“Anh Không Sao Chứ?” Lão Thất Nhìn Anh, Làm Các Loại Kiểm Tra Cho Anh: “Lục Ca, Anh Còn Nhớ Hạt Dẻ Cười Không?”
“Đương nhiên là nhớ, chúng là con của mà.” Hứa Lão Lục trả lời rành mạch từng câu, xoa xoa trán: “Đầu ch.óng mặt quá.”
Đặng Tư Dao sờ sờ cánh tay Hứa Lão Lục: “Anh còn nhớ khi chúng kết hôn, món ăn đầu tiên em dạy là món gì ?”
Hứa Lão Lục sững sờ, lắc lắc đầu: “Anh nhớ .” Anh đ.ấ.m đ.ấ.m đầu: “Đầu ch.óng mặt quá.”
Đặng Tư Dao về phía Lão Thất.
Lão Thất lắc đầu với cô: “Chúng em kiểm tra , đầu của thể là do di chứng để từ vụ t.a.i n.ạ.n xe máy đó.”
Đặng Tư Dao nheo mắt: “Kẻ đó thật sự ? Hắn thế nào mà nhập Lão Lục ? Cứ tùy tiện là nhập ? Đối phương từng ở trong đầu , hẳn là ký ức của chứ? Hắn mà cơ thể .”
Hứa Lão Lục suy nghĩ kỹ càng: “Hình như là tát một cái, ngất xỉu .”
Đặng Tư Dao về phía Lão Thất: “Chúng còn mấy nhân viên thử nghiệm ? Tới đây! Thử một xem!”
Lão Thất cô cho ngơ ngác, ý gì đây?
vẫn gật đầu theo lời cô: “Được! Em gọi lên. Mọi trông chừng .”
Sau khi Lão Thất rời , Hứa Lão Lục nắm lấy tay Đặng Tư Dao, dịu dàng : “Tư Dao, ở chỗ nữa, đầu ch.óng mặt quá.”
Đặng Tư Dao vỗ vỗ mu bàn tay , dịu dàng: “Lão Lục, cơ thể đó khác xuyên nhập . Chúng thể nghiên cứu một chút, xem tại thể nhập .
Nếu chúng nghiên cứu , tương lai liền thể trường sinh bất lão. Còn thể phát tài lớn. Anh chịu khó vất vả thêm chút nữa . Anh yêu em nhất ?
Chắc hẳn thể thỏa mãn yêu cầu của em chứ?”
Hứa Lão Lục dám tin cô: “Em cái gì? Em coi là chuột bạch ?”
“Cơ hội thể bỏ lỡ, thời cơ đến trở mà.” Đặng Tư Dao lạnh lùng lệnh cho y tá và bác sĩ đè xuống: “Đừng để khỏi căn phòng .”
Nói xong, cô xoay định , phía truyền đến tiếng mắng c.h.ử.i của đàn ông: “Đồ nhà tư bản nhà cô! Cô c.h.ế.t t.ử tế ! Cô cư nhiên thật sự nhẫn tâm như ! Tâm địa rắn rết, cô c.h.ế.t t.ử tế !”
Đặng Tư Dao nghiêng đầu , lạnh lùng : “ là trường sinh bất lão!”
Cô xoay khỏi phòng, cửa phòng một nữa đóng c.h.ặ.t, cổ tay đàn ông khóa , y tá và bác sĩ rời khỏi phòng.
Trong phòng điều khiển, Lão Thất rốt cuộc cũng phản ứng : “Người Lục ca. Hắn nãy đang lừa chúng .”
“Chúng cẩn thận phân biệt, chỉ thông minh của cao hơn Lão Lục, còn gian xảo.”
Đặng Tư Dao nheo mắt: “Hắn ký ức của Lão Lục, nhưng chi tiết. Cậu cố gắng hỏi những chuyện mà chỉ và Lão Lục mới , càng chi tiết càng .”
