Xuyên Qua 70: Lão Công Vừa Đẹp Trai Vừa Dính Người, Cầu Tôi Thương Yêu - Chương 731

Cập nhật lúc: 2026-05-01 09:36:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai Người Đang Trò Chuyện Trong Phòng Thì Hứa Lão Lục Cũng Tới, Nói Chuyện Với Hứa Lão Thái: “Mẹ, Không Ngờ Mẹ Lại Không Trách Ba. Thế Này Không Giống Phong Cách Của Mẹ Chút Nào.”

 

“Chúng sống với hơn nửa đời , ba con keo kiệt với tất cả , nhưng kỳ thực ông keo kiệt với chính bản nhất.”

 

Hứa Lão Thái thở dài, “Ông mua chiếc giường cũng là chữa bệnh thôi.”

 

Hứa Lão Lục nhíu mày: “Ba con ạ?”

 

“Còn bệnh mạch vành dọa sợ ! Tuổi cao cũng dám đụng d.a.o kéo, ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c, hiệu quả thì bình thường, đêm đến tim đau nhói. Ba con tổ chức tiệc mừng thọ 79 tuổi, nhưng ông sợ sống đến tuổi đó.”

 

Hứa Lão Thái thở dài, “Cho nên mới tin lời kẻ l.ừ.a đ.ả.o , tưởng rằng giường ngọc thật sự thể bao trị bách bệnh.”

 

Hứa Lão Lục bừng tỉnh, ba ngày thường là một khôn ngoan, ngờ cũng mắc mưu như thế . Người tâm bệnh, sẽ kẻ lợi dụng tâm bệnh đó để kiếm tiền.

 

Hứa Lão Lục cùng Hứa Lão Thái một lát, phòng ngủ chính, cùng ba Đặng khuyên nhủ Hứa Lão Nhân, đáng tiếc Hứa Lão Nhân chui ngõ cụt, ai khuyên cũng vô ích.

 

Liên tiếp mấy ngày đều như .

 

Chiều hôm nay, Đặng Tư Dao rốt cuộc cũng giải quyết xong công việc trong tay, thể an tâm cùng nhà đón một cái Tết.

 

Cô về đến nhà, liền phát hiện Hứa Lão Lục đang ủ rũ: “Sao thế? Không nhận thưởng cuối năm nên vui ?”

 

Năm nay cô thiết lập chế độ thưởng cuối năm cho Khách sạn Nam Sơn, tiền thưởng là một tháng lương. Nhân viên ai nấy đều vô cùng hưng phấn.

 

Hứa Lão Lục ngẩn , lắc đầu: “Không . Anh xin nghỉ hai tháng, nhận thưởng là chuyện bình thường mà.”

 

Anh kể chuyện ba cứ để tâm chuyện vụn vặt: “Sắp Tết , Lão Ngũ và Lão Thất chắc chắn sẽ về. Mẹ còn bảo giấu bọn họ, nhưng sắc mặt ba thế , giấu cũng chẳng ích gì? Ai mà chẳng !”

 

Đặng Tư Dao dở dở : “Chỉ là chuyện thôi ! Thế thì đơn giản. Để em khuyên.”

 

Hứa Lão Lục cảm thấy cô cũng chẳng ăn thua: “Ba bướng lắm, ai khuyên cũng vô ích thôi.”

 

Kỳ thực cũng chỉ một Hứa Lão Nhân để tâm chuyện vụn vặt, phàm là những già lừa đều tình trạng tương tự như Hứa Lão Nhân.

 

tuổi cũng cao, kiếm tiền, tiền bạc kẻ l.ừ.a đ.ả.o lừa sạch. Bọn tiểu bối thể oán trách. Sự oán trách đè bẹp lòng tự trọng của họ.

 

Ở Thôn Lũ Lụt hai ông lão, vì quá tự trách mà treo cổ tự t.ử.

 

Đặng Tư Dao cảm thấy thể để Hứa Lão Nhân tiếp tục đau buồn như nữa, cô mỉm với : “Mọi dùng lời lẽ khuyên nhủ rập khuôn quá. Lời em sẽ khác.”

