XUYÊN QUA HỌ SỐNG TỐT CÒN NÀNG THÌ CHỈ MONG QUA NGÀY - Chương 113

Cập nhật lúc: 2025-01-02 14:21:02
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uông Quan Kỳ bị tra ra việc thu bạc hối lộ của thuộc hạ nên cả Uông gia bị xét nhà, bất kể là nữ nhân hay người hầu khi đi ra trên đầu chỉ có một cây trâm, tiền giấu dưới đế dày cũng bị điều tra thu hết.

Thái Tử đương triều đánh gãy cánh tay đắc lực của Tam vương gia là Uông Vĩnh Chiêu. Một đòn này vừa tàn nhẫn lại sâu cay, chỉ cho người nhà này mang theo mấy bộ quần áo, còn tài sản khác thì tịch thu toàn bộ để sung công.

Uông Vĩnh Chiêu chẳng còn cách nào, chỉ đành đón bọn họ tới chỗ tòa nhà không bị tịch thu này. Hiện tại giữ được mệnh đã là tốt rồi.

Đợi qua tết Âm Lịch, thấy hai kẻ hạ nhân phái ra không tìm được tung tích hai mẹ con nàng nên hắn đang muốn dẫn người đích thân đi tìm thì các nàng lại về.

Hắn nghe được tiếng gọi thì đi ra, nhìn thấy hai mẹ con nàng thì cố ý dùng biểu tình ôn hòa nhất nói với nàng, “Trở về rồi thì vào đi.”

Hắn cố ý thả lỏng biểu tình lạnh băng trên mặt mình, Trương Tiểu Oản cũng vén áo thi lễ với hắn sau đó nàng không tự chủ được mà mím miệng nắm tay con trai đi vào. Đợi nhìn thấy hai vợ chồng Uông gia ở trong nhà thì nàng âm thầm siết c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Lão Hổ một phen sau đó mới mang theo hắn dập đầu chào hỏi hai người kia.

Uông Quan Kỳ nhìn thấy nàng thì trên mặt là lạnh lùng, khẩu khí cũng không tốt hỏi, “Đi đâu? Một nữ nhân lại chạy lung tung khắp nơi thì còn ra thể thống gì?”

Trương Tiểu Oản chẳng nói gì, chỉ cúi đầu nhìn trên mặt đất.

“Được rồi, nể tình ngươi cứu Đại Lang một lần nên ta không truy cứu nữa, đi xuống nghỉ ngơi đi.” Uông Quan Kỳ phất phất tay, bộ dạng tâm phiền ý loạn mà nói.

“Gọi Văn bà tử nhường ra một gian phòng sao?” Lúc này Uông Hàn thị dùng khăn tay xoa xoa bên miệng nhàn nhạt nói, “Vậy đám bà tử ở chỗ nào? Đắp cái lều cỏ bên cạnh sao?”

Lúc nói lời này bà ta nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu đang đứng. Uông Vĩnh Chiêu liếc nhìn bà ta một cái rồi nhàn nhạt gật đầu, “Phía sau còn đất, lại xây thêm một gian nhà ngói nữa.”

“Biểu ca……” Lúc hắn nói chuyện thì cạnh cửa truyền đến một giọng nói yếu ớt mỏng manh, “Ta nghe nói tỷ tỷ đã trở lại nên tới đây nhìn xem……” Lời này vừa vang lên thì một phụ nhân mềm mại nhu nhược đi tới đứng ở cạnh cửa, bên người còn có một nữ nhân bụng to trẻ hơn nàng kia một chút, khuôn mặt cũng rất xinh đẹp.

“Đều vào đi.” Lúc này Uông Hàn thị mở miệng nói chuyện.

Lúc các nàng đi vào Uông Hàn thị nhàn nhạt nói với Trương Tiểu Oản đang cung kính đứng thẳng, “Tiền bạc đưa cho ngươi còn bao nhiêu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ho-song-tot-con-nang-thi-chi-mong-qua-ngay/chuong-113.html.]

Lúc này Trương Tiểu Oản nắm chặt lấy tay Tiểu Lão Hổ để hắn bình tĩnh, nàng đồng thời mở miệng cung kính trả lời, “Còn có một ít.”

“Ừ, vậy lấy ra xây nhà đi.” Uông Hàn thị lên tiếng sau đó quay đầu nói với Chung Ngọc Vân, “Thân thể ngươi không tốt, tìm cái ghế ngồi đi.”

“Cái này……” Chung Ngọc Vân nhìn Trương Tiểu Oản vẫn đang đứng.

“Bảo ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi.” Uông Hàn thị không kiên nhẫn nói, sau đó lại cao giọng gọi, “Văn bà tử, mang Đại thiếu phu nhân xuống dưới nghỉ ngơi đi.”

Trương Tiểu Oản không nghe được lời nào khác thì đã bị mang đi xuống. Ngay khi nàng vừa đến căn phòng dành cho nha hoàn và bà tử kia thì Văn bà tử đã mở miệng hỏi bạc.

Đầu tiên Trương Tiểu Oản nhìn Tiểu Lão Hổ một cái để ngăn cản ánh mắt giận dữ của hắn sau đó mới lấy bạc ra, nói với Văn bà tử, “Vẫn là để ta đi đưa cho bà bà thôi.”

Bà tử kia đầu tiên là trừng mắt nhìn nàng, sau đó lại thấy Trương Tiểu Oản thẳng tắp mà nhìn mình, trong con ngươi chỉ có lạnh lẽo thì cũng không dám nói thêm cái gì.

Trương Tiểu Oản lại lần nữa đi lên nhà chính, đem bạc giao ra rồi thì nàng mới nhẹ giọng hỏi Uông Hàn thị, “Xin hỏi bà bà, biểu muội của phu ở chỗ nào thế?” Nếu cũng ở phòng của hạ nhân như nàng thì nàng sẽ chẳng có lời nào để nói.

Uông Hàn thị nghe xong lời này của nàng thì cười lạnh một tiếng, “Thân thể nàng không tốt nên chúng ta dành một phòng cho nàng ở. Chờ thân thể nàng tốt hơn đương nhiên sẽ tự nhường phòng tốt kia cho ngươi, ngươi cứ yên tâm.”

Trương Tiểu Oản nghe xong thì ngẩng đầu, liếc nhìn bà ta một cái sau đó nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu lúc này đang ngồi bất động không nói gì. Nàng nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh băng của hắn, sau đó lại nhẹ giọng hỏi, “Phu quân cũng có ý muốn ta ở phòng của hạ nhân trước sao?”

Lời này vừa nói ra thì Uông Hàn thị lập tức đập cái ly trong tay.

“Thật to gan!” Theo cái ly rơi trên mặt đất chính là tiếng quát chói tai của Uông Hàn thị.

Nàng thật to gan? Trương Tiểu Oản không biết nên khóc hay cười. Nàng đời trước gặp qua không ít cực phẩm, cũng không ít người quá đáng tới mức người khác không còn gì để nói nhưng kẻ giống Uông Hàn thị này, ở trước mặt nhiều người như thế lại dám ngang ngược không nói lý đến độ này thì quả thật nàng chưa thấy nhiều.

Không thích nàng lạ có thể ghét tới mức đường hoàng thế này, khó trách bà ta có thể cướp phòng ở của một phụ nhân bị đuổi ra khỏi nhà như nàng, lại còn muốn cướp cả tiền bạc.

Rõ ràng gặp tao ương còn kiêu ngạo như thế, nàng quả thật muốn nhìn xem Uông Vĩnh Chiêu thoạt nhìn không phải kẻ ngu này sẽ xử lý như thế nào.

Loading...