Lão Thất suýt chút nữa mắc mưu, lập tức bảo đảm với cô: “Em nhất định sẽ theo dõi sát , sẽ để lừa gạt nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-920.html.]
Nga
Đặng Tư Dao tràn đầy hy vọng đến đây, thở dài rời .
Lý Chí Cường chút thấp thỏm: “Đặng tổng, ạ?”
“Về nhà.” Đặng Tư Dao ôm lấy dày, ăn sáng, xe chút ch.óng mặt. Chỉ thể cố nhịn sự khó chịu để về nhà.
Đặng phụ Đặng mẫu đón: “Thế nào ? Lão Lục trở ?”
Đặng Tư Dao lắc đầu với hai : “Vẫn ạ.”
Đặng mẫu bảo cô chú ý sức khỏe: “Đói bụng ? Ngay cả bữa sáng cũng ăn, cơ thể chịu nổi.”
Bà vội vã xới cơm, Đặng Tư Dao bàn, chờ thức ăn bưng lên.
Một thời gian tiếp theo, Đặng Tư Dao bận rộn với công việc, cô rằng Lão Thất vẫn luôn đấu trí đấu dũng với Vệ Đông Lâu.
Vệ Đông Lâu khi xuyên qua, cũng hề nản chí, nhiều giả dạng Lão Lục.
Lão Thất dò hỏi những chuyện hồi nhỏ, Vệ Đông Lâu căn bản trả lời . Một đời như vội vã vài chục năm, nhưng chuyện gì cũng thể nhớ kỹ. Huống hồ Vệ Đông Lâu chỉ là cưỡi ngựa xem hoa xem qua một , căn bản thể nhớ những chi tiết đó.
Lão Thất dựa những chi tiết mỗi đều vạch trần .
Lão Thất cho rằng kẻ sẽ cứ giằng co với mãi, ngờ một tháng , tình hình biến chuyển.
Tâm trạng của Vệ Đông Lâu trở nên đặc biệt tồi tệ, đập phá đồ đạc, bắt đầu điên cuồng nh.ụ.c m.ạ y tá và bác sĩ.
Lão Thất từ sự nôn nóng của cảm nhận cảm xúc của đang ở bờ vực sụp đổ.
Hôm nay, Đặng Tư Dao đang họp ở công ty thì nhận điện thoại của Lão Thất.
Cô buông công việc đang dở, chạy đến phòng thí nghiệm, bước : “Cậu chắc chắn đây thật sự là Lão Lục chứ? Không đang giả vờ đấy chứ?”
Lão Thất khẳng định với cô: “Sẽ ! Tính tình của Lục ca và khác một trời một vực.”
Đặng Tư Dao đẩy cửa bước , Hứa Lão Lục đang giường, còng tay tay vẫn khóa c.h.ặ.t, mở . Y tá và bác sĩ đều ngoài.
Bọn họ quả thực từng dùng t.h.u.ố.c cho , bởi vì lo lắng sẽ gây tổn thương, chỉ tiến hành các loại thử nghiệm để xem thể kích thích linh hồn kẻ ngoài .
Đặng Tư Dao bước , Hứa Lão Lục nghiêng đầu cô, thấy là Đặng Tư Dao, mặt lập tức nở nụ : “Tư Dao? Em đến ?! Anh còn tưởng rằng rốt cuộc về nữa chứ.”
Ánh mắt chính là ánh mắt mà Đặng Tư Dao quen thuộc nhất, trong trẻo và tin cậy.
dạo gần đây thất vọng quá nhiều, khiến cô dám tin tưởng.
Cô nghĩ nghĩ hỏi: “Anh còn nhớ khi chúng kết hôn, em hứa cho thứ gì ?”
Đây là một chi tiết nhỏ, đối phương cưỡi ngựa xem hoa chắc chắn thể nhớ , nhưng Hứa Lão Lục thể nào nhớ.