Xuyên Qua 70: Lão Công Vừa Đẹp Trai Vừa Dính Người, Cầu Tôi Thương Yêu - Chương 750

Cập nhật lúc: 2026-05-01 09:36:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kế Hoạch Xây Chung Cư

 

Hứa Lão Nhân nhíu mày: “Phá dỡ đền bù nhà, bà đem hộ khẩu dời qua đó thì ích lợi gì?”

 

“Con bé sẽ tìm phê chuẩn, xây một tòa nhà cao một chút, mỗi tầng đều căn hộ độc , như mỗi tháng đều thể thu tiền thuê nhà.”

 

Đặng mẫu đem kế hoạch của Đặng Tư Dao kể rành mạch từ đầu đến cuối.

 

Hứa Lão Nhân bừng tỉnh: “Giống như căn nhà con bé xây ở Thôn Lũ Lụt đây ?”

 

Đặng mẫu gật đầu: “ ! Chính là kiểu đó.”

 

Hứa Lão Nhân chút do dự, bởi vì phá dỡ , tiền ông chia tính toán đấy cũng chỉ mới một vạn hai, cách nào giống như Đặng Tư Dao một xây thẳng tòa nhà sáu tầng.

 

Nếu dọn đến một ngôi làng dễ giải tỏa, mua một căn nhà gạch mộc, chút tiền vẫn còn dư dả, ông còn thể kiếm thêm chút tiền đền bù. Ông ngần tuổi , còn thể sống bao nhiêu năm nữa. Đương nhiên là chia tiền mặt thì vẫn hơn.

 

Thế nhưng, nghĩ đến việc tương lai thể để cho con cái một tòa nhà cao tầng, mỗi tháng thu tiền thuê là thể bảo đảm cuộc sống cho chúng, ông do dự.

 

Đặng mẫu thấy ông lời nào, liền hỏi ông đang suy nghĩ gì.

 

Hứa Lão Nhân bèn đem những băn khoăn trong lòng hết.

 

Đặng mẫu cũng ba đứa con, tự nhiên hiểu nỗi lo của ông, nhưng bà thật sự nghĩ cách nào : “Hay là để về hỏi thử Tư Dao, con bé thông minh như , chắc chắn sẽ giúp ông nghĩ cách .”

 

Hứa Lão Nhân quả thực nghĩ cách nào hơn: “Vậy cũng . Đợi bà tan lớp, sẽ đến nhà bà , nhờ Tư Dao giúp quyết định.”

 

Đặng Tư Dao ngủ một giấc dậy, xuống lầu dạo, thuận tiện rèn luyện thể một chút.

 

Khu tiểu khu chỗ nào cũng , chỉ là ao cá giống như Thôn Lũ Lụt Thôn Thủy Quan! Trước thích dùng lưới đ.á.n.h cá để bắt cá. Dọn đến nơi , thì , nhưng chẳng cá mà bắt.

 

Đặng Tư Dao dạo trong tiểu khu, ngược thấy vài cây vải và cây nhãn, đáng tiếc là cây dâu tằm.

 

dạo một vòng về nhà. Đặng phụ nhà, Hứa Lão Lục đang ở sân cuốc đất.

 

Hiện tại trời đang nóng, cách nào bứng cây ăn quả về trồng, nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc cày xới mảnh đất, chuẩn gieo hạt giống rau dưa.

 

Đặng Tư Dao thấy việc khí thế ngất trời: “Anh vẫn trồng đủ đất ? Mệt mỏi như gì.”

 

“Trước quả thực thích xuống đồng. hiện tại đất để trồng, ngược bắt đầu thấy nhớ, em xem là đồ đê tiện ?” Hứa Lão Lục lau mồ hôi trán.

 

Đặng Tư Dao phe phẩy chiếc quạt, buồn : “Đây chính là tự đấy nhé, em .”

 

Hứa Lão Lục đáp: “Anh định trồng chút cải thìa, đến lúc đó dẫn bọn trẻ cùng nhổ rau xanh, thú vị bao.”

