Còn Hiện Tại Thì Sao?
Mẹ Cô Lại Đặc Biệt Thích Chị Dâu Lão Lục, Cảm Giác Coi Chị Ấy Như Con Gái Ruột Cũng Không Ngoa. Chuyện Gì Cũng Nói Đỡ Cho Chị Ấy.
Hứa Lão Thái thở dài: “Chị dâu Lão Lục của con là tồi.”
Bà liền lật đật kể những chuyện Đặng Tư Dao trong mấy năm qua. Tốt gì cũng kể tuốt, sót chuyện nào.
Nga
Lão Bát xong, cũng muôn vàn cảm khái: “Vậy ba cũng coi như thơm lây từ chị . Hai giải tỏa đều chia nhà.”
Nhắc tới chuyện , Hứa Lão Nhân liền chút đắc ý: “Chứ nữa! Anh cả hai con đều là đồ ngốc, chỉ ba là sáng suốt. Chúng đầu óc thì cứ theo thông minh mà học hỏi.
Con xem, chúng chia ba căn hộ. Còn cả tòa nhà cao tầng nữa, xây xong . Chỗ nhà đó cũng phần của con đấy, ba lập sẵn di chúc cả .”
Lão Bát hiện tại tiền, chẳng thiết tha gì chút tài sản : “Con cần , ba cứ giữ mà dưỡng lão.”
Hứa Lão Thái : “Vậy chờ chúng xuống mồ để cho con.”
Ở khách sạn một đêm, hôm Lão Bát liền trại cai nghiện thăm Lão Đại.
Hứa Lão Nhân và Hứa Lão Thái cùng, chủ yếu là sợ thấy Lão Đại kích động. Hứa Lão Thái thế nào cũng cho bạn già .
Hứa Lão Thái xua xua tay: “Con cứ một . Mẹ với ba con bắt xe về là .”
Lão Bát chút yên tâm: “Để con bảo vệ sĩ đưa ba về.”
“Không cần . Chúng còn qua bệnh viện lấy t.h.u.ố.c, tự bắt xe về .” Hứa Lão Thái cần suy nghĩ liền từ chối.
Lão Bát thấy bọn họ kiên quyết như , cũng tiện ép buộc. Đành dẫn theo A Kiệt và đám bảo tiêu trại cai nghiện.
Hứa Lão Nhân và Hứa Lão Thái tới bệnh viện lấy t.h.u.ố.c xong, trạm chờ xe buýt. Phía một chiếc xe máy và xe buýt đang chạy tới, Hứa Lão Thái sang với Hứa Lão Nhân: “Xe tới . Chờ xe dừng hẳn ông hẵng lên...”
Lời còn dứt, tai bà hung hăng giật mạnh một cái, bà đau đớn rít lên một tiếng "Tê", phát một tràng kêu la t.h.ả.m thiết.
Hứa Lão Nhân đỡ lấy bà, ngặt nỗi thể lời, những đỡ mà chính ông cũng ngã nhào.
Những chờ xe thấy rõ mồn một kẻ xe máy tay giật khuyên tai của bà lão, chiếc khuyên tai vàng lấp lánh giật phăng khỏi tai bà, chỉ trong chớp mắt, chiếc xe máy phóng với tốc độ cực nhanh.
Hứa Lão Thái ôm lấy bên tai m.á.u chảy ròng ròng, đau đến mức nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt.
Bà lóc t.h.ả.m thiết, bên cạnh vội nhắc nhở: “Bà lão ơi, bà đừng mải nữa, ông nhà ngã kìa.”
Hứa Lão Thái cũng chẳng màng đến bản nữa, lập tức chạy tới đỡ bạn già dậy.
Hứa Lão Nhân gian nan bò dậy từ đất, lỗ tai bà, một mảng da thịt giật rách bươm, ông nhịn vỗ mạnh vai bà một cái: “Bà thật là đáng đời! Bà xem bà điệu đà cho lắm ! Giờ thì mang vạ !”
Hứa Lão Thái oan uổng: “ điệu đà hồi nào. sợ A Kiệt nghĩ chúng là lũ quỷ nghèo nên mới đeo đấy chứ.”
