XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 122

Cập nhật lúc: 2025-01-02 21:28:00
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm buông xuống, hai mẹ con nàng trở về. Tiểu Lão Hổ ghé trên đầu vai mẹ hắn, cả quãng đường không nói gì.

Về đến nhà rồi Trương Tiểu Oản đặt hắn lên giường thì hắn mới thở dài thật sâu, lôi kéo bàn tay nàng đếm từng ngón tay. Sau khi đếm xong hắn làm như đã quyết định mà cắn chặt răng nói với Trương Tiểu Oản, “Mẫu thân, về sau con sẽ ăn ít một chút, mẫu thân ăn nhiều một chút.”

“Vì sao?” Cho dù lúc này đêm đã khuya nhưng ánh trăng nhô cao, trời cũng sáng tỏ đôi phần, trong phòng cũng không cần đốt đèn vẫn mơ hồ nhìn thấy bóng người. Trương Tiểu Oản nhìn khuôn mặt

nhỏ của con trai mà cười, lại lấy quạt hương bồ ra quạt gió cho hắn.

“Như vậy lương thực của chúng ta sẽ ăn được lâu hơn chút.” Tiểu Lão Hổ rất có lý mà nói.

“Cũng không cần thế,” Trương Tiểu Oản mỉm cười nhẹ giọng thương lượng với hắn: “Nếu con đói quá sẽ không có sức lực. Nếu có người khác tới bắt nạt ta thì con sẽ không giúp được gì.”

Tiểu Lão Hổ vừa nghe thì ngây ngẩn cả người. Thật lâu sau hắn mới thở thật dài, nhìn nóc nhà lẩm bẩm nói, “Tồn tại thật khó mà mẫu thân.”

Trương Tiểu Oản quạt gió cho hắn, vươn một tay dỗ dành hắn, lại không nhanh không chậm ôn hòa nói, “Không khó, con có mẫu thân đây rồi, mau ngủ đi.”

Tiểu Lão Hổ “vâng” một tiếng sau đó chậm rãi ngủ mất. Trương Tiểu Oản chờ hắn ngủ say rồi mới đi ra cửa trước nhẹ nhàng mở cửa ra vểnh tai nghe những tiếng hoảng loạn truyền đến từ tiền viện. Trong đó còn có tiếng khóc nháo không thôi khiến nàng nhẹ nhàng nhíu mày.

Chuyện gì thế này? Bọn họ náo loạn gần một canh giờ rồi. Từ khi nàng mang theo Tiểu Lão Hổ về đã nghe thấy bên kia có động tĩnh, mãi cho tới lúc này vẫn chưa ngừng. Chẳng lẽ là tiểu thiếp kia sinh rồi?

Trương Tiểu Oản nhớ lại bụng của tiểu thiếp kia, lại tính ngày thì có vẻ như sắp sinh thật……

Lúc này sinh con sao? Nhà kia thêm một đứa nhỏ thì sợ là dù Uông Đại lang có bản lĩnh thì sợ là tình hình cũng vẫn căng thẳng.

Nhưng việc này chẳng liên quan gì tới mẹ con nàng. Nghĩ đến đây Trương Tiểu Oản bật cười mà lắc lắc đầu, cũng không muốn nghe nữa. Nàng xoay người đóng cửa, trở về gia phòng có gió lùa của Tiểu Lão Hổ mà nằm lên ghế trúc chính mình làm nhắm mắt ngủ.

Thế đạo này không biết lúc nào mới tốt lên, những công danh lợi lộc của đám nam nhân kia có là tác dụng gì một khi ông trời không cho cơm ăn?

*******

Uông gia bên kia quả thật đã có chuyện lớn xảy ra. Lúc bà mụ ôm t.h.i t.h.ể một đứa bé trai sơ sinh ra thì Uông Hàn thị mềm chân ngồi phịch xuống ghế dựa. Chờ đến khi hồi thần bà ta mới nhào qua hung hăng đánh Chung Ngọc Vân lúc này đang quỳ ở kia, vừa khóc vừa kêu nói, “Cho dù ngươi oán nàng, hận nàng, không chấp nhận được sự tồn tại của nàng thì cũng chờ nàng sinh con xong hẵng nói chứ.”

Chung Ngọc Vân đã khóc đến không thở nổi lại bị bà ta đánh như thế thì lập tức hôn mê bất tỉnh.

Uông Vĩnh Chiêu xanh mặt vung tay lên để Giang Tiểu Sơn mang theo bà mụ đi ra ngoài, “Tìm một chỗ chôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-122.html.]

Chờ Giang Tiểu Sơn đi được hai bước hắn mới hít sâu một hơi quay mặt đi bồi thêm một câu, “Đào hố sâu một chút.”

