Trương Tiểu Oản ngừng hồi lâu mới lau nước mắt kéo người và xe bò vào.
“Phụ thân, mẫu thân, mọi người ăn cơm chưa?” Trương Tiểu Oản lôi kéo tay Tiểu Muội, quay lại hỏi vợ chồng Trương thị.
Lưu Tam Nương vẫn ôm Uông Hoài Thiện rơi nước mắt, lúc này nghe Trương Tiểu Oản hỏi chuyện thì bà nhìn về phía Trương Tiểu Bảo.
Trương Tiểu Bảo hắc hắc cười lắc đầu, cũng không nói lời nào.
“Ta đi nấu cơm……” Trương Tiểu Oản xách váy đi nhanh đến phòng bếp, vừa đi vừa quay đầu nói với Tiểu Lão Hổ, “Hoài Thiện con chơi với ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu nhé.”
“Đại tỷ, đệ cũng giúp.” Trương Tiểu Bảo cũng đi theo Trương Tiểu Oản, Trương Tiểu Muội cũng muốn đi theo nhưng bị Trương Tiểu Đệ duỗi tay kéo lấy. Hắn tính tình chậm chạp nên lúc này chậm rãi nói với Trương Tiểu Muội, “Muội, đừng đi qua.”
“Vì sao?”
“Đại tỷ và đại ca có chuyện muốn nói.” Trương Tiểu Đệ cười với em gái rồi giải thích. Hắn móc từ trong n.g.ự.c ra một cái thanh la, đưa cho đứa cháu ngoại trông như tiểu tiên đồng kia rồi ngượng ngùng cười nói, “Có thích không?”
“A?” Tiểu Lão Hổ nhìn cái thanh la mà bọn trẻ rất thích rồi mắt lại đỏ lên, “Đây là cữu cữu cho cháu sao?”
“Ừ, cháu cầm lấy, Đại cữu cữu còn khắc kiếm gỗ cho cháu, còn có giày da hổ và mũ da hổ đều làm cho cháu, nếu thích thì cháu có thể cầm hết.” Trương Tiểu Đệ thấy hắn thích thì tức khắp cười híp hết cả mắt.
“Đều thích vô cùng!” Tiểu Lão Hổ cuống quít lấy cái chiêng nhỏ có khắc thần khí cho trẻ con kia, yêu thích không buông tay mà nhìn ngắm.
*******
Trương Tiểu Oản mạnh mẽ lấy cái nồi lớn đi rửa sau đó mím môi nhìn Trương Tiểu Bảo đang thành thục dùng đá lửa đốt lò. Chờ rửa xong nồi, đang muốn đổ nước thì Trương Tiểu Bảo đang ngồi xổm đã đứng lên nói, “Đại tỷ, để đệ.”
Trương Tiểu Oản không nói chuyện mà chỉ nhìn hắn ra ngoài đổ nước, sau đó đặt nồi sắt lên bếp.
“Đại tỷ, còn muốn làm gì?”
“Đun nước sôi đã.” Trương Tiểu Oản nhìn hắn một cái sau đó xoay người đi hậu viện cầm gạo và thịt cùng ít rau khô tới. Nàng còn đi vào ruộng cắt mấy cây rau về.
Nàng nhanh nhẹn, làm việc lưu loát nên lúc về nước còn chưa sôi. Lúc này Trương Tiểu Oản đã trấn định nỗi lòng, cầm bồn gỗ ngồi xổm trước mặt Tiểu Bảo mà nhặt rau.
“Đại tỷ.” Trương Tiểu Bảo gọi nàng một tiếng sau đó đưa cái ghế mình đang ngồi cho nàng.
“Đệ ngồi mà nhóm lửa.” Trương Tiểu Oản ngắt cuống rau còn dính đất, lại bỏ đồ ăn vào chậu, miệng nhàn nhạt nói.
“Đại tỷ ngồi đi.” Trương Tiểu Bảo vẫn nhún nhường.
Trương Tiểu Oản không nói chuyện mà chỉ quét mắt nhìn hắn một cái. Tuy bọn họ đã gần mười năm không gặp nhưng uy nghiêm của Trương Tiểu Oản ở trong lòng em trai, em gái nàng vẫn còn đó.
