Tường Tường Là Một Đứa Trẻ Nghịch Ngợm, Thấy Minh Châu Được Chia Nhiều Như Vậy, Cũng Mặt Dày Chạy Theo Đòi:"Cho Em Thêm Một Viên Nữa Đi. Một Viên Thôi! Đừng Keo Kiệt Mà."
Lục Hơi Hơi ở ban công bọn trẻ chơi đùa vui vẻ, cũng buồn :"Tường Tường nhà nghịch quá, vẫn là mấy đứa nhỏ nhà cô ngoan ngoãn. Nhìn cách ăn mặc kìa, thật tinh tế. cũng chẳng dám mua loại quần áo cho nó, chỉ sợ nó lăn lộn một đầy bùn."
Đặng Tư Dao dở dở :"Trẻ con hoạt bát một chút cũng . Cô từng thành tích của Tường Tường , hiện tại cải thiện ?"
"Đã mời vài gia giáo tới dạy kèm, cũng nâng cao đôi chút." Lục Hơi Hơi thở dài," thi đại học thì khó, đứa nhỏ yên, lúc nào cũng chỉ chơi."
"Trẻ con đứa nào chẳng ham chơi." Đặng Tư Dao lắc đầu,"Cô thời gian thì hãy khai phá sở thích của nó. Đi con đường khác cũng , chỉ thi đại học là con đường duy nhất."
Đang chuyện, Lão Đại cầm bộ bài bước :"Đặng tổng, một ván ?"
Vợ Lão Đại, vợ Lão Nhị cùng Hứa Lão Thái đang ở trong bếp nấu cơm. Ba là cực hạn, thêm một nữa là chen lọt.
Đặng Tư Dao cùng Lục Hơi Hơi ở phòng nhỏ tán gẫu, còn Lão Đại, Lão Nhị, Lão Ngũ cùng Lão Thất thì đang đ.á.n.h bài. Đánh một lúc, thua mất hơn 1 đồng, Lão Ngũ liền nghỉ đ.á.n.h nữa, Lão Đại bèn gọi Lão Lục thế chỗ.
Hứa Lão Lục chịu đ.á.n.h, bởi vì đ.á.n.h bài nay chỉ thua.
Thế là Lão Đại sang gọi Đặng Tư Dao.
Đặng Tư Dao cũng từ chối, chỉ buông một câu vô cùng thiếu đòn:"Các quanh năm suốt tháng kiếm tiền dễ dàng gì, lỡ thua sạch tay , sợ các nhè."
Thấy cô kiêu ngạo như , Lão Đại phục. Hiện tại cũng là nhân viên của Đặng Tư Dao nữa nên lá gan lớn hơn hẳn:"Sợ cái gì. vẫn còn thua ."
Lục Hơi Hơi liền :"Đánh ! Cho kiến thức một chút thế nào gọi là cao thủ."
Đặng Tư Dao xuống, Lục Hơi Hơi ngay bên cạnh cô.
Những khác cũng đều xúm xem náo nhiệt.
" , đại ca, Thôn Hoàng Gia giải tỏa ?" Đặng Tư Dao thuận miệng hỏi một câu.
"Chưa giải tỏa. Các thôn khác đều san phẳng còn một mảnh, chỉ thôn chúng là bỏ qua. Cấp còn trưng thu đất của chúng , nhưng của chính phủ đến cũng vô dụng.
Tộc trưởng Thôn Hoàng Gia trong thôn phần mộ tổ tiên, cho phép dời . Lúc chính phủ định cưỡng chế giải tỏa, tộc liền bốc thăm sinh t.ử đấy.
Bọn họ sợ gây án mạng nên đành rút lui."
Lão Đại xếp bài tay, rành mạch trả lời.
"Các thôn khác đều biến thành làng trong phố. Thôn các còn giữ mảnh đất tịnh thổ, e là khó."
Đặng Tư Dao lắc đầu,"Cố chấp gì cơ chứ. Về xây nhà cũng chẳng dễ dàng gì."
Lão Nhị nhíu mày:"Có ý gì? Không cho xây nhà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-798.html.]
