XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 127

Cập nhật lúc: 2025-01-02 21:33:21
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cứ thế ba ngày trôi qua, người kia vẫn đều đặn luyện kiếm trên bãi đất vốn là đất trồng rau kia mỗi buổi sáng tối. Cái này khiến Tiểu Lão Hổ cũng quên cả việc đi ra ngoài tìm đám anh em của mình, mỗi ngày hắn đều bò lên thang cuốn nhìn người kia luyện kiếm. Mỗi lần chờ người nọ đi về rồi hắn mới đi tới tiểu viện bên này cầm một cây củi sau đó học theo người nọ mà múa kiếm. Nhưng thường thường vẫn không làm được thật giống, có những động tác dù hắn đã nhớ kỹ nhưng vẫn không thể làm được hoàn chỉnh.

Chiều hôm nay, lúc mặt trời đã rơi xuống nửa ngọn núi, nam nhân kia cũng sắp đi đến mảnh đất trồng rau kia thì Tiểu Lão Hổ có chít nản lòng đi tới trước mặt Trương Tiểu Oản, chân đá đá mặt đất. Hắn đứng đó hồi lâu mới mở miệng nói, “Mẫu thân, con muốn đi học, người nọ hình như còn lợi hại hơn Hồ sư phụ.” “Vậy đi đi,” Trương Tiểu Oản đang thêu thùa may vá nghe thấy vậy thì tùy ý gật đầu, “Con mang hai miếng bánh đi qua nói là phí dạy học.”

“Thật sao?” Tiểu Lão Hổ trăm triệu lần không dự đoán được mẹ hắn sẽ trả lời như thế. Hắn đột nhiên ngẩng cái đầu nhỏ, vui sướng nhìn mẹ mình, trong đôi mắt là ngọn lửa mừng rỡ nhảy lên như điên khiến cả người hắn sáng lóa như vầng thái dương.

Thái độ của Trương Tiểu Oản thì vẫn ôn hòa như ngày thường, chỉ là lúc này trên mặt nàng có thêm tươi cười rạng rỡ hơn, “Sao lại không được? Con đi đi.”

Tiểu Lão Hổ sợ ngây người mà “A” một tiếng, ngay sau đó hắn chạy đến cạnh cửa nhưng vừa chạy được vài bước đã lại lộn về, lè lưỡi thẹn thùng nói với mẹ hắn, “Con quên phí dạy học cho người nọ.”

Trương Tiểu Oản vội lấy vải bọc bánh lại đưa cho hắn rồi cười nói, “Vậy con đi đi, khát thì về uống nước.”

“Biết, biết, mẫu thân yên tâm.” Tiểu Lão Hổ nhận cái bao rồi chạy như bay ra ngoài.

*******

Đợi hắn chạy tới gần, nam nhân kia mới dừng kiếm trong tay, nhìn về phía hắn. Tiểu Lão Hổ cũng kiêu ngạo ưỡn ngực, chìa cái bọc trong tay ra nói, “Đây là phí xin học của nhà chúng ta.”

Uông Vĩnh Chiêu nghe xong thì hơi nhíu mày nhưng cũng không so đo với đứa nhỏ mà lấy ra một thanh kiếm khác đã chuẩn bị tốt đưa cho hắn.

Ai biết đứa nhỏ kia không cầm lấy kiếm, mặc hắn giơ ra nhưng vẫn đứng ngạo nghễ ở kia giơ cái bao trong tay, bộ dáng hắn giống như nếu Uông Vinh Chiêu không nhận phí dạy học thì hắn cũng sẽ không học vậy.

Uông Vĩnh Chiêu lạnh lùng mà nhìn hắn một cái sau đó nhận lấy cái bao, lúc này đứa nhỏ mới nhận lấy kiếm.

Chờ đến khi đứa nhỏ bắt đầu giơ kiếm khoa tay múa chân thì hắn mới phát hiện năng lực tiếp thu của đứa nhỏ này so với hắn nghĩ còn mạnh hơn nhiều. Khi dạy tới một chiêu cuối cùng, Uông Vĩnh Chiêu nhìn đứa nhỏ mím môi nghiêm túc khoa tay múa chân thì mày cũng hơi giãn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-127.html.]