 

Đặng Tư Dao cảm thấy trồng đậu phộng thì hơn: “Em nhớ hồi tiểu học bài văn 《Lạc Hoa Sinh》, lúc học bài đó, em đặc biệt nhổ đậu phộng. Bọn trẻ chắc chắn cũng giống em.”

 

Hứa Lão Lục cảm thấy trồng đậu phộng quá lãng phí, sân và sân nhà họ cộng còn tới một sào đất, bộ đem trồng đậu phộng thì lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-750.html.]

 

nghĩ đến việc trồng rau xanh, bọn trẻ thể sẽ cảm nhận niềm vui thu hoạch, vì thế liền nhượng bộ: “Được ! Vậy trồng đậu phộng.”

 

“Dưa chuột cũng trồng hai luống. , thêm hai luống cà chua nữa.” Đặng Tư Dao bên cạnh chỉ huy.

 

Chỉ một chút xíu đất mà cô sắp xếp rõ ràng rành mạch, Hứa Lão Lục thấy cô còn định thêm gì nữa, vội vàng đưa tay ngắt lời: “Được ! Không còn chỗ nữa .”

 

Đặng Tư Dao đành từ bỏ.

 

ghế, Hứa Lão Lục bận rộn. Ánh mặt trời vàng rực ngả về tây, hắt xuống một cái bóng dài.

 

“Tư Dao?”

 

Đặng Tư Dao đầu , ánh mắt mang theo ý : “Mẹ em tan lớp về !”

 

Cô cất tiếng đáp bên ngoài. Không bao lâu , Đặng mẫu dẫn theo Hứa Lão Nhân bước , cũng thấy Lão Lục đang cày ruộng trong sân.

 

“Căn biệt thự thật, sân sân đều thể trồng cây trồng rau.” Hứa Lão Nhân tán thưởng một câu: “Khá , lãng phí.”

 

Đặng mẫu hỏi Hứa Lão Lục: “Sân con cũng trồng rau ? Mẹ định trồng hoa.”

 

Đặng Tư Dao ngắt lời bà: “Mẹ, sân trồng cây ăn quả, Hạt Dẻ Cười đặt từ lâu .”

 

“Không ! Mẹ chiếm chỗ sân , chỉ trồng chút hoa dọc theo hàng rào thôi, cho mắt.” Đặng mẫu chuyển chủ đề: “ , ba chồng con tìm con việc đấy.”

 

Đặng Tư Dao lên, đến phòng khách, xuống sô pha.

 

Đặng mẫu phòng bếp pha cà phê đãi khách.

 

Đặng Tư Dao dở dở : “Mẹ, nhà khách đến là bưng cà phê lên, họ quen uống cái mùi vị đó .”

 

sang Hứa Lão Nhân : “Mẹ con chính là cái tật , trong nhà đồ là luôn thích lấy chiêu đãi khách.”

 

Đặng mẫu cầm ly cà phê, chút do dự: “Vậy để pha một ấm Long Tỉnh nhé?”

 

Hứa Lão Nhân thể để bà bận rộn thêm: “Không cần ! còn uống qua cà phê bao giờ. Cứ uống cái .”

 

Để tỏ rõ thành ý, ông bưng ly lên uống một ngụm. Mới đầu đầy miệng là vị đắng chát, nhưng đó đọng một cỗ hương sữa, mùi vị vô cùng đặc biệt.

 

Nga

“Ân! Cái càng nhấm nháp càng thấy vị.” Hứa Lão Nhân bắt đầu tán thưởng: “Vẫn là bà thông gia phẩm vị.”

 

Đặng mẫu khiêm tốn : “Mỗi một sở thích khác , bà nhà ông thích cái vị , còn bảo cho bà uống t.h.u.ố.c đắng.”

 

“Bà thì hiểu cái gì là phẩm vị, thứ thật sự thơm. Đây là cà phê ? Trước chỉ nhắc tới, từng uống.”

 

Hứa Lão Nhân thật sự thích, cảm thấy cà phê một hương vị đặc biệt.

 

Đặng mẫu gật đầu: “ ! Người học đều thích uống. Đặc biệt là những nhân sĩ tinh , họ thường xuyên uống thứ .”

Loading...