 

Hứa Lão Lục theo Đặng Tư Dao đến nhà cũ. Anh xem Đặng Tư Dao khuyên thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-731.html.]

 

Cô đến nơi, Hứa Lão Thái thấy cô, còn ngạc nhiên: “Con bận nữa ?”

 

“Hôm nay 28 , ngày mai là nghỉ Tết.” Đặng Tư Dao hỏi bà, “Ba ? Tâm trạng vẫn lên ạ?”

 

“Vẫn đang tự trách đấy.”

 

Hứa Lão Thái thở dài, “Tiết kiệm cả đời, đến lúc già lừa, ông vượt qua cửa ải trong lòng . Tối qua ông còn lén xin đấy. Bảo là nếu , lấy tiền đó mua sầu riêng cho ăn. Ây dà, cũng trách ông . Ông cũng thế.”

 

Đặng Tư Dao gật đầu, hai vợ chồng già thú vị.

 

Nếu Hứa Lão Thái lừa, Hứa Lão Nhân chắc chắn sẽ mắng bà, nhưng Hứa Lão Thái chắc chắn sẽ mang tư thế lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, lý lẽ hùng hồn mà mắng .

 

Hứa Lão Nhân lừa, thể diện trong ngoài đều mất hết, tự ông cũng thể tức c.h.ế.t. Mười ngày nửa tháng khỏi cửa, chỉ trốn trong nhà.

Nga

 

Đặng Tư Dao bước phòng ngủ chính, Hứa Lão Thái , xuống mép giường, vỗ vỗ cánh tay ông bạn già: “Vợ Lão Lục đến thăm ông .”

 

Hứa Lão Nhân xoay , chậm chạp dậy: “Con bận thế mà còn đến thăm ba ? Ba ! Chỉ là ngoài gặp ai thôi.”

 

Đặng Tư Dao cũng vạch trần ông, xuống ghế: “Ba, con dạo lừa đấy.”

 

Hứa Lão Lục, Hứa Lão Nhân và Hứa Lão Thái ba đồng loạt về phía cô, đồng thanh hỏi: “Hả?!”

 

Đặng Tư Dao chống cằm: “Lần lừa là đám thanh niên chịu quản giáo trong thôn chúng . Ví dụ như Lưu Tiểu Đường, Vương Kim Bảo và mấy hộ thanh niên khác.”

 

Hứa Lão Nhân hiểu nổi: “Bọn chúng còn trẻ như mà cũng mắc mưu ?”

 

“Không . Bọn họ mắc mưu kiểu của ba.”

 

Đặng Tư Dao xua tay, “Là ba của bọn họ. Có một tên l.ừ.a đ.ả.o, cùng một bọn với hai tên mở cửa hàng . Tên là Trịnh Cương, đến nhà mấy , con cái họ phạm tội đồn cảnh sát bắt. Cần một vạn đồng để lo lót thì mới thả . Thế là bọn họ ngoan ngoãn giao nộp một vạn đồng.”

 

Hứa Lão Nhân ngẩn hồi lâu, mánh khóe l.ừ.a đ.ả.o cũng quá cấp thấp .

 

Hứa Lão Thái kích động vỗ đùi: “Ây da, bọn l.ừ.a đ.ả.o thật là xa! Cư nhiên lấy chuyện để lừa !”

 

Đặng Tư Dao buông tay: “Bởi vì ngày thường bọn họ thích gây chuyện thị phi, đ.á.n.h ẩu đả, lái xe taxi tranh giành địa bàn, cho nên kẻ l.ừ.a đ.ả.o , bọn họ liền tin ngay.

 

Chuyện lừa khó phòng . Thủ đoạn của kẻ l.ừ.a đ.ả.o quá nhiều. Những hộ giải tỏa như chúng trong tay tiền, bọn chúng liền nhắm từng loại để thiết kế những cái bẫy riêng biệt.”

 

Hay cho câu thiết kế riêng biệt. Trước Hứa Lão Nhân còn cảm thấy những kẻ háo sắc thích đ.á.n.h bạc là ngu xuẩn, nhưng khi chính lừa, ông mới phát hiện tự cho là thông minh, nhưng vẫn rơi bẫy của kẻ địch như thường.

 

 

Loading...