Trương Tiểu Bảo thấy chị cả trừng mình thì không dám lằng nhằng nữa mà lại lấy ghế ngồi.
“Thê tử của đệ đâu? Sao không mang tới?” Trương Tiểu Oản há miệng hỏi, tay vẫn không ngừng xử lý đồ ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-144.html.]
“Không có thê tử.”
“Hiện tại đệ bao nhiêu tuổi rồi?” “23.”
“Thế sao còn chưa cưới thê tử?”
Trương Tiểu Bảo bị Trương Tiểu Oản nghiêm khắc hỏi một câu này thì đầu lập tức cúi thấp. Lúc này hắn mở miệng nói chuyện nhỏ như muỗi kêu, “Đệ từng đính thân nhưng sau đó cô nương kia không gả nữa.”
“Vì sao không gả?” Trương Tiểu Oản thật sự không còn tâm tình nhặt rau nữa. Nàng dứt khoát buông đồ ăn xuống, thấy hắn vẫn cúi đầu thì nàng lại nghiêm khắc hơn nói, “ngẩng đầu lên nói chuyện.”
Trương Tiểu Bảo chỉ đành ngẩng đầu, biện giải với chị cả đang nghiêm mặt, “Không trách đệ được, lễ hỏi đính thân đã mang qua nhưng mẫu thân nàng nói phải đưa thêm 50 lượng. Nhà chúng ta lấy đâu ra 50 lượng chứ? Thê tử quý giá như thế thì không cưới được!”
Trương Tiểu Oản nghe xong thì nhìn khuôn mặt đã trưởng thành cũng tang thương rất nhiều của Trương Tiểu Bảo. Mũi nàng lại chua xót, mãi một lúc sau nàng mới nói, “Không cưới được người này thì cưới người kia?”
“Hắc hắc.” Nói đến đây Trương Tiểu Bảo không nói mà chỉ hắc hắc cười hai tiếng sau đó lại đi thêm củi.
“Nói đi, vì sao không cưới? Còn có Tiểu Đệ nữa? Hắn cũng 19 rồi còn gì.”
“Thì nhiều việc quá, trong ruộng có quá nhiều việc.” Trương Tiểu Bảo không dám nhìn Trương Tiểu Oản mà chỉ nhìn nhà bếp nói.
Không rỗi rãnh? Trương Tiểu Oản nhìn hắn một cái sau đó đổi phương pháp để hỏi lại, “Sao mọi người lại tới đây?”
“Muốn gặp tỷ thì tới thôi.”
“Nói! Nhiều năm không gặp mà đã học được cách nói dối tỷ rồi hả?” Trương Tiểu Oản lại nghiêm giọng nói.
Trương Tiểu Bảo lại không nhịn được cúi đầu.
“Ngẩng đầu lên nói chuyện cho rõ xem nào.” Trương Tiểu Oản kéo tay hắn, lại cố hòa hoãn mà dùng giọng điệu nhu hòa hơn, “Không được lừa đại tỷ, chuyện trong nhà đều nói hết với ta, nếu không trong lòng ta không có tính toán cũng không biết làm sao.”
“Trong nhà thì, cái kia, ba năm trước trong nhà nhận được tin của cữu cữu nói, nói tỷ sống không tốt lắm……”
“Cữu cữu nói thế nào?” “Hắc.”
“Ông ta nói làm sao?”
“Thì nói tính tình tỷ quật cường, không được người ta thích, còn……”
Trương Tiểu Oản nghe được lời này thì không lên tiếng. Thấy Trương Tiểu Bảo trộm nhìn mình, bộ dạng giống như lúc hắn làm sai chuyện gì hoặc nói sai lời gì, nàng cười cười nói, “Tỷ không sao, đệ nói tiếp đi.”
Dứt lời, sắc mặt nàng lại nghiêm túc lại, nhíu mày uy hiếp, “Chuyện gì cũng phải nói rõ ràng không được giấu ta.”
Trương Tiểu Bảo chần chờ một chút rồi mới thấp giọng nói tiếp, “Đệ hỏi Lý chưởng quầy thì ông ấy nói nhà giàu trong kinh thành không dễ chịu, áp lực rất lớn, chi tiêu lại nhiều.