Xuyên Qua 70: Lão Công Vừa Đẹp Trai Vừa Dính Người, Cầu Tôi Thương Yêu - Chương 870

Cập nhật lúc: 2026-05-01 09:44:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mãi Đến Khi Ông Ấy Tìm Được Một Đồng, Liền Quay Sang Nói Với Bà: “Đồng Này Là Thật. Mấy Đồng Kia Đều Là Giả. Thời Dân Quốc, Quân Phiệt Cát Cứ, Đồng Bạc Là Đồng Tiền Mạnh.

 

Để vơ vét vật tư, nhiều quân phiệt bắt đầu đúc đồng bạc giả. Đồng bạc thật thổi một cái, âm thanh thanh thúy dư âm, còn đồng bạc giả thì âm thanh ngắn ngủi, vẩn đục.”

 

Đặng mẫu bừng tỉnh ngộ: “Hóa còn mánh khóe .”

 

“Cách chỉ thể phán đoán nó là đồng bạc . rốt cuộc nó là đồ cổ thì còn cần căn cứ hoa văn đó.”

 

Chuyên gia giảng giải cho các bà lịch sử phát hành các loại đồng bạc, Đặng mẫu mà ngáp ngắn ngáp dài.

 

Đặng Tư Dao lấy sổ ghi chép, nhưng căn bản là ghi kịp, thứ cũng quá phức tạp .

 

Chuyên gia bận rộn nửa ngày, giám định hơn 100 món, Đặng Tư Dao sợ bọn họ mệt c.h.ế.t, liền mời họ nghỉ ngơi một chút, uống ăn điểm tâm.

 

lúc , Hứa Lão Nhân và Hứa Lão Thái tới. Thấy trong nhà tiếp đãi nhiều khách khứa như , hai vợ chồng già chút co rúm.

 

Đặng Tư Dao mời ba chồng nhà, cùng ăn điểm tâm.

 

Hứa Lão Thái cũng khách sáo với cô, ăn điểm tâm khách khứa chuyện. Bà hiểu, liền hỏi Đặng Tư Dao: “Mấy là ai ?”

 

“Con tìm chuyên gia đến giúp giám định đồ cổ.” Đặng Tư Dao giải thích.

Nga

 

Hứa Lão Thái gật gật đầu: “Gần đây cô bận ?”

 

“Không bận ạ.” Đặng Tư Dao , “Nghiên cứu phát minh thành công, tiếp theo chỉ chờ thiết nhập về, còn bằng sáng chế xin cấp thành công nữa. Mẹ tìm con việc gì ?”

 

Hứa Lão Thái mà như lọt sương mù, nhưng bà cũng gặng hỏi, mà thúc giục: “Cái chung cư của chúng là sắp chia hoa hồng ? Còn cả công ty hải sản cũng sắp chia hoa hồng chứ? Sắp đến Tết , nhiều nhà đều đang chờ tiền sắm đồ Tết đấy.”

 

Năm nay quả thực chậm hơn khi một chút, bởi vì thời gian Đặng Tư Dao bận tối mắt tối mũi, căn bản rảnh lo đến mấy chuyện .

 

Gần đây cô đang rảnh rỗi, xác thực đến lúc chia hoa hồng, cô liền một mực đồng ý: “Được ạ. Ngày mai con thể chốt sổ sách. Mẹ bảo bọn họ cứ chờ .”

 

Nhóm chuyên gia ở đây hơn 4 tiếng đồng hồ, giúp xem xong bộ đồ cổ, Đặng Tư Dao liền bảo Lý Chí Cường đưa bọn họ về.

 

Đặng Tư Dao bảo Lôi Quốc Dân mang đồ cổ lên lầu, Đặng phụ ghé sát hỏi: “Bức tranh chữ em trai con tặng là đồ thật ?”

 

Vừa các giáo sư thảo luận với , ông chê trong nhà ồn ào quá nên ngoài.

 

Đặng Tư Dao gật đầu: “Là thật ạ. tranh chữ cần môi trường bảo quản chuyên dụng. Nếu dễ hỏng. Ba bảo em trai con giữ gìn cẩn thận một chút.”