Hắn không nghĩ tới đứa nhỏ này lại có thiên phú như thế. Bất kể là việc ra lực hay thu lực hắn đều làm thật tốt.

“Bây giờ làm lại từ chiêu đầu tiên đến cuối cùng, ở giữa không được dừng lại.” Sau khi thu tay lại, Uông Vĩnh Chiêu cất kiếm ra sau nói.

Đứa nhỏ không thèm nhìn hắn một cái mà lưu loát múa từ chiêu đầu tiên đến chiêu cuối cùng, một chiêu một thức cũng không sai.

Lúc này Uông Vĩnh Chiêu mới thật sự kinh ngạc, đặc biệt là trong lúc múa kiếm có một giọt mồ hôi rơi trúng mắt đứa nhỏ mà hắn cũng không hề chớp mắt. Lực kiềm chế tốt như thế làm gì có đứa trẻ nào làm được?

Đợi hắn cũng thu kiếm lại như minh, Uông Vĩnh Chiêu mới chân chính nhíu mày suy nghĩ, phụ nhân kia rốt cuộc là nuôi dưỡng đứa nhỏ này thế nào? Đứa nhỏ này tính tình thô bạo không tốt nhưng năng lực này làm gì có đứa nhỏ nhà bình thường nào có được?

Uông Vĩnh Chiêu cau mày nghĩ đến biểu hiện của phụ nhân kia mỗi lần xuất hiện trước mặt mình, lại cân nhắc nàng rốt cuộc là người như thế nào. Trong lúc đó đứa nhỏ vừa thu kiếm thì lôi trong n.g.ự.c ra một cái khăn màu xanh để lau mồ hôi. Lau xong hắn mới ngước đôi mắt sáng như sao nhưng lạnh lùng kia nhìn hắn nói, “Ngươi còn có cái gì khác để dạy không?”

Câu hỏi không quy củ như thế khiến Uông Vĩnh Chiêu mắt lạnh liếc qua. Thấy hắn không nói lời nào đứa nhỏ kia ném thanh kiếm trong tay đi nói, “Không dạy nữa thì ta đi về.”

Nói xong hắn chạy về phía trước, chạy được hai bước lại quay lại rống lên với Uông Vĩnh Chiêu, “Ngươi mau trả khăn vải bọc bánh cho ta.”

Uông Vĩnh Chiêu không nói chuyện mà chỉ nhìn bộ dạng đứa nhỏ. Nhìn tới nhìn lui, quả thật thấy đứa nhỏ này không có chỗ nào không giống hắn, đến đôi mắt cũng có vài phần quen thuộc.

Tiểu Lão Hổ thấy hắn bất động thì không nói lời nào mà ngửa mặt lên trời trợn trắng mắt, miệng lẩm bẩm, “Lại là đồ ngốc.”

Nói xong hắn đi tới chỗ nam nhân kia để cái bao, lấy bánh trong đó ra đưa cho người kia, “Đây, cho ngươi.”

Nhét bánh vào tay hắn xong, Tiểu lão Hổ còn cẩn thận mà gấp tấm vải bọc lại, đút vào trong n.g.ự.c rồi mới nhanh chóng chạy vọt về nhà. Đến cạnh cửa hắn đã kêu to với bên trong, “Mẫu thân, mẫu thân, con về rồi, con đói quá ngài đã làm xong cơm tối chưa……”

Bộ dáng chạy cuống cuồng và tiếng gọi to kia giống như hắn vừa mới thoát khỏi hang hổ không bằng……

Cách thật xa Uông Vĩnh Chiêu vẫn nghe thấy đứa nhỏ kia nói, đôi mắt vốn lạnh băng nay càng lạnh hơn. Lúc này hắn nhíu mày nhìn bánh trong tay mình, mãi một lúc sau mới để lên mũi ngửi. Không

biết ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại đưa lên miệng cắn một miếng, lúc này hắn quả nhiên thấy đói bụng nên cũng đứng đó ăn xong hai khối bánh rồi mới vỗ vỗ tay, nhặt kiếm về nhà.

Loading...