Ngày thường bà chỉ đeo lúc ở trong tiểu khu, ngoài bao giờ dám đeo. Bà cũng dạo trị an trong thành phố , bà dám mạo hiểm chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-825.html.]
Lần đeo cũng là vì A Kiệt chê bai nhà bọn họ nghèo kiết hủ lậu, bà con cháu khinh thường, cho nên mới đeo khuyên tai vàng, chính là để chứng minh cho A Kiệt thấy nhà bọn họ tiền, loại họ hàng nghèo hèn tống tiền.
Ai mà ngờ sáng nay quên tháo xuống chứ!
“Nhẫn vàng với vòng tay vàng của bà ?” Hứa Lão Nhân liếc tay bà, thấy , chẳng lẽ cũng cướp mất ?
Hứa Lão Thái lắc đầu: “Mấy cái đó đeo! Bà thông gia bảo đeo nhiều một lúc trông giống bọn trọc phú mới nổi, chẳng phẩm vị gì cả. cũng chỉ đeo mỗi khuyên tai vàng thôi, cái là dễ thấy nhất.”
Hứa Lão Nhân giật giật khóe miệng: “Không ngờ bà thông gia cứu bà một mạng đấy!”
Nếu bà mà đeo cả vòng tay với nhẫn vàng, chừng tên ác nhân c.h.ặ.t luôn tay bà !
Ông đỡ bạn già, hai vợ chồng già ngược bệnh viện để băng bó vết thương.
Những chờ xe hai ông bà lão, cũng thổn thức thôi.
Lỗ tai Hứa Lão Thái băng bó xong, trông như nhét thêm hai cục bông trắng toát: “Chúng nên báo cảnh sát ?”
“Báo cảnh sát gì?” Hứa Lão Nhân thở dài: “Chạy nhanh như thế, chúng đến biển xe còn kịp rõ. Cảnh sát tìm ở mà bắt?!”
Hứa Lão Thái thở vắn than dài: “Chúng đành ngậm bồ hòn ngọt ?”
Hứa Lão Nhân đỡ bà ngoài: “Chỉ đành thôi. Cũng đừng cho bọn trẻ , kẻo chúng nó lo lắng. Nhà chúng dạo xảy nhiều chuyện quá . Lão Bát mới về, chắc chắn cả đống việc lo, chúng đừng phiền con bé nữa.”
Hứa Lão Thái cũng phiền con cái: “Đành !”
**
Lão Bát khi thăm Lão Đại xong, liền đến nhà Đặng Tư Dao.
Cô nhờ Đặng Tư Dao chăm sóc A Kiệt giúp: “Thằng bé cứ nằng nặc đòi bán trái cây. Em để ba bảo tiêu bảo vệ an cho nó. Phiền chị chăm sóc thằng bé giúp em một thời gian, dạo em bận nhiều việc quá.”
Đặng Tư Dao gật đầu: “Được thôi, em cứ để thằng bé ở đây.”
Lão Bát còn đưa thêm một ít tiền, coi như là chi phí sinh hoạt của A Kiệt, một lúc gửi gắm cả bốn ở đây, thể ăn chực ở .
Đặng mẫu cảm thấy cô quá khách sáo: “Thật sự cần ! Họ hàng nhà cả, ăn vài bữa cơm thì đáng là bao?”
“Trước đây lúc A Kiệt ở Hong Kong từng bắt cóc. Em sợ bọn họ gây thêm phiền phức cho .” Lão Bát chút hổ, nhưng thể thật.
Đặng Tư Dao há hốc mồm, bắt cóc ? Nghiêm trọng ư?!
“Vậy cũng .” Đặng Tư Dao nhận lấy tiền: “Khi nào em tới đón thằng bé?”
“Khoảng nửa tháng nữa ạ. Em chuyển tiền từ Hong Kong sang đây. Sau đó mua nhà bên , còn thành lập công ty, xem đất nữa.”
Lão Bát khổ: “Chắc em bận đến tối tăm mặt mũi mất.”