Nói xong, đợi người đi ra ngoài hắn mới ngồi lại trên ghế không nói một lời.

Lúc này ngồi Uông Quan Kỳ ngồi ở ghế trên. Ông ta bị bệnh đã một thời gian, vì tiểu thiếp của con cả sinh con nên ông ta mới ngồi ở nhà chính. Ông ta quay đầu qua thấy mặt con trai cả xanh mét thì

ho vài cái mới dùng giọng mỏng nhẹ nói, “Ngày mai đi hậu viện một chuyến, đón đứa nhỏ kia về.”

Uông Vĩnh Chiêu nghe được lời này thì mím môi, cũng không trả lời.

Lúc này Uông Hàn thị ngã ngồi trên mặt đất kêu trời khóc đất khiến hắn cảm thấy cực kỳ phiền chán. Hắn nói với hai bà tử, “Đỡ các nàng đi xuống……”

Lúc này Linh nha đầu hầu hạ trong phòng sinh với Xuân di nương khóc lóc chạy vào lập tức quỳ gối dập đầu nói, “Xuân di nương chảy rất nhiều máu, không ngăn được. Lão gia, phu nhân, đại công tử, phải làm sao bây giờ?”

“Đại ca, để đệ đi mời đại phu.” Lúc này nhị đệ của Uông Vĩnh Chiêu là Uông Vĩnh An lập tức nói.

“Đi đi.” Uông Vĩnh Chiêu mệt mỏi xoa xoa cái trán.

Ngựa trong nhà đã bị bán hết để đổi lương thực trở về, trong nhà hiện tại chỉ có Vĩnh An là đi nhanh một chút nên cũng chỉ có thể để hắn tới trấn trên mời đại phu tới.

Nhưng tuy Uông Vĩnh An dùng tốc độ nhanh nhất đưa đại phu về nhưng Xuân di nương vẫn tắt thở đi theo đứa con không mở mắt của mình trước khi đại phu tới.

Ngày hôm sau, Uông Vĩnh Chiêu đi mua một tấm quan tài mỏng, đem người hạ táng nàng, lại dặn dò em trai đi đưa hai mươi cân lương thực qua nhà Xuân di nương, coi như bồi thường.

Lúc tam đệ của Uông Vĩnh Chiêu là Uông Vĩnh Trang tới lấy lương thì Uông Hàn thị không cho, còn nói với hắn, “Lúc mua nàng ta chúng ta đã đưa bạc, sống hay c.h.ế.t đều là việc của nhà chúng ta thôi, còn phải đưa lương tới nhà nàng ta làm gì chứ?”

“Mẫu thân, đây là đại ca nói.” Uông Vĩnh Trang cũng thật sự phiền chán người mẹ không biết thu vén còn bắt ngựa của bọn họ đem bán đổi lương thực này. Tuy nói ra thì chính là đại bất kính và bất hiếu nhưng mẹ hắn quả thật khiến cái nhà này càng lúc càng hỏng, đến lão nô bộc trong nhà mà bà ta cũng ngại họ uống nhiều mấy ngụm cháo muốn đuổi đi. Nếu chuyện này mà truyền ra thì bọn họ còn làm người thế nào đây?

Hắn thật đúng là không sao đẹp mặt mà nhìn bà ta được. Có điều sắc mặt Uông Vĩnh Trang khó coi thì Uông Hàn thị không cho vẫn là không cho. Bà ta cầm chặt chìa khóa phòng lương, xoay đầu không thèm nhìn hắn.

Uông Vĩnh Trang chỉ đành đi tìm Uông Vĩnh Chiêu. Uông Vĩnh Chiêu đến chỗ Uông Hàn thị một chuyến cầm chìa khóa lương trở về.

Uông Vĩnh Trang mang theo lương đi rồi. Uông Hàn Thị một đêm không ngủ, đến tóc cũng không trải cứ thế ngồi ở nhà chính khóc lóc, “Ta còn sống làm gì chứ? Đến con đẻ của ta còn không nghe ta nói, cháu cũng không có nữa rồi, không bằng ta c.h.ế.t đi cho xong.”

Uông Vĩnh Chiêu không để ý tới bà ta, chỉ ngồi trong gian thư phòng nho nhỏ của hắn, nhìn khắp nhà nhét đầy sách sau đó chuẩn bị ra cửa.

Mới vừa bước ra khỏi thư phòng thì nha hoàn Tiểu Thảo chăm sóc biểu tiểu thư vội chạy tới vén áo hành lễ với hắn nói, “Đại công tử, biểu tiểu thư tỉnh, nàng muốn gặp ngài……”

Uông Vĩnh Chiêu chẳng thèm liếc mắt nhìn nàng ta một cái, chỉ bước qua đi tới cửa sau.

Loading...