"Cấp phê duyệt văn kiện, các thể xây nhà đất nền nhà ." Đặng Tư Dao sang Lão Ngũ,"Anh hẳn là chuyện chứ?"
Lão Ngũ gật đầu:" ! Cấp ban hành văn kiện, giấy phép của chính phủ thì tuyệt đối phép xây nhà. Cố tình xây cũng tính là vi kiến, sẽ đập bỏ."
Lão Nhị cau mày, về phía Đặng Tư Dao:"Vậy cô thể xây tòa nhà mười mấy tầng đất nền nhà?"
"Đặc sự đặc thôi."
Đặng Tư Dao nhàn nhạt đáp,"Anh cũng xem đóng bao nhiêu tiền thuế cho nhà nước. xây là nhà ở bình thường, mà là để giải quyết vấn đề chỗ ở cho công nhân, nhằm duy trì an ninh trật tự cho khu công nghiệp."
Một tràng lý do đường hoàng tuôn , Lão Ngũ quen tai nên biểu tình gì, nhưng những khác thì cạn lời.
Lão Nhị lắc đầu bật :"Đặng tổng, thấy cô nên trong nhà nước mới đúng. Tài ăn của cô mà chỉ dùng để kinh doanh thì quá lãng phí."
Đặng Tư Dao dở dở :" mới thèm . Anh Lão Ngũ xem, đ.á.n.h bài với chúng mà còn nơm nớp lo sợ, chỉ sợ tố cáo."
Lão Đại kinh ngạc Lão Ngũ:"Cấp quản cả chuyện ?"
Lão Ngũ gật gật đầu:"Cũng tàm tạm. Dù chúng cũng đang ở nhà , nếu là ở nhà khác, đối phương cầm máy ảnh chụp vài tấm, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch."
Lão Đại tặc lưỡi:"Thế cũng quá cẩn thận . Hèn chi Đặng tổng quan. Ai mà chịu nổi cơ chứ!"
Hứa Lão Lục ở bên cạnh xen một câu:"Cô quan là vì quá mệt mỏi. Điều đầu tiên: Sáng chiều về, cô chịu nổi . 9 giờ sáng cô còn dậy nổi cơ mà."
Lục Hơi Hơi tựa cằm lên vai Đặng Tư Dao:"9 giờ còn dậy nổi ? Ăn sáng quá muộn cho sức khỏe ."
"Bác sĩ ăn uống đúng giờ đúng lượng. Không ăn uống quá độ là ." Đặng Tư Dao bọn họ ,"Các hâm mộ cũng ."
"Cái đó thì đúng là sánh bằng." Lão Ngũ tiếp lời," lãnh đạo mà quá muộn, cấp cũng sẽ ý kiến, hơn nữa đôi khi còn họp giao ban buổi sáng. 6 giờ mặt ."
Đánh một vòng, Đặng Tư Dao cư nhiên thua, tròng mắt cô suýt nữa thì trừng rớt ngoài:"Ủa? Vẫn còn bốn con 3 ? nhớ rõ ràng nãy đ.á.n.h một con 3 mà?!"
Lão Nhị tặc lưỡi:"Bài nhỏ như con 3 mà cô cũng nhớ ?!"
"Không nhớ bài thì đ.á.n.h bài kiểu gì?" Đặng Tư Dao lật xấp bài, phát hiện con 3 dư thừa nào đành trả tiền.
Lại bắt đầu một ván mới, Đặng Tư Dao vẫn nhớ nhầm, cô nhíu c.h.ặ.t mày:"Không đúng! Vừa nãy chẳng đ.á.n.h xuống ba con Át ? Tại vẫn còn một đôi Át?"
Mọi vẻ mặt ngơ ngác, Lão Nhị chần chừ:"Vậy ? Dư một lá ? Không thể nào? Vừa nãy chia bài lượng vặn mà."
Đặng Tư Dao bảo đừng đụng bài, cô đếm , quả nhiên dư một lá Át chuồn.
Nga
Cô về phía Lão Đại:"Đại ca, xào bài. Có chia dư ?"
Lão Đại lắc đầu nguầy nguậy:"Không ! Sao thể là ?"