Vâng,” Uông Hoài Thiện đã sắp chín tuổi qua mười tuổi nhưng lúc này hắn vẫn dựa đầu trên vai Trương Tiểu Oản. Hắn không muốn xuống dưới, muốn mẹ hắn cứ thế ôm hắn về nhà. Dù có nhiều việc hắn đã có khả năng làm, cũng hiểu được nhiều điều nhưng đôi khi hắn vẫn là đứa nhỏ giống trước kia, phải bắt nàng ôm mới chịu ngủ.

Trương Tiểu Oản có nhiều điều không thể cho hắn nhưng chút nũng nịu này nàng vẫn dung túng hắn. Cho dù lúc này có người ngoài nàng vẫn dùng tay nâng hai chân mà bế hắn không muốn buông.

Nàng chỉ quay đầu nói với nam nhân đang nhìn mẹ con nàng, “Đại công tử, đêm đã khuya rồi mời ngài đi về thôi.”

Ba huynh đệ của Uông gia lúc trước đã rời đi, Trương Tiểu Oản khi đó cũng cho rằng hắn đã sớm đi rồi, không nghĩ đến hắn vẫn ở đây.

“Đưa ta đến phía trước.” Uông Vĩnh Chiêu quét mắt nhìn nàng một cái thật sâu rồi đi đến bên người nàng ném lại những lời này.

Trương Tiểu Oản khó hiểu nên không nhúc nhích. Uông Vĩnh Chiêu đi được vài bước, thấy phía sau không có tiếng bước chân thì quay đầu lại. Hắn nhìn phụ nhân kia đang ôm đứa nhỏ, trên mặt hoàn toàn không có tươi cười, mắt còn mang theo đánh giá nhìn hắn. Lúc này hắn nhìn nhìn đứa nhỏ đang bất mãn nhìn mình, tâm tình đột nhiên tốt lên. Lần này hắn nói càng thêm kỹ càng tỉ mỉ hơn, “Hai người các ngươi đưa ta đến phía trước rừng cây rồi ta sẽ lên ngựa.”

Loading...