 

Đặng phụ gật đầu: “Yên tâm , ba vợ nó giữ gìn cẩn thận lắm.”

 

Đặng Tư Dao chút tò mò: “Sao chị gái con mua đồ cổ? Chị hiểu mấy thứ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-870.html.]

 

“Mẹ con con thích đồ cổ. Chị con liền chợ đêm mua. Bên đó nhiều bán. Nó phân biệt, liền tìm cái nào trông giống nhất.” Đặng phụ gặng hỏi: “Đồ nó mua là thật ?”

 

“Là thật ạ.” Đặng Tư Dao cảm thấy chị gái nếu rảnh rỗi thể mua thêm một ít, “Biết chị vớ đồ thật. Sau cũng thể phát tài.”

 

Đặng phụ gật đầu: “Nó mua để ? Nhà nó bé tí tẹo. Không chỗ để.”

 

Đặng Tư Dao ngẫm nghĩ, quả thực chút khó khăn: “Vậy bỏ . Hai món đồ cổ cứ để ba bảo quản. Tương lai để cho bọn họ. Con cần .”

 

Người bình thường lẽ cả đời chỉ một cơ hội phát tài . Nếu bỏ lỡ, mỗi khi nhớ phỏng chừng bọn họ sẽ hận c.h.ế.t cô mất. Đặng Tư Dao cần thiết c.h.ặ.t đứt con đường tài lộc duy nhất của khác, cũng cần thiết gánh chịu loại ác ý .

 

Đặng phụ Đặng mẫu thấy cô tham lam, trong lòng cảm khái con gái định lực.

 

Đặng Tư Dao tiếp tục : “Hôm nào con sẽ chuyển cho mỗi họ 16.000 đồng. Bọn họ thời gian thì mua đồ cổ, vớ hàng thật.”

 

Đặng phụ há hốc mồm: “Bọn chúng mới mua . Nghe bọn chúng đều đổi nhà, đang cần tiền lắm.”

 

Ông ngẫm nghĩ: “Nhà chúng giải tỏa, còn chia một khoản tiền, ba định dùng tiền về quê thu mua đồ cổ. Đến lúc đó, đồ cổ sẽ để cho ba em các con chia đều. , đồng bạc con mua là thật chứ?”

 

Mặt Đặng mẫu đỏ bừng, nhưng vẫn : “Có 8 đồng là thật.”

 

“Còn là giả hết ?” Đặng phụ sợ ngây , đồng bạc giả nhiều như ?!

 

“Không hiện đại giả, mà là thời Dân Quốc nhiều giả.” Đặng Tư Dao hùa theo ý bọn họ: “Ba mua thì cứ mua .”

 

Đặng phụ Hứa Lão Nhân: “Ông thông gia, chúng cùng về quê thu mua đồng bạc ? Tương lai cũng thể để cho con cháu chút đồ giá trị.”

 

Hứa Lão Nhân cảm thấy chủ ý của ông tồi. Khóa học ở trường đại học cho cao tuổi của ông kết thúc từ lâu, ở nhà rảnh rỗi cũng sinh nông nổi: “Được, thôi.”

 

Hứa Lão Thái cạn lời, thu mua bao nhiêu đồ giả như mà còn chạy thu mua nữa?! Không sợ lừa !

 

Hai ông lão vội vàng về quê thu mua đồng bạc, Đặng Tư Dao cũng bắt đầu kiểm kê sổ sách cuối năm.

 

Công ty hải sản nhanh kiểm kê xong, chia hoa hồng và thanh toán tiền cho .

 

Mấy thím mấy bác gái thấy nhiều tiền hoa hồng như , vui mừng đến mức mặt mày hớn hở.

 

Ngay cả chị dâu cả cũng còn mặt ủ mày ê nữa, chuyện cũng dễ hơn ngày thường: “Đại ca cô sai nhiều đường, nhưng đầu tư công ty hải sản là quyết định đúng đắn nhất đời .”

 

Một năm gặp, tóc chị dâu cả bạc hơn phân nửa.

 

Đặng Tư Dao thuận miệng hỏi chị vài câu: “Gần đây chị thăm đại ca , thế nào ? Đã cai ?”

 